Có yêu mới có giận

Có giận mới có thương

Đã mấy lần lỗi hẹn

Thương rồi lại càng thương.

Ngày vượt dốc đến trường

Gặp mưa rừng dữ dội

Chiều về cơn lũ tới

Đường vòng đá lô nhô.

Trẻ vùng cao nhớ cô

Như rừng hoa nhớ nắng

Những trận lũ tan đi

Còn tình yêu đằm thắm.

Mang chữ về vùng cao

Em gieo lên mầm sống

Cây xanh đã trổ hoa

Hứa hẹn mùa no ấm.

Thương nhớ thành thương yêu

Núi non nào cách trở

Em là hương hoa rừng

Giữa một trời thương nhớ.

Trần Quốc Dũng


Các tin khác