(HBĐT) - Vào một ngày trung tuần tháng 8, chúng tôi có dịp về thăm Thành cổ Quảng Trị, một "địa chỉ đỏ” ở đất lửa linh thiêng. Nơi đây không chỉ lưu giữ những kỷ vật, ký ức về 81 ngày đêm khốc liệt mà còn biểu tượng về sự hy sinh anh dũng quật cường của thế hệ cha anh cho độc lập, tự do của Tổ quốc.


Nằm giữa thị xã Quảng Trị anh hùng, xưa kia, thành cổ vốn là công trình thành lũy quân sự dưới thời nhà Nguyễn. Khi thực dân Pháp, về sau là đến quốc Mỹ xâm lược nước ta, chúng xây thêm nhà lao để giam giữ những người yêu nước. Đặc biệt, năm 1972, thành cổ là nơi được cả thế giới biết đến và khâm phục bởi những chiến công hiển hách, sự hy sinh anh dũng quần cường của quân ta trong cuộc chiến đấu 81 ngày đêm bảo vệ Thành cổ.

Vào năm 1972, sau 18 năm bị Mỹ, ngụy chiếm đóng, quân ta đã giải phóng tỉnh Quảng Trị. Lúc này, được sự viện trợ tối đa của Mỹ, chính quyền Sài Gòn đã dốc toàn bộ lực lượng mở cuộc phản kích nhằm tái chiếm Quảng Trị, trong đó, Thành cổ là mục tiêu số 1. Tái chiếm được Quảng Trị - mảnh đất địa đầu chiến lược miền Nam, chúng sẽ cản phá được cuộc tấn công của quân ta, lấy lại tinh thần, xóa bỏ tâm lý thất bại đang tràn lan trong quân đội ngụy. Đồng thời đạt được âm mưu xảo quyệt về chính trị, quân sự, ngoại giao và gây sức ép với ta tại Hội nghị Pari.

Mỹ, ngụy bắt đầu mở cuộc hành quân vào ngày 28/6/1972, lấy tên là "Lam Sơn 72”. Chúng tuyên bố: "Đồng minh sẽ sử dụng tối đa hỏa lực không quân và pháo binh để nghiền nát Thành cổ Quảng Trị”. Mỗi ngày, chúng mở hàng trăm cuộc phản kích bằng các loại vũ khí tối tân nhất. Sau 81 ngày đêm, trên diện tích chưa đầy 4 km2, Thành cổ đã phải hứng chịu 328 nghìn tấn bom, hơn 1 triệu viên đạn pháo, sức công phá gấp 7 lần quả bom nguyên tử mà Mỹ đã ném xuống thành phố Hi-rô-si-ma và Na-ga-sa-ki (Nhật Bản) trong thế chiến thứ 2. Sự bắn phá điên cuồng đó đã biến nơi đây thành tro tàn với khoảng 1 vạn ngôi nhà bị phá hủy, tường thành cổ dày 12 mét nhưng "Đến một viên gạch cũng không còn nguyên vẹn”.


Hướng dẫn viên giới thiệu về những hình ảnh, tư liệu tại khu tưởng niệm Thành cổ Quảng Trị.

Còn ngày hôm nay, thị xã Quảng Trị đang từng ngày thay đổi. Thành cổ đã và đang được tôn tạo, trở thành "địa chỉ đỏ” ở đất lửa anh hùng. Mỗi ngày, có hàng trăm, hàng nghìn đồng bào khắp mọi miền hành hương về Thành cổ, thắp nén hương tưởng nhớ những người đã vĩnh viễn nằm xuống cho nền độc lập, tự do của dân tộc.

"Khác với nghĩa trang liệt sỹ Trường Sơn, nghĩa trang liệt sỹ Đường 9 hay các nghĩa trang khác thì liệt sỹ nào có mộ liệt sỹ đó, dù cho biết tên hay chưa biết tên. Nhưng khi đến với Thành cổ Quảng Trị, các anh chỉ có một ngôi mộ tập thể chung, một nấm mồ chung mà thôi. Đài tưởng niệm trung tâm là biểu tượng của nấm mồ chung, của ngôi mộ tập thể đó”, chị Phạm Thị Thu Uyên, hướng dẫn viên Thành cổ nghẹn ngào giới thiệu. Nói về tinh thần chiến đấu anh dũng của quân dân ta, chị Thu Uyên dẫn câu nói của cố Tổng Bí thư Lê Duẩn về sự kiện này rằng: "Chúng ta đã chịu đựng được không phải chúng ta là gang thép, vì gang thép cũng chảy với bom đạn của chúng. Mà chính chúng ta là những con người, những con người thực sự - những con người Việt Nam với truyền thống 4.000 năm đã giác ngộ sâu sắc trách nhiệm trọng đại trước Tổ quốc, trước thời đại”.

Khoảng 80% chiến sỹ của ta tham gia chiến đấu ở Thành cổ đã hy sinh, một con số đầy xót xa. Thế nên thật may mắn cho chúng tôi, trong lần về thăm Thành cổ được gặp gỡ với những người may mắn sống sót sau 81 ngày đêm đó. Họ là các cựu chiến binh đến từ phường Mạo Khê, thị xã Đông Triều (Quảng Ninh). Bác Nguyễn Đức Thi, Phó Chủ tịch Hội CCB phường Mạo Khê chia sẻ: "Thật khó để diễn tả về sự khốc liệt của những ngày đó, ranh giới giữa sự sống và cái chết thật mong manh. Địch được hỗ trợ trang bị những vũ khí tối tân nhất. Còn chúng tôi chỉ với đôi dép cao su, bi đông nước, chiếc mũ tai bèo, ba lô và khẩu súng AK nhưng không hề run sợ. Sự căm thù giặc, lòng yêu nước và tình đoàn kết đã giúp chúng tôi giành chiến thắng”.

Chiến tranh đã lùi xa, Thành cổ tan hoang ngày nào nay được trùng tu, tôn tạo. Thị xã Quảng Trị anh hùng cũng từng ngày "rũ bùn, đứng dậy”. "Nhẹ bước chân và nói khẽ thôi/ Cho đồng đội tôi nằm yên dưới cỏ/ Trời Quảng Trị trong xanh và lộng gió/ Dẫu ồn ào đừng lay động hàng cây”, Bài thơ như một lời nhắn gửi của CCB Phạm Đình Lân (Hà Nội) đối với thế hệ trẻ và đồng bào khi về thăm di tích lịch sử Thành cổ Quảng Trị.


Viết Đào


Các tin khác


Hòa mình trong không gian rừng thông bản Áng

(HBĐT) - Không thể phủ nhận Mộc Châu là vùng cao nguyên rộng lớn và xinh đẹp nhất miền núi phía Bắc, nơi có khí hậu ôn đới gió mùa và các địa điểm du lịch hấp dẫn du khách trong và ngoài nước. Một trong số đó phải kể đến rừng thông Bán Áng – điểm du lịch Mộc Châu không thể bỏ qua nếu du khách đã đặt chân lên vùng cao nguyên này.

Chuyện “lính trời” bay biển

Tuy không cùng "chiến tuyến” canh biển đảo, nhưng những chuyến bay tuần dương, quan sát, huấn luyện, diễn tập, cứu hộ cứu nạn trên biển, đảo của những phi công Quân chủng Phòng không Không quân đã góp phần quan trọng cùng với cán bộ chiến sĩ Hải quân Trường Sa, DK1 bảo vệ vững chắc chủ quyền biển đảo tiền tiêu của Tổ quốc trong mọi tình huống.

“Góp lửa” gìn giữ trò chơi dân gian

"Đi tìm vé về tuổi thơ là giấc mơ có thật nếu bạn đến và trải nghiệm những trò chơi tại Phố đi bộ Trịnh Công Sơn ở Ngày hội Olympic trò chơi dân gian 2018…”. Dòng chia sẻ ấy tại địa chỉ "Sân Đình - Bảo tồn văn hóa dân gian Việt” trên mạng xã hội Facebook đã đưa tôi tìm tới những người trẻ đầy hoài bão, đang theo đuổi một dự án gìn giữ những trò chơi dân gian.

Đến thăm vùng đất của những thợ săn voi

(HBĐT) -"Chú voi con ở bản Đôn/Chưa có ngà nên còn trẻ con…” là những câu ca quen thuộc trong ca khúc "Chú voi con ở Bản Đôn” do nhạc sĩ Phạm Tuyên sáng tác mà bất kỳ ai thuở nhỏ cũng đã từng được nghe và cất tiếng hát. Bản Đôn trong bài hát chính là Buôn Đôn hiện nay thuộc Buôn Trí A, xã Krông An, huyện Buôn Đôn, tỉnh Đăk Lăk, được mệnh danh là vùng đất huyền thoại của những thợ săn bắt và thuần dưỡng voi rừng. Và chúng tôi, trong chuyến hành trình đã có buổi dừng chân, thăm thú và nghe những câu chuyện gắn với lịch sử nơi đây.

Hiểm họa bóng cười xâm nhập vào tỉnh

(HBĐT) - Bùm… bùm… bùm… trong tiếng nhạc chát chúa, một nhóm thanh niên gồm 2 gái, 1 trai ngồi ghế nhựa thi nhau thổi - hít và hít - thổi những quả bóng cười. Bất ngờ một cô cười sằng sặc, mắt lờ đờ rồi ngã bịch xuống vỉa hè. Loạng choạng mãi và có sự trợ giúp của người bạn trai, cô gái mới ngồi dậy được… Đây là những gì chúng tôi được chứng kiến vào buổi tối muộn đầu tháng 9/2018 tại một quán bán nước và bóng cười trên vỉa hè đầu đường đê Đà Giang thuộc phường Phương Lâm (TP Hòa Bình). Những hiện tượng như thế này cũng dễ thấy tại các điểm bán bóng cười khác trên đê Đà Giang, khu vực Quảng trường Hòa Bình… từ tháng 5/2018 trở lại đây.

Cầu Rồng - niềm tự hào của người dân Đà Thành

(HBĐT) - Trong chuyến công tác đến các tỉnh miền Trung, Tây Nguyên, chúng tôi ghé thăm Đà Nẵng, thưởng thức cảnh đêm trên sông Hàn thơ mộng và khám phá vẻ đẹp của cây cầu Rồng nổi tiếng đang ngự giữa dòng. Đêm ở sông Hàn thong dong trên cầu ngắm rồng phun lửa, phun nước thật tuyệt vời.