(HBĐT) - Mỗi năm chu kỳ có mười hai lần trăng rằm nhưng hình như thiên nhiên tạo hóa đã tặng cho đêm rằm trung thu tháng tám là vầng trăng tròn vành vạnh nhất, sáng nhất.

Trong nhịp thời gian giao mùa hạ sang thu, giao cảm giữa con người với thiên nhiên thì mùa thu là mùa yêu thương như nhiên nhiên dành cho con trẻ.

Nhớ mùa thu năm 1945, giữa Quảng trường Ba Đình, Bác Hồ, vị lãnh tụ kính yêu của dân tộc trịnh trọng đọc Tuyên ngôn Độc lập. Ngày này về sau, cả dân tộc kỷ niệm ngày nước Việt Nam non trẻ ra đời với chính thể dân chủ. Làng, bản tôi lấy ngày này làm Tết Độc lập, cái Tết có ăn cỗ, vui chơi văn nghệ treo cờ, múa lân, đánh chiêng âm vang làng, bản.

Sau Tết Độc lập là tiếng trống trường khai giảng năm học mới đón nhận thư của Chủ tịch nước kêu gọi hàng triệu học sinh, thầy, cô giáo bước vào năm học mới với sự nỗ lực. Lại đến Tết Trung thu, Chủ tịch nước gửi thư cho các cháu thiếu niên, nhi đồng với lời lẽ thân thương, yêu mến. Thư gửi đến hòa vang tiếng trống ếch và đèn ông sao dưới trăng rằm sáng tỏa lòng yêu thương, tin tưởng.

Miên man ký ức về một thời ông nội ngồi vót những nan tre để làm những đèn ông sao, đèn kéo quân cho cháu, chắt. Hình như người già chuốt những nan trẻ nhẵn bóng là hình như đang vuốt lại những ký ức tuổi thơ một thời lam lũ, thiếu thốn của mình.

Trung thu, trong vườn bà vẫn dành những quả bưởi vàng tươi, tròn trĩnh cho các cháu trung thu trông trăng trong mâm cỗ của con trẻ dù ở nông thôn hay chốn thị thành vẫn đầy đủ những quả na mở mắt tròn xoe, quả hồng chín mọng.

Đêm hội trăng rằm ta lại cảm thương bao số phận cơ nhỡ, bao bạn nhỏ ở vùng sâu, vùng xa, vùng lũ lụt, sạt lở không biết có kịp đủ đầy đón Tết Trung thu.

Hình như trăng rằm biết thế mà tỏa ra ánh sáng dịu mát. Trời trong đến khắp mọi miền để các em khi nhìn lên bầu trời đều bắt gặp chung chị Hằng và hình dung ra chú Cuội ngồi dưới gốc cây đa chăn trâu thổi sáo. ước gì tất cả đều được chia phần phá cỗ như nhau. Vì thế, muôn vì sao lấp lánh như chùm hạt bưởi, hạt na, hạt hồng cứ thao thức khó ngủ.

ước vọng trăng rằm thật giản đơn sao cho trung thu trên trái đất này đều mát rượi ánh trăng hòa bình, chung sống hòa bình dưới một bầu trời, mái ấm bởi trái đất này là của chúng mình. Trăng rằm trung thu, ánh lĩnh biển vẫn:

Anh đứng gác trời khuya đảo vắng

Nhớ về em nỗi nhớ trăng rằm

Hay anh lính gìn giữ biên cương vẫn tỉnh táo, kiên cường nhìn qua đầu súng trăng treo để giữ yên bờ cõi cho trăng rằm yên bình nơi làng, bản.

ước vọng trăng rằm cho con trẻ, ước vọng một thế hệ con trẻ đến trường trong nhịp bước của cờ sao, trống ếch.

Tản văn của Văn Song

Các tin khác


Ký ức chạm mùa đông

(HBĐT) - Những tháng ngày mùa thu rồi cũng trôi qua, tựa như một cơn gió thoảng. Mùa đông cũng vừa chạm như một nỗi nhớ da diết, bên thềm phố mây đã phủ trắng khắp trời.

"Người ấy" trên mạng..., may quá !

(HBĐT) - Mấy bữa nay chị HH. thấy lòng mình lâng lâng lạ. Chưa bao giờ thế. Như thấy tuổi trẻ, như thấy mùa xuân trở lại, dù năm nay cũng cập U50 rồi. Đôi khi vừa tắm, chị hát một mình vu vơ mấy câu tình ca. Nhiều khi đi chợ bảo mua mớ cua nấu bát canh riêu cho con cún, lúc về lại tha mớ cá rô. Lại cười rũ. Ông chồng lầm bầm: "Sao thế, hâm à”? Chị sầm mặt. Bậm bạch bước vào buồng dỗi dằn. Vâng, tôi hâm mới lấy anh. Chả bao giờ được một câu khen ga-lăng… Cứ như khúc gỗ ấy… Đấy, chị vào mạng rồi. Nhìn ra cửa, không thấy ai, chị vào trang của "chàng”. Tim chị đập rộn ràng, như tan chảy. Một loạt tin nhắn của "ấy” từ đêm qua đây rồi: Một đêm quá dài vì không có tin nhắn của em… Muốn tặng em đóa hoa bên cửa sổ nhà anh… Mơ được nắm bàn tay ngọc ngà của em… Đi nửa cuộc đời mới gặp em… Duyên kỳ lạ. Mơ ngày gặp gỡ…

Ngày không có nắng vàng

(HBĐT)-Ngày Hoài Thương, cô sinh viên mới tốt nghiệp đại học gặp anh Minh Sẻn đúng vào hôm nhóm tác giả trẻ gặp nhau ở quán "Dặm đường xa”. Anh ấy là khách mời riêng của nhóm trưởng. Nghe như giới thiệu thì đây là một con người đa năng ở miền sơn cước này. Đám viết lách mới ra trường mà nghe danh cũng xanh cả mắt. Nghe đâu là thành viên của gần chục hội nghề nghiệp, có đủ các loại thẻ.

Bây giờ đã cuối mùa thu

(HBĐT) - Người phương Đông thường ngại cắt nghĩa về thời gian. Không hẳn vì kiêng hèm sự mai một mà bởi thẳm sâu trong tâm thức, không ai muốn khuấy động dòng chảy miên man đó: Thu đến cây nào chẳng lạ lùng/Một mình lạt thuở ba đông/Lâm tuyền ai rặng già làm khách/Tài đống lương cao ắt cả dùng. (Tùng - Nguyễn Trãi)