Nhớ ngày trời đổ mưa rơi 
Nhìn ra ngoài cửa mẹ tôi đang về 
Trên đầu mẹ đội nón mê 
Cả khi nắng gắt trưa hè cháy da 
Vẫn là cái áo nâu già 
Sờn vai mẹ gánh đồng xa, ruộng gần 
Một đời lam lũ, tảo tần 
Một đời chân đất, đầu trần mẹ ơi! 
Một thời đạn nổ, bom rơi 
Tiễn con ra trận, mẹ tôi bồn chồn 
Chiến tranh người mất, người còn 
Rối bời lòng mẹ sắt son một thời 
Cho con lẽ sống ở đời 
Cho con tất cả đất trời bao la 
Mẹ giờ vắng bóng cửa nhà 
Mùa màng vất vả đồng xa bộn bề 
Còn đâu sớm tối mẹ đi về 
Nón mê chống cả mùa hè chói chang 
Giăng giăng lối cũ đường làng 
Mẹ gồng gánh cả mùa màng đi xa 
Mỗi lần về lại thăm nhà 
Lòng con thương mẹ xót xa, bồi hồi.
 
Nguyễn Phương Đông

 


Các tin khác