(HBĐT) - Sinh ra trong một gia đình thuần nông, ông bà đến với nhau sau cuộc chiến tranh chống Mỹ. Ngày ấy ông là lính chiến đấu ở chiến trường Quảng Trị năm 1972. Khi rời quân ngũ ông trở về với một cánh tay đã mất. Bà là cô thôn nữ liền đem lòng yêu anh lính. Tình yêu của họ cũng đơn sơ, giản dị, mộc mạc như cái tên của ông bà. Ông Binh, bà Nết.


Họ cưới nhau được 3 tháng thì bà mang thai đứa con đầu lòng được 7 tháng chưa kịp chào đời thì đã bị hỏng, bà buồn lắm, ông động viên bà còn trẻ mà. Và sau đó bà lại mang thai lần hai, lần này thì mẹ tròn, con vuông, khỏi phải nói hai bên gia đình vui đến cỡ nào, đứa bé gái sinh ra bụ bẫm đủ chân, đủ tay, mặt mày xinh xắn. Vậy mà càng lớn hình hài của nó càng khác đi, chân tay co quắp, miệng thì méo sệch, mãi đến 3 tuổi khó khăn lắm mới phát âm được từ bố, mẹ. Mang con đi bệnh viện khám, khi nhận kết quả. Ông bà đứng sững như trời trồng khi phát hiện ra Hằng bị nhiễm chất độc da cam từ bố. Ông bà buồn lắm thôi cố gắng nuôi mụn con gái lên người.

Năm tháng trôi qua, trái gió, trở trời, vết thương trên người cùng với cánh tay phải bị mất, nó làm sức khỏe của ông yếu đi và đau đớn liên miên nhưng những vết đau này không là gì so với những gì đứa con gái của ông phải chịu từ di chứng của ông mang lại đó là chất độc da cam.

Hàng ngày, mọi sinh hoạt của Hằng, ông bà đều phải hỗ trợ. May được chính quyền trao tặng chiếc xe lăn và đó là phương tiện duy nhất để Hằng được bố mẹ bế lên xe ngồi để ra ngoài nhìn thấy ánh mặt trời. Đứa con gái hơn 40 tuổi rồi mà không khác gì đứa trẻ lên 5.

Ngồi nhìn đứa con gái mà lòng ông bà quặn thắt, không biết rồi mai đây, khi ông bà không còn nữa thì cuộc đời của Hằng sẽ ra sao? Câu hỏi cứ dẫy lên trong đầu của ông Binh và ông ước sao vợ chồng ông được sống lâu và có sức khỏe để chăm sóc đứa con do nỗi đau chất độc da cam để lại.

Chiến tranh đã qua đi, nhưng vết thương trên mình, cùng mụn con còn đó, nỗi đau này nó cứ bám theo ông, theo gia đình ông làm cho gương mặt ông hằn sâu những nếp nhăn của năm tháng, nếp nhăn của nỗi đau, nếp nhăn của một thời chiến tranh đi qua và hơn thế nữa, nỗi đau của đứa con gái ông mà hàng ngày ông phải đối mặt đó là nỗi đau mang tên chất độc da cam/dioxin.


                                                                                     Lê Nhung

Các tin khác


Góc nhớ tháng tư

(HBĐT) - "Tháng tư ơi sao yêu nhiều đến thế/Một khoảng trời, một chút bâng khuâng/Nắng lung linh bỏ mùa xuân ở lại/Em gọi hè trong chiếc lá me bay.” Chẳng thể đếm nổi bao nhiêu lần ta đã ngân nga những vần thơ đầy cảm xúc dạt dào như vậy mỗi độ tháng tư về. Ta hân hoan, vui mừng như trẻ lên ba đón lấy món quà của bà, của mẹ sau mỗi phiên chợ. Tháng tư về, đâu đâu cũng thấy nắng ngập tràn. Từ phố nhỏ yêu thương hàng ngày ta đi làm tới con hẻm len qua khu trọ vốn dĩ chật hẹp chỉ một lối người qua, nắng len lỏi, bừng lên tươi rói.

Hương xuân

(HBĐT) - Mùa xuân là mùa đẹp nhất trong năm, đẹp như hương thầm của cô gái mới lớn, nhẹ nhàng và quyến rũ. Mùa xuân, tiết trời trong lành, mát mẻ nhưng sáng sớm hay đêm về vẫn cảm nhận được cái se lạnh mơn man. Nơi thôn quê - những "khu phố” của làng quê ta thường tìm được cảnh yên ả, thanh bình mỗi sáng mai thức dậy. Sương xuân dịu dàng đọng lại nơi cỏ cây, hoa lá, trên ngọn lúa xanh mướt đang bén rễ vươn mình đón ánh bình minh. Và đâu đó, những người con xa quê thường nhớ nhung, lưu luyến và trở về mỗi khi có dịp để được thả hồn với "bờ ao, giếng nước, sân đình”, tìm về với tuổi thơ và sự bình yên nơi tâm hồn.

Tình làng, nghĩa xóm

Nhà tôi ở khu tập thể được cơ quan phân cho từ những năm 80 của thế kỷ trước. Ngày đó, cách đây ngót nghét gần 30 năm, 2 dãy nhà tập thể cấp 4 quay mặt vào nhau. Trước mặt là khoảng sân rộng chừng 5 m, nhà nào tổ chức cưới hỏi hoặc có việc gì thật thuận tiện vì không phải thuê mượn địa điểm mà tình làng, nghĩa xóm lại trở nên khăng khíthơn. Trẻ con thời đó tha hồ vui đùa, chơi những trò chơi dân gian chúng thích dưới khoảng sân rộng của khu tập thể. Những gia đình sinh sống ở đây đều công tác cùng cơ quan. Nhớ lại những ký ức đã qua mà lòng thấy xao xuyến.

Những khúc ca còn mãi

(HBĐT) - Mùa xuân… khơi gợi, tạo niềm vui, cảm hứng cho con người bởi những hạt mưa bụi nhè nhẹ phủ lên những cây đào, cây mận đang nở hoa góc vườn. Chút se lạnh trong nắng sớm khi bắt gặp chồi non của hàng cây bên con đường ngày ngày đi qua. Không khí chộn rộn, tất bật của các gia đình trước mỗi dịp Tết đến, xuân về. Và còn nữa là những khúc ca xuân gắn với những mùa xuân tuổi trẻ, mùa xuân kỷ niệm mà không ai không từng một lần xao động, trân trọng…

Hú vía..., giải thưởng trên mạng...

(HBĐT) - Vừa đi làm về, đang lúi húi nấu cơm trong bếp, chị H. giật nảy người vì tiếng chuông gọi cửa. Ai thế? Tiếng chuông gắt nên có thể đoán người bấm đang có việc gấp, vội. ôi giời, cô Mẩy. Em họ của bố. Có việc gì mà cô có vẻ bồn chồn, mắt lại có điều gì đó lấp lánh vui và hy vọng…