(HBĐT) - Tôi đã vượt 2 km đến với căn phòng ấm áp của mình. Thu mình trong chiếc áo ấm của mùa trước, tôi cứ thấy lần vải cứng queo, dằm dặm. Chắc lâu ngày thiếu hơi người hay làn da quen tiếp xúc với nắng gió, giờ bị bó buộc. Ờ, mà tôi nghĩ khác, hình như rét mới, rét mới quá, chẳng phải rét nào cũng giống nhau, ai bảo giá rét chỉ là tàn tạ, cắt da, cắt thịt và khô hanh.

Mỗi khi trời chuyển lạnh, tôi lại có thói quen mở cửa sổ ngóng sang dãy nhà đối diện, nơi ấy có khoảng sân nhỏ thường ồn ã tiếng trẻ con. Mẹ tôi bảo gió đầu mùa thường độc, nhưng tôi lại tin vào sự mới mẻ ấy. Lần nào cũng vậy, tôi thấy khuôn mặt bà cụ hàng xóm rạng rỡ trong rét mới. Những luống bắp cải, su hào của bà ngoài xóm ngoại ô chắc chỉ chờ cái tê tái ấy mà xanh nõn nà. Những loại rau mùa rét như người con gái miền núi cao quanh năm được sương mù, hơi núi tắm gội bằng hơi sương mà có làn da trắng nõn và mát lòng người. Bà vào thành phố với con, với cháu nhưng tâm trí chắc vẫn gửi ở bãi sông, mùa mưa thì nhão nhoét, mùa khô rét mướt mà bụ bẫm từng cái rễ rau. Có lần, tôi thấy bà ngồi xoa chân cho một đứa cháu bị ngã bầm tím, bàn tay xoa nhẹ như nâng một cây rau vừa bị gió xô rạp. Bà thương cháu như cây rau mùa rét phải về sống trên đất nóng, cứ còi cọc, ốm yếu mãi.

Cứ mưa rét, tôi thấy ông cụ đầu ngõ cầm cái ô cũ ra ngồi ven đường, mưa lạnh đến mấy ông cũng ra, khuôn mặt hồ hởi nhìn dòng người co ro trong gió. Ông có một cái bàn, dăm chiếc ghế, bộ đồ trà chén, cái điếu cày, cái bơm xe, một bàn cờ tướng bằng gỗ… Những thứ chẳng sợ mất, cũng chẳng làm ra cơ nghiệp một con người, thân già đeo đẳng vỉa vè ấy mà cũng vui. Trong gió mùa đông, có người lại ngồi đón rét mà thở khói thuốc lào. Trong tiết trời mùa đông, họ ngồi nói những câu chuyện mới, cái lạnh kéo họ đến gần nhau, chia sẻ những thứ nhẹ nhàng, đơn giản mà cũng ấm áp. Chén trà, điếu thuốc cứ thế sống mãi ở xứ sở này bất chấp kỷ nguyên, năm qua, tháng lại. Họ ngồi đó, với những câu chuyện buồn vui… Cứ thế, người ta bàn cái rét năm nay buốt hơn, ngọt hơn hay nhẹ nhàng hơn. Tiết trời đỏng đảnh đã tạo nên một thứ "đặc sản” cái lạnh của từng vùng đất. Biết là mùa đông, biết là nhiệt độ hạ, có mưa phùn "yểm trợ” cho rét buốt hay rét khô hanh nhưng nếu chỉ bó gối trong căn phòng của mình, ta đâu cảm nhận được hết.

Tôi khép lại khung cửa sổ, rét mới rồi cũng sẽ cũ đi, chìm sâu vào quên lãng. Những trận gió mùa đông bắc, những đợt rét căm căm, những khắc nghiệt của mùa đông sẽ làm mất dần ấn tượng ban đầu về cái rét se lạnh dịu dàng đầu mùa. Hình như trong gió lạnh, có hơi ẩm đang ngấm dần vào đất, vào lớp vỏ cây, cái lạnh từ khô khan sang ấm nóng, từ tương khắc chuyển hóa thành tương sinh. Để rồi, mỗi mùa rét đi qua, dưới lớp lá khô là mầm cây vươn lên, trong sương mù là lộc non, chồi, nụ...

Tản văn của Bùi Việt Phương

Các tin khác


Chuyện đời thường: “Cá chậu, chim lồng”, làm gì phải thế?

(HBĐT) -Vừa cất lời hỏi thăm nhà chị Th, bà bán nước đầu ngõ đã lắc đầu nguây nguẩy: "Các anh chị không gặp được chị kia đâu. Nhất là mấy anh kia đẹp trai như thế”. Rồi bà cười ra chiều bí hiểm.

"Bao trọn gói"

(HBĐT) - Sau một số lần Thạch phò mã mắc khuyết điểm, cực chẳng đã Phụ vương đành ban ấn điều về làm giám đốc Trung tâm đào tạo và sát hạch lái xe ở vùng "rừng xanh núi đỏ”. Vốn đã quen "ăn trên, ngồi trốc”, giờ quản lý một trung tâm nho nhỏ, Thạch Sanh cũng hơi ngán ngẩm. Tuy vậy, kinh tế ngày một phát triển, người người, nhà nhà đua nhau mua sắm ô tô nên đào tạo, sát hạch lái xe bỗng chốc trở thành nghề "hót”.

Ký ức xanh của bà

(HBĐT) - Đến thăm gia đình người bạn học cũ. Ngày nghỉ, bạn và đám con cháu đang ngồi chơi cùng người mẹ già dưới vòm lá xanh mát trong vườn. Khung cảnh thật thanh bình. Nghe cả tiếng chim lích chích sau những tán lá. Chào, bà không còn nhận ra là ai nữa, dù sức vóc chưa đến nỗi, chỉ tội phải chống gậy… Một thời dọc ngang các phiên chợ quê buôn bán, làm ăn, gây dựng gia đình, giờ già, bé nhỏ, lặng lẽ bâng quơ nhìn mây, nhìn trời cùng đám con cháu túm tụm trong vườn. Người bạn đỡ lời: May quá bạn à, mới bị lẫn nhẹ thôi. Như nhầm đứa con nọ ra đứa con kia, còn mọi sinh hoạt bà vẫn chủ động bình thường. Nói là quên vậy nhưng bà nhớ bao chuyện ngày xưa, mới tinh như ngày hôm qua. Người bạn nói rổn rảng, nhưng trong mắt như có nước… Có những câu chuyện bà "dẫn” đi dẫn lại bao lần, khiến đám con cháu cũng thuộc lòng luôn…

Bức tranh vẽ ông nội

(HBĐT) - Ba đang vẽ gì đấy ạ? Thấy ông Trung đang miệt mài ngồi bên bàn, trên tay cầm cây bút chì đưa lên, kéo xuống một cách cẩn thận, tỉ mẩn, Phong, con trai ông bước lại gần tò mò.

Chuyến lên phía thượng nguồn



(HBĐT) - Hè năm thứ nhất, khi biết tin cha sẽ có chuyến đưa hàng ngược sông ở phía thượng nguồn, tôi đã nằng nặc đòi theo. Không chối nhưng cũng chẳng hẳn đồng ý, cha tôi thủng thẳng: Có mang vác được đồ đạc của mình thì hẵng đi. Cũng trèo đèo, lội suối đó… Không dễ đi đâu. Còn mẹ tôi, một mẫu phụ nữ ít giao du, cằn nhằn giao nhiệm vụ cho cha: "Anh làm thế nào cũng phải thu dóc nợ đi. Mấy triệu đồng… hàng tháng nay rồi… Để ngân hàng là đẻ lãi ròng đó”. Kèm theo đó có tiếng thở dài... Mắt mẹ buồn nhìn đi chỗ khác…

Tháng 5 hoa phượng đỏ

(HBĐT) - Khi tiếng chim tu hú trên đồi gọi bày, tiếng ve sầu râm ran trên các ngọn cây là những cánh phượng nở đỏ rực trời tháng 5. Hoa phượng nở đỏ nhắc cô cậu học trò khắc phục cái oi bức để học tập, hoàn thành kết quả của 1 năm học. Trừ những học trò lười còn tất cả đều chăm chỉ, lo lắng cho những năm tháng đèn sách của mình. Cháu Quang thằng cháu nội của tôi, năm nay có những bước đi rõ nét. Đặt ra chương trình ôn tập, bố trí giờ giấc, không để bố mẹ phải nhắc nhở.

Xem các tin đã đưa ngày:
Tin trong: Chuyên mục này Mọi chuyên mục