(HBĐT) - Bao đời nay, với "Tam Sơn, Tứ hải, Nhất phần điền” đã tạo nên hình hài đất nước ta. Nói về đất nước, dân ta cũng chỉ dùng hai thành tố non sông là đủ. Như vậy sông đóng vai trò chính tạo nên hình hài một vùng quê, một xứ sở, một quốc gia. Từ điển tiếng Việt ghi: "Sông là dòng nước lớn bắt nguồn từ núi chảy ra biển hoặc vào dòng sông khác”. Cũng như nhiều vùng quê trên đất nước, Hòa Bình có những dòng sông tạo nên "rường cột cho mình "với những đặc trưng riêng. Ngoài các sông lớn chủ yếu ở bốn Mường còn có một số sông nhỏ khác.


Những sông lớn có sự tương đồng về tên gọi. Không biết tự bao giờ và ai là người đã đặt tên cho những dòng sông: sông Bưởi, sông Bôi, sông Bùi, kể cả dòng sông Đà "độc bắc lưu” cũng có một tên khác là sông Bờ. Ngoài sông Bờ ra, các sông đều bắt nguồn từ những triền núi trong mường, các thung lũng lớn trở thành các lưu vực của sông. Lưu vực các sông này không lớn chỉ dưới 2.000 km2. Với chiều dài các sông không quá 200 km, chạy theo hướng tây bắc - đông nam để rồi hòa vào các dòng sông khác hợp sức tìm ra với biển.

Không đâu như ở vùng mường, sông chảy men theo những chân núi, lẩn khuất bên những xóm, bản, chịu thương, chịu khó như những người dân bản xứ. Hai bên những bờ sông là những triền ruộng bậc thang, những bãi mía, vườn cây trái, bãi bằng làm áng còn, những bánh xe nước cót két ngày đêm, cối giã gạo thâu đêm, suốt sáng. Theo năm tháng sông tự bồi đắp những bưa bằng làm nên mùa màng "Bông cơm trái lúa” nuôi sống bao đời người.

Vùng thượng lưu các dòng sông trong mường tạo nên những nét đặc trưng riêng, rất khiêm nhường, trong lành và thanh sạch. Từ ngàn xưa, vùng đầu nguồn thường xuất hiện những người con gái rất đẹp, nước da nõn nà, mái tóc thướt tha… Phải chăng con người ở đây được tắm gội nước đầu nguồn từ đời này qua đời khác? Hạ du những dòng sông này là vùng bán sơn địa nên lòng sông rộng hơn, sâu hơn, nước chảy chậm lại. Đây đó đã xuất hiện những bãi bồi, lác đác những chiếc thuyền nan của người dân đi đặt lờ, thả lưới. Nước sông dồn tụ phù sa về tạo nên những bãi cát đen, cát vàng cho con người, như một sự dâng hiến hào phóng bao đời nay.

Trước kia vùng hạ du sông rộng và sâu hơn nên là đầu mối giao thương với vùng châu thổ Bắc Bộ. Lâm thổ sản từ vùng mường theo bè mảng về xuôi, hàng tạp hóa, đồ gia dụng lên với miền ngược theo những thuyền buôn. Từ đó, hình thành nên các chợ ven sông: sông Đà có chợ Thầy, chợ Pheo, chợ Bãi Vĩnh, chợ Bờ; sông Bùi có chợ Đồn; sông Bôi có chợ Bo, chợ Gò Chè; sông Bưởi có chợ Lâm Hóa, chợ Trào… Ngày nay, hệ thống giao thông đường bộ phát triển nên việc giao lưu trên sông đã thưa vắngrất nhiều nhưng sông vẫn cần mẫn làmnhững công việc từ ngàn xưa, từ đó khẳng định vị thế của mình trước thế giới tự nhiên nói chung và con người nói riêng.

Sự song hành giữa con người và dòng sông ngày càng bộc lộ những xung đột mang tính thời sự, vì thế nhiều người, nhiều quốc gia đã nhận rõ mối quan hệ tương hỗ, có đi có lại giữa người và các dòng sông. Có thời chúng ta lầm tưởng "Sông bao nhiêu nước cũng vừa…” cho dù có lúc lại chợt nhận ra "tràn bờ, lở bãi”. Sông với người không chỉ còn là những kỷ niệm đẹp mà ngày càng có thêm những trang buồn cho lịch sử của sông, song nhiều người vẫn lầm tưởng lỗi tại dòng sông.

Hầu hết các dòng sông ngày nay đã cạn kiệt nguồn thủy sản. Đôi bờ sông, lưu vực sông đã giảm đi các thảm thực vật, nhiều nơi bị bồi đắp tác động đến dòng chảy gây nên ngập úng khu vực. Việc khai thác cát, sỏi không đúng quy hoạch, quy trình cũng tác động đến dòng sông. Nhiều dòng sông lớn được xây dựng các nhà máy thủy điện. Con người đã chinh phục các dòng sông này, mang lại lợi ích nhiều mặt cho đất nước. Mặc dù đã bị chinh phục, sông vẫn là một chỉnh thể, do đó cần được con người ứng xử sao cho thỏa đáng, không những phía đầu nguồn mà cả phía hạ du để dòng sông tồn tại bền vững trên con đường vô địnhtìm ra với biển.

Tôi may mắn được đặt chân tới nhữngnơi khởi nguồn các dòng sông trong mường, kể cả sông Đà. Để được mang tên sông, nó đã phải chắt chiu bao nguồn mạch trong suốt mùa khô và vật vã trong những ngày mưa lũ, tạo nên vóc dáng cho mình. Ngồi viết những dòng này, phía sau tôi là những dòng sông trong mường lặng lẽ về xuôi, hợp lưu với sông Đáy, sông Hoàng Long, sông Mã… để ra biển cả mênh mông. Trước mắt tôi, ngoài kia là hạ du sông Đà, sau nhiều ngày mưa lũ đã phải mở cửa xả đáy ở nhà máy thủy điện Hòa Bình, sông lấm lem, rã rời xuôi dòng. Rất gần là những tập sáng tác của nhiều thế hệ tác giả, trong đó có hàng trăm tập thơ mà bạn bè đã đề tặng tôi. Hầu hết các tác phẩm đó đều có tên các dòng sông trên đất nước mình. Sông là nguồn cảm hứng vô tận của thi ca và chính thi ca đã làm cho nhiều dòng sông rạng rỡ, lung linh, sống mãi trong tâm hồn con người.

Một dòng sông không biết đã và sẽ đi qua bao đời người? May mắn thì mỗi người chúng ta có được vài ba dòng sông hoài niệm. Sông thì vô tư hào phóng và cần mẫn vì con người, nhưng quyền ứng xử thì chỉ phía con người chúng ta. Để kết thúc bài viết này, mời bạn đọc nghe mấy vần thơ trong bài thơ Đôi bờ của tôi "Xin người chớ bỏ dòng sông/Mà về phố thị rỗng không lòng đò/ Còn người còn có đôi bờ/ Còn đôi bờ mới hẹn hò lứa đôi”.

 

Tùy bút của Đinh Đăng Lượng

 


Các tin khác


Ký ức chạm mùa đông

(HBĐT) - Những tháng ngày mùa thu rồi cũng trôi qua, tựa như một cơn gió thoảng. Mùa đông cũng vừa chạm như một nỗi nhớ da diết, bên thềm phố mây đã phủ trắng khắp trời.

"Người ấy" trên mạng..., may quá !

(HBĐT) - Mấy bữa nay chị HH. thấy lòng mình lâng lâng lạ. Chưa bao giờ thế. Như thấy tuổi trẻ, như thấy mùa xuân trở lại, dù năm nay cũng cập U50 rồi. Đôi khi vừa tắm, chị hát một mình vu vơ mấy câu tình ca. Nhiều khi đi chợ bảo mua mớ cua nấu bát canh riêu cho con cún, lúc về lại tha mớ cá rô. Lại cười rũ. Ông chồng lầm bầm: "Sao thế, hâm à”? Chị sầm mặt. Bậm bạch bước vào buồng dỗi dằn. Vâng, tôi hâm mới lấy anh. Chả bao giờ được một câu khen ga-lăng… Cứ như khúc gỗ ấy… Đấy, chị vào mạng rồi. Nhìn ra cửa, không thấy ai, chị vào trang của "chàng”. Tim chị đập rộn ràng, như tan chảy. Một loạt tin nhắn của "ấy” từ đêm qua đây rồi: Một đêm quá dài vì không có tin nhắn của em… Muốn tặng em đóa hoa bên cửa sổ nhà anh… Mơ được nắm bàn tay ngọc ngà của em… Đi nửa cuộc đời mới gặp em… Duyên kỳ lạ. Mơ ngày gặp gỡ…

Ngày không có nắng vàng

(HBĐT)-Ngày Hoài Thương, cô sinh viên mới tốt nghiệp đại học gặp anh Minh Sẻn đúng vào hôm nhóm tác giả trẻ gặp nhau ở quán "Dặm đường xa”. Anh ấy là khách mời riêng của nhóm trưởng. Nghe như giới thiệu thì đây là một con người đa năng ở miền sơn cước này. Đám viết lách mới ra trường mà nghe danh cũng xanh cả mắt. Nghe đâu là thành viên của gần chục hội nghề nghiệp, có đủ các loại thẻ.

Bây giờ đã cuối mùa thu

(HBĐT) - Người phương Đông thường ngại cắt nghĩa về thời gian. Không hẳn vì kiêng hèm sự mai một mà bởi thẳm sâu trong tâm thức, không ai muốn khuấy động dòng chảy miên man đó: Thu đến cây nào chẳng lạ lùng/Một mình lạt thuở ba đông/Lâm tuyền ai rặng già làm khách/Tài đống lương cao ắt cả dùng. (Tùng - Nguyễn Trãi)