(HBĐT) - Mấy bữa nay chị HH. thấy lòng mình lâng lâng lạ. Chưa bao giờ thế. Như thấy tuổi trẻ, như thấy mùa xuân trở lại, dù năm nay cũng cập U50 rồi. Đôi khi vừa tắm, chị hát một mình vu vơ mấy câu tình ca. Nhiều khi đi chợ bảo mua mớ cua nấu bát canh riêu cho con cún, lúc về lại tha mớ cá rô. Lại cười rũ. Ông chồng lầm bầm: "Sao thế, hâm à”? Chị sầm mặt. Bậm bạch bước vào buồng dỗi dằn. Vâng, tôi hâm mới lấy anh. Chả bao giờ được một câu khen ga-lăng… Cứ như khúc gỗ ấy… Đấy, chị vào mạng rồi. Nhìn ra cửa, không thấy ai, chị vào trang của "chàng”. Tim chị đập rộn ràng, như tan chảy. Một loạt tin nhắn của "ấy” từ đêm qua đây rồi: Một đêm quá dài vì không có tin nhắn của em… Muốn tặng em đóa hoa bên cửa sổ nhà anh… Mơ được nắm bàn tay ngọc ngà của em… Đi nửa cuộc đời mới gặp em… Duyên kỳ lạ. Mơ ngày gặp gỡ…

Nghe tiếng bước chân của thằng lớn đi học về, chị vội thoát nhanh. Nhưng vẫn còn liếc vào chân dung "chàng”: nụ cười rạng ngời, thân thiện bên bãi biển vắng. Nhìn mà dâng tràn tâm tư. Đấy như "ông lão”nhà mình: dân kỹ thuật cứng nhắc. Lúc nào cũng con số, ngày công, mác xi măng, công thợ, thép "fi” bao nhiêu… Chị, một người lãng mạn, từng thi trượt sư phạm ngữ văn sao lại lấy một ông như thế kia chứ. Một năm cũng chỉ tặng vợ đôi ba món quà nho nhỏ… Như chồng con bé bạn kia kìa. Quà ngập mặt. Ngày sinh nhật hoa và nến giăng khắp cầu thang. Chồng nó thiết kế đấy. Hôm ấy lão ấy cùng đi dự mà mặt đăm đăm như ghen tỵ chồng nó (Ừ, mà chuyện này chồng chị chưa biết. Con bạn ấy lại hay bị chồng đánh như cơm bữa. Chỉ được cái diễn là giỏi?!).Chưa kể "chàng ấy” trên mạng, người đâu mà lãng mạn, bay bổng. Từ ngày kết bạn, ngày nào cũng có đôi ba lời khen có cánh. À mà chàng làm gì nhỉ: đây, chuyên gia tâm lý viện H; kiêm biên tập thơ tình, ảnh nghệ thuật… Thảo nào. Mà nghe nói sao còn độc thân. Tầm này tuổi rồi… vẫn cô đơn à? Một chút tia hy vọng le lói, mong mạnh. "Chàng” hẹn gặp, sau đó có liên hoan, cà phê…

Lần gặp đầu ở thị trấn H, chị mặc bộ váy hồng nhẹ, khăn voan trắng. Chàng thư sinh, ca-ra-vát… Cuộc gặp quá hồn nhiên bên hồ vắng cùng bản nhạc khật khừ "Chuyện tình”. Tý tách bên ly cà phê và bữa ăn nhẹ có chút rượu vang. Chàng bảo: Tối nay phải có bài lục bát tặng em… Lúc thanh toán, chị tranh trả tiền, "chàng” yếu ớt gật đầu. Chai vang Pháp uống dở, chàng muốn cầm về. Có gì, khi đang bay bổng.

Lần hai… Chị lấy cớ đi họp lớp nên có thể vắng cả ngày. Mớ tiền bán hàng "on-lai” một tháng chị cầm theo. "Hôm nay, chúng mình gặp nửa ngày thôi… Buổi chiều, anh còn hội thảo mỹ thuật ở Viện M… Bản tham luận họ đặt”. Vẫn hoa, nhạc, rượu… cùng những lời có mây, gió. Đôi mắt đưa đẩy… Có tiếng chuông reo, chàng chạy ra ngoài nghe. Bước vào: "Căng quá, em à… Phải xử lý gấp món tiền ứng cho nhà xuất bản. Hồi ký của nghệ sĩ MM mà bán thì bộn tiền… Ngặt nỗi…”. Nàng nhanh nhẩu: Anh cần tiền để giải quyết việc lớn chứ gì? Ừ, họ thúc gọi. Đây anh cầm lấy. Anh đi 15 phút sẽ quay lại… Khiếp sao số anh vất vả thế. Lúc ăn cũng bận rộn. 15 phút… 20 phút, 30 phút trôi qua, món ăn trên bàn nguội ngắt. Ly rượu hồng thơm màu đã nhạt vị. Chị rời quán, chân tay rời rã. Sao thế "chàng” nhỉ. Bật mạng, vẫn trang của "chàng” đây. Đã kịp nhắn tin: Thật hối lỗi vì để người đẹp chờ. Thôi để lần sau anh bù nhé. Lần sau gặp ở đâu em, hỡi bông hoa bé nhỏ… Gặp nữa không? Chị thập thững ra lấy xe mà lòng như lửa đốt. Chị chợt nhớ rằng chiều nay phải cùng chồng đưa con đi chơi khu vui chơi bên sông. Thôi. Gặp… không… gặp…???

Bùi Huy


Các tin khác


Nỗi niềm tháng mười hai

(HBĐT) - Tháng mười hai mang theo hơi lạnh luồn qua khe cửa, khẽ đánh thức nỗi nhớ trong tim những người xa quê. Làn mưa rơi lấm tấm, gốc bàng già chơ vơ khẳng khiu, lặng lẽ trút những chiếc lá cuối cùng, làm lòng ta sao hoang hoải, mông lung đến lạ.

Lạc vào miền cổ tích

(HBĐT) - Giữa dòng đời bộn bề lo toan, những lúc thấy bước chân mình mỏi mệt, tôi chỉ muốn lạc vào miền ký ức tuổi thơ yên bình. Ở đó có bóng mẹ hao gầy, ngồi dưới ngọn đèn dầu hiu hắt, mẹ ân cần kể cho con gái nghe những câu chuyện cổ tích xa xưa. Cả một miền cổ tích bao la nơi lòng mẹ, là khoảng trời ngọt ngào dung dưỡng tâm hồn thơ ấu, để giờ đây lòng tôi lại đau đáu trong nỗi nhớ khôn nguôi...

Những đóa hoa không tàn

(HBĐT) - Cứ đến độ này, anh H. lại thấy mẹ - một bà giáo già về hưu thật vui, sôi nổi hơn dạo trước. Người già hay sống bằng hoài niệm hay sao ấy… Ngăn kệ của bà cơ man là thư, bưu thiếp, hoa khô ép của các thế hệ học trò… được sắp xếp lại. Có lần nắng to, bà mang những kỷ vật ẩm mốc lên tầng thượng hong nắng. Sợ gió thổi bay, bà ngồi ở hiên che, chờ hàng tiếng đồng hồ… Bao lần cả nhà được mẹ khoe, kể về những học trò, những câu chuyện cũ… Nhiều đến nỗi, bố anh, người đàn ông ít nói nhất nhà phải gàn: "Bà để các con, các cháu nghỉ ngơi tý đi…”. Anh lại phải can để nghe hết các câu chuyện của mẹ. Tuổi già mà…

Rét đầu đông

(HBĐT) - Tôi đã vượt 2 km đến với căn phòng ấm áp của mình. Thu mình trong chiếc áo ấm của mùa trước, tôi cứ thấy lần vải cứng queo, dằm dặm. Chắc lâu ngày thiếu hơi người hay làn da quen tiếp xúc với nắng gió, giờ bị bó buộc. Ờ, mà tôi nghĩ khác, hình như rét mới, rét mới quá, chẳng phải rét nào cũng giống nhau, ai bảo giá rét chỉ là tàn tạ, cắt da, cắt thịt và khô hanh.

Về lại mùa đông

(HBĐT) - Tạm biệt mùa thu, tôi về lại mùa đông. Nghe rét mướt, gió luồn qua khe cửa. Thuở đói nghèo, bên mâm cơm chiều muộn, ánh đèn dầu vụt tắt, còn lại bóng tối lặng thinh. Thương mẹ cha, thương những phận người nghèo khó, thương quê nhà, mỗi độ đông sang muôn vàn nỗi sợ. Nằm chắp tay lên trán, lòng tự hỏi bao giờ mới hết mùa đông?