(HBĐT) - Mấy bữa nay chị HH. thấy lòng mình lâng lâng lạ. Chưa bao giờ thế. Như thấy tuổi trẻ, như thấy mùa xuân trở lại, dù năm nay cũng cập U50 rồi. Đôi khi vừa tắm, chị hát một mình vu vơ mấy câu tình ca. Nhiều khi đi chợ bảo mua mớ cua nấu bát canh riêu cho con cún, lúc về lại tha mớ cá rô. Lại cười rũ. Ông chồng lầm bầm: "Sao thế, hâm à”? Chị sầm mặt. Bậm bạch bước vào buồng dỗi dằn. Vâng, tôi hâm mới lấy anh. Chả bao giờ được một câu khen ga-lăng… Cứ như khúc gỗ ấy… Đấy, chị vào mạng rồi. Nhìn ra cửa, không thấy ai, chị vào trang của "chàng”. Tim chị đập rộn ràng, như tan chảy. Một loạt tin nhắn của "ấy” từ đêm qua đây rồi: Một đêm quá dài vì không có tin nhắn của em… Muốn tặng em đóa hoa bên cửa sổ nhà anh… Mơ được nắm bàn tay ngọc ngà của em… Đi nửa cuộc đời mới gặp em… Duyên kỳ lạ. Mơ ngày gặp gỡ…

Nghe tiếng bước chân của thằng lớn đi học về, chị vội thoát nhanh. Nhưng vẫn còn liếc vào chân dung "chàng”: nụ cười rạng ngời, thân thiện bên bãi biển vắng. Nhìn mà dâng tràn tâm tư. Đấy như "ông lão”nhà mình: dân kỹ thuật cứng nhắc. Lúc nào cũng con số, ngày công, mác xi măng, công thợ, thép "fi” bao nhiêu… Chị, một người lãng mạn, từng thi trượt sư phạm ngữ văn sao lại lấy một ông như thế kia chứ. Một năm cũng chỉ tặng vợ đôi ba món quà nho nhỏ… Như chồng con bé bạn kia kìa. Quà ngập mặt. Ngày sinh nhật hoa và nến giăng khắp cầu thang. Chồng nó thiết kế đấy. Hôm ấy lão ấy cùng đi dự mà mặt đăm đăm như ghen tỵ chồng nó (Ừ, mà chuyện này chồng chị chưa biết. Con bạn ấy lại hay bị chồng đánh như cơm bữa. Chỉ được cái diễn là giỏi?!).Chưa kể "chàng ấy” trên mạng, người đâu mà lãng mạn, bay bổng. Từ ngày kết bạn, ngày nào cũng có đôi ba lời khen có cánh. À mà chàng làm gì nhỉ: đây, chuyên gia tâm lý viện H; kiêm biên tập thơ tình, ảnh nghệ thuật… Thảo nào. Mà nghe nói sao còn độc thân. Tầm này tuổi rồi… vẫn cô đơn à? Một chút tia hy vọng le lói, mong mạnh. "Chàng” hẹn gặp, sau đó có liên hoan, cà phê…

Lần gặp đầu ở thị trấn H, chị mặc bộ váy hồng nhẹ, khăn voan trắng. Chàng thư sinh, ca-ra-vát… Cuộc gặp quá hồn nhiên bên hồ vắng cùng bản nhạc khật khừ "Chuyện tình”. Tý tách bên ly cà phê và bữa ăn nhẹ có chút rượu vang. Chàng bảo: Tối nay phải có bài lục bát tặng em… Lúc thanh toán, chị tranh trả tiền, "chàng” yếu ớt gật đầu. Chai vang Pháp uống dở, chàng muốn cầm về. Có gì, khi đang bay bổng.

Lần hai… Chị lấy cớ đi họp lớp nên có thể vắng cả ngày. Mớ tiền bán hàng "on-lai” một tháng chị cầm theo. "Hôm nay, chúng mình gặp nửa ngày thôi… Buổi chiều, anh còn hội thảo mỹ thuật ở Viện M… Bản tham luận họ đặt”. Vẫn hoa, nhạc, rượu… cùng những lời có mây, gió. Đôi mắt đưa đẩy… Có tiếng chuông reo, chàng chạy ra ngoài nghe. Bước vào: "Căng quá, em à… Phải xử lý gấp món tiền ứng cho nhà xuất bản. Hồi ký của nghệ sĩ MM mà bán thì bộn tiền… Ngặt nỗi…”. Nàng nhanh nhẩu: Anh cần tiền để giải quyết việc lớn chứ gì? Ừ, họ thúc gọi. Đây anh cầm lấy. Anh đi 15 phút sẽ quay lại… Khiếp sao số anh vất vả thế. Lúc ăn cũng bận rộn. 15 phút… 20 phút, 30 phút trôi qua, món ăn trên bàn nguội ngắt. Ly rượu hồng thơm màu đã nhạt vị. Chị rời quán, chân tay rời rã. Sao thế "chàng” nhỉ. Bật mạng, vẫn trang của "chàng” đây. Đã kịp nhắn tin: Thật hối lỗi vì để người đẹp chờ. Thôi để lần sau anh bù nhé. Lần sau gặp ở đâu em, hỡi bông hoa bé nhỏ… Gặp nữa không? Chị thập thững ra lấy xe mà lòng như lửa đốt. Chị chợt nhớ rằng chiều nay phải cùng chồng đưa con đi chơi khu vui chơi bên sông. Thôi. Gặp… không… gặp…???

Bùi Huy


Các tin khác


Ký ức xanh của bà

(HBĐT) - Đến thăm gia đình người bạn học cũ. Ngày nghỉ, bạn và đám con cháu đang ngồi chơi cùng người mẹ già dưới vòm lá xanh mát trong vườn. Khung cảnh thật thanh bình. Nghe cả tiếng chim lích chích sau những tán lá. Chào, bà không còn nhận ra là ai nữa, dù sức vóc chưa đến nỗi, chỉ tội phải chống gậy… Một thời dọc ngang các phiên chợ quê buôn bán, làm ăn, gây dựng gia đình, giờ già, bé nhỏ, lặng lẽ bâng quơ nhìn mây, nhìn trời cùng đám con cháu túm tụm trong vườn. Người bạn đỡ lời: May quá bạn à, mới bị lẫn nhẹ thôi. Như nhầm đứa con nọ ra đứa con kia, còn mọi sinh hoạt bà vẫn chủ động bình thường. Nói là quên vậy nhưng bà nhớ bao chuyện ngày xưa, mới tinh như ngày hôm qua. Người bạn nói rổn rảng, nhưng trong mắt như có nước… Có những câu chuyện bà "dẫn” đi dẫn lại bao lần, khiến đám con cháu cũng thuộc lòng luôn…

Bức tranh vẽ ông nội

(HBĐT) - Ba đang vẽ gì đấy ạ? Thấy ông Trung đang miệt mài ngồi bên bàn, trên tay cầm cây bút chì đưa lên, kéo xuống một cách cẩn thận, tỉ mẩn, Phong, con trai ông bước lại gần tò mò.

Chuyến lên phía thượng nguồn



(HBĐT) - Hè năm thứ nhất, khi biết tin cha sẽ có chuyến đưa hàng ngược sông ở phía thượng nguồn, tôi đã nằng nặc đòi theo. Không chối nhưng cũng chẳng hẳn đồng ý, cha tôi thủng thẳng: Có mang vác được đồ đạc của mình thì hẵng đi. Cũng trèo đèo, lội suối đó… Không dễ đi đâu. Còn mẹ tôi, một mẫu phụ nữ ít giao du, cằn nhằn giao nhiệm vụ cho cha: "Anh làm thế nào cũng phải thu dóc nợ đi. Mấy triệu đồng… hàng tháng nay rồi… Để ngân hàng là đẻ lãi ròng đó”. Kèm theo đó có tiếng thở dài... Mắt mẹ buồn nhìn đi chỗ khác…

Tháng 5 hoa phượng đỏ

(HBĐT) - Khi tiếng chim tu hú trên đồi gọi bày, tiếng ve sầu râm ran trên các ngọn cây là những cánh phượng nở đỏ rực trời tháng 5. Hoa phượng nở đỏ nhắc cô cậu học trò khắc phục cái oi bức để học tập, hoàn thành kết quả của 1 năm học. Trừ những học trò lười còn tất cả đều chăm chỉ, lo lắng cho những năm tháng đèn sách của mình. Cháu Quang thằng cháu nội của tôi, năm nay có những bước đi rõ nét. Đặt ra chương trình ôn tập, bố trí giờ giấc, không để bố mẹ phải nhắc nhở.

Nghe mưa đầu mùa Tản văn của Bùi Việt Phương

(HBĐT) - Sớm nay, trong cái vắng tanh của con ngõ, người xóm tôi đi vắng từ rằm tháng Giêng, tôi gõ nhẹ vào cái hộp gỗ đựng trà, nghe tiếng rỗng không. Cuối tháng 3 âm lịch, còn một ít xuân, tôi đứng dậy pha trà, ấm trà cuối của một niềm xưa cũ.

Xem các tin đã đưa ngày:
Tin trong: Chuyên mục này Mọi chuyên mục