Gác lại mọi lo toan thường nhật, tắt mọi thiết bị kết nối với thế giới, lẳng lặng dắt xe ra khỏi nhà. áo khoác mỏng, không khẩu trang, không găng tay, không kính mắt... đủ để giao hoà với thiên nhiên trọn vẹn bằng các giác quan trời cho cộng thêm giác quan thứ sáu vốn trứ danh là hay suy luận, liên tưởng....

 

Giêng hai, vạn vật bừng thức sau một giấc ngủ đông dài. Mùa đông năm ngoái nhiều nắng, cây không chịu trút lá, lá cứ khắc khoải đợi xuân về, vàng lịm, đỏ ối chơi vơi trong khung trời bàng bạc. Thì mùa xuân vẫn luôn đúng hẹn. Đông vừa bước xuống sau chuyến hành trình với khuôn mặt còn đượm cảm xúc, trao chiếc chìa khoá cho xuân bằng nụ cười tan chảy của sương đêm, hưng hửng của nắng sớm. Dù sao xuân cũng phải giữ vai trò của xuân. Dù biết đông còn ngậm ngùi, vài thứ nấn ná hay lười biếng ru ri tiếc nuối. Giêng hai vẫn phải đem xuân về trọn vẹn. Một cơn gió nhẹ đủ để lá vàng lá đỏ thôi không còn khắc khoải, một làn mưa bay bay đủ để lá non bật mình, chồi xanh khoe búp nõn. Và giêng hai choán vị. Tiết xuân ngập tràn.

 

Chỗ này đủ để cả sáu giác quan thu nhận và xử lý các tín hiệu của giêng hai. Cùng lúc mà không rợn ngợp. Bởi tất cả đều biêng biếc, nồng nàn, ngăn ngắt...Đôi tay không thể nắm giữ, mắt nhìn không thể ôm trọn, hít hà đến căng tràn lồng ngực mà hương vẫn còn lang bang quanh đây, da thịt mơn man như chạm vòng tay ôm của người yêu dấu và gió và mây và nắng và... vô vàn điều kỳ diệu va chạm bằng những thanh âm rất riêng. Khi cảm xúc thăng hoa, những bổng trầm bỗng trở nên khó đoán định. Vi vút lảnh lót đấy mà thăm thẳm trầm lắng đến lạ kỳ.

 

Giêng hai khoác áo mới cho dòng sông chiếc voan mỏng màu trắng đã lấp lánh ánh hồng. Thuyền câu nhàn hạ buông lơi mái chèo, thong dong giữa khói sóng. Giêng hai khoác áo mới cho cánh đồng. Kia nhấp nhô nón trắng, kia ngúng nguẩy eo thon xuống đồng khai xuân. Một chốc nhìn lại đã thấy màu nâu non được thay bằng màu xanh nõn nà của mạ mới... Tuyệt diệu!

 

Nếu chỉ nhìn bằng mắt, nghe bằng tai... có lẽ sẽ không có một giêng hai tuyệt vời đến vậy. Ta bước đi bằng đôi chân của mẹ cha cho, ta cảm nhận bằng những giác quan ta có. Nhưng sự tương tác kỳ diệu của giêng hai với mỗi người là có thật. Dù vừa xong lòng có chút ưu tư cũng vừa xong giêng hai thì thầm “không sao cả”. Giêng hai khe khẽ chạm vào những rung động của ta, truyền cho ta một thứ ánh sáng kỳ diệu lung linh như ánh mặt trời, ấm áp như hơi thở, dịu ngọt như vị yêu thương, hạnh phúc. Giêng hai cho ta niềm tin lấp lánh như thiều quang và ấp ủ niềm tin ấy bằng chồi xanh búp nõn. Giêng hai đưa ta về phía ánh sáng của ngày. Nồng nàn.

 

Giêng hai vẫn còn giữ mùa xuân ở lại cho xanh sông, xanh đồng, xanh cỏ, xanh cây trước khi trao chìa khoá chuyển giao chuyến đi theo hành trình phía trước. Ta không đứng lại để níu giữ những khoảnh khắc tuyệt vời của giêng hai vì nó đã âm thầm thấm vào ta từng phút giây mỗi ngày mới. Ta phải trở về thường nhật. Ta phải trở về và kết nối với thế giới. Những ấm nồng mà giêng hai thấm vào ta bỗng không còn nguyên vẹn dù tưởng chừng đã ngấm rất sâu, cất rất kỹ. Giác quan thứ sáu vốn trứ danh hay suy luận, liên tưởng... khéo nói thế nào mà cả năm giác quan trời cho của ta bỗng trở nên dễ dãi... chia gió, chia nắng, chia mây, chia cả nồng nàn, biêng biếc..., chia hết cả mơn man dịu ngọt vị của hạnh phúc yêu thương.

 

Trải lòng ta bởi một giêng hai không của riêng ai.

                                                   Tản văn của Lê Thanh Hồng

 

Các tin khác


Nồng nàn giây phút tháng tư

(HBĐT) - Những tia nắng tháng tư đã đổ xuống cánh đồng quê nứt nẻ. Ngày nắng tháng tư ùa về trong tiếc nhớ xa xôi, đám trẻ quê lại rong ruổi trên những cánh đồng, gieo mình xuống dòng sông xanh mát, cùng nhau trèo cây hái trái… Tất cả đã làm nên những ngày tháng tư diệu kỳ trong tôi.

Những bức ảnh...

(HBĐT) - Từng là bạn bè trên mức người quen, gặp là vui, tay bắt mặt mừng. Anh Gh., người đồng hương, là người quảng giao và cũng khá đơn giản. Anh làm tự do và có nhiều đam mê, sở thích. Việc gì anh cũng góp mặt một chút. Năm trước là hội viên hội câu cá - nuôi ong, năm nay là hội chơi "lan rừng phố núi” kiêm hội yêu thích ảnh đen trắng, nhạc Bô-le-rô... Anh lên Facbook "nổ” khá đanh, điểm sơ qua cũng là "mem-bơ” của gần 10 hội xã hội, liên quan đến khá nhiều lĩnh vực thể thao, nghệ thuật, văn hoá tâm linh, phong thủy…

Mừng thọ

(HBĐT) - Mấy bữa nay, anh Th. bấn lên vì chuyện làm mừng thọ cho bố đẻ. Mừng quá, cụ 80 tuổi rồi mà vẫn tinh anh lắm, vẫn đọc báo, tập dưỡng sinh. Buổi chiều, cụ vẫn 2 vòng đi bộ quanh vườn nghe chim chóc véo von. Bạn già đến chơi có thể đàm đạo chuyện nước nhà, chuyện thế giới… Cũng mừng các con đều ổn ở mọi khía cạnh…

Góc nhớ tháng tư

(HBĐT) - "Tháng tư ơi sao yêu nhiều đến thế/Một khoảng trời, một chút bâng khuâng/Nắng lung linh bỏ mùa xuân ở lại/Em gọi hè trong chiếc lá me bay.” Chẳng thể đếm nổi bao nhiêu lần ta đã ngân nga những vần thơ đầy cảm xúc dạt dào như vậy mỗi độ tháng tư về. Ta hân hoan, vui mừng như trẻ lên ba đón lấy món quà của bà, của mẹ sau mỗi phiên chợ. Tháng tư về, đâu đâu cũng thấy nắng ngập tràn. Từ phố nhỏ yêu thương hàng ngày ta đi làm tới con hẻm len qua khu trọ vốn dĩ chật hẹp chỉ một lối người qua, nắng len lỏi, bừng lên tươi rói.

Hương xuân

(HBĐT) - Mùa xuân là mùa đẹp nhất trong năm, đẹp như hương thầm của cô gái mới lớn, nhẹ nhàng và quyến rũ. Mùa xuân, tiết trời trong lành, mát mẻ nhưng sáng sớm hay đêm về vẫn cảm nhận được cái se lạnh mơn man. Nơi thôn quê - những "khu phố” của làng quê ta thường tìm được cảnh yên ả, thanh bình mỗi sáng mai thức dậy. Sương xuân dịu dàng đọng lại nơi cỏ cây, hoa lá, trên ngọn lúa xanh mướt đang bén rễ vươn mình đón ánh bình minh. Và đâu đó, những người con xa quê thường nhớ nhung, lưu luyến và trở về mỗi khi có dịp để được thả hồn với "bờ ao, giếng nước, sân đình”, tìm về với tuổi thơ và sự bình yên nơi tâm hồn.