(HBĐT) - Tháng ba về, xa quê nhớ về ngôi nhà của mẹ. Nhà mẹ ở một vùng quê chưa mưa đã lụt, chưa nắng đã hạn. Thời tiết khắc nghiệt thế mà mẹ và dân quê đã một nắng, hai sương để “bắt sỏi đá cũng thành cơm gạo”.

 

Nghĩ đến mẹ ngày xưa, đời người phụ nữ thường có ba ngôi nhà: nhà mình, nhà mẹ và nhà chồng. Ngôi nhà nào cũng có phận sự để lo toan nhưng nhà mẹ là nơi bình yên nhất để những đứa con khao khát được trở về. Nhớ nhà của mẹ là nhớ từ cánh cổng, chạy dọc từ cổng vào sân toàn là hoa dại mọc nghênh ngang. Sân của mẹ bao giờ cũng thấy vài chiếc nong phơi, mùa nào thức ấy. Cũng có khi là ít củ cải, ít măng mai, thứ gì mẹ cũng dành dụm mang phơi đợi những đứa con xa về. Có đứa là bộ đội nơi biên cương, có đứa công tác trên thành phố, đứa nào cũng nhớ ngôi nhà của mẹ, được cô con gái lấy chồng dạy trường làng là sớm tối chạy tới lo cho mẹ hôm bát canh, hôm đĩa thức ăn. Mẹ đã món mém chỉ cười đứa con gái út “cái ngoan” đến bây giờ mới biết ý nghĩa của cha mẹ đặt cho con gái từ thuở mới lọt lòng.

 

Dây phơi nhà mẹ bao giờ cũng khiến những đứa con ái ngại, tần ngần. Manh áo sờn vai phất phơ trước gió. Quần áo các con mua gửi về chắc đều được gấp gọn cất trong tủ cho mới. Cuộc đời chắt chiu, tằn tiện, hiện rõ trên từng manh áo. Mỗi lần về thăm quê, thăm ngôi nhà của mẹ chỉ cần nghe một tiếng ho khan vọng lại từ đâu đó góc vườn, chái bếp là lòng con lại mềm nhũn thương yêu.

 

Nhà của mẹ đôi khi là hình ảnh ước lượng giữa mớ ký ức chập chờn. Mùa nắng nhớ nắng, mùa mưa nhớ mưa, mùa gió nhớ gió luồn cửa bếp. Trong ký ức của những đứa con vẫn ghi đậm mái nhà của mẹ đơn sơ, giản dị nơi thôn dã nằm trong nhà qua cửa sổ có thể ngắm trăng, sương sớm ngoài trời bay vào bảng lảng. Nhà của mẹ có khi chỉ đọng lại trong rổ xôi vừa nhấc ra khỏi chõ còn bốc hơi nghi ngút - ngoài chái nhà, mấy con gà mái tranh nhau tổ đẻ kêu xào xạc cả trưa. Nhớ nhà của mẹ là nhớ bữa cơm đạm bạc, rau má, cua rang, bát canh chua mát ruột và vầng cháy cơm vàng xuộm chia đều ăn vào giòn mà thơm. Nhà của mẹ có khi như vẳng lại tiếng ầu ơ, đó là tiếng ru của thuở ấu thơ hay là câu ca buồn cất lên từ phận đàn bà lam lũ.

 

Nhà của mẹ như là thánh địa trong tâm hồn những đứa con xa. Như là sinh ra trong mỗi người đều có quê hương, trong quê hương bao giờ cũng có nhà của mẹ.

Mỗi người con đi xa hướng về ngôi nhà của mẹ dù mẹ đã đi xa, đã trở thành người thiên cổ và tin rằng, ngoài kia có mưa gió, bão bùng, nhà của mẹ vẫn là nơi bình yên nhất, chốn đi về là ngôi nhà của mẹ.

 

Tháng ba về vẫn còn cái rét, nhớ ngôi nhà của mẹ từ trong ký ức nhớ về mẹ, người mẹ lam lũ của một thời dầu dãi nuôi con ăn học lớn lên thành người.

 

                                                                 

                                           Tản văn của Văn Song

 

 

Các tin khác

Không có hình ảnh
Không có hình ảnh

Ký ức những ngày cuối năm

(HBĐT) - Chiều, trời trở rét, dòng người hối hả dưới làn mưa làm cho nhịp sống những ngày cuối năm thêm phần vội vã. Buổi sáng trời còn nắng chang hoàng. Cái nắng xua tan giá lạnh tê buốt của mùa đông. ánh nắng dọi xuống dòng sông Đà thơ mộng, lấp lánh như dát bạc.

Tháng mười hai đong đầy nỗi nhớ

(HBĐT) - Đã là tháng mười hai rồi đấy! Nhanh thật! Bạn lại thở dài với điệp khúc quen thuộc đến nao lòng. Mới tháng một, vậy mà…

Điều ước đêm noel

(HBĐT) - Hôm nay Thu Cúc có gì mà vui thế, tôi hỏi cháu bé vừa đi học về. Con bé bảo bác ơi ông già Noel sắp mang mẹ về cho cháu rồi. Tôi cũng vui lây vì từ nay con bé sẽ có bố mẹ cạnh bên không phải thui thủi nữa.

Cỗ bàn... “mở rộng”!

(HBĐT) - Mới tang tảng sáng, bà Mây- quán nước đầu ngõ vừa mới bê cái bàn ra đã thấy "sịch” cái trước mặt. Anh Phán làm ở công ty X., ngày nghỉ đi đâu mà sớm thế…

Chuyện đầu làng - cuối phố: Sông có khúc, người có lúc...

(HBĐT) - Quán nước chè bà Mây mấy bữa nay lại đông khách đến ngồi vào những buổi chiều tối. Một phần mùa đông, nghĩ đến chén nước trà nóng hôi hổi bên những ông bạn chơi cờ, những nhà "bình luận” thể thao, xổ số… kể ra cũng thú. Nhưng mấy vị thích ẩm thực chè chén còn thích ngồi nữa bởi bà chủ quán nước dạo này ít nói hơn và ưu tư lạ… Vẫn là bà khởi xướng: