(HBĐT) - Mỗi năm chu kỳ có mười hai lần trăng rằm nhưng hình như thiên nhiên tạo hóa đã tặng cho đêm rằm trung thu tháng tám là vầng trăng tròn vành vạnh nhất, sáng nhất.

Trong nhịp thời gian giao mùa hạ sang thu, giao cảm giữa con người với thiên nhiên thì mùa thu là mùa yêu thương như nhiên nhiên dành cho con trẻ.

Nhớ mùa thu năm 1945, giữa Quảng trường Ba Đình, Bác Hồ, vị lãnh tụ kính yêu của dân tộc trịnh trọng đọc Tuyên ngôn Độc lập. Ngày này về sau, cả dân tộc kỷ niệm ngày nước Việt Nam non trẻ ra đời với chính thể dân chủ. Làng, bản tôi lấy ngày này làm Tết Độc lập, cái Tết có ăn cỗ, vui chơi văn nghệ treo cờ, múa lân, đánh chiêng âm vang làng, bản.

Sau Tết Độc lập là tiếng trống trường khai giảng năm học mới đón nhận thư của Chủ tịch nước kêu gọi hàng triệu học sinh, thầy, cô giáo bước vào năm học mới với sự nỗ lực. Lại đến Tết Trung thu, Chủ tịch nước gửi thư cho các cháu thiếu niên, nhi đồng với lời lẽ thân thương, yêu mến. Thư gửi đến hòa vang tiếng trống ếch và đèn ông sao dưới trăng rằm sáng tỏa lòng yêu thương, tin tưởng.

Miên man ký ức về một thời ông nội ngồi vót những nan tre để làm những đèn ông sao, đèn kéo quân cho cháu, chắt. Hình như người già chuốt những nan trẻ nhẵn bóng là hình như đang vuốt lại những ký ức tuổi thơ một thời lam lũ, thiếu thốn của mình.

Trung thu, trong vườn bà vẫn dành những quả bưởi vàng tươi, tròn trĩnh cho các cháu trung thu trông trăng trong mâm cỗ của con trẻ dù ở nông thôn hay chốn thị thành vẫn đầy đủ những quả na mở mắt tròn xoe, quả hồng chín mọng.

Đêm hội trăng rằm ta lại cảm thương bao số phận cơ nhỡ, bao bạn nhỏ ở vùng sâu, vùng xa, vùng lũ lụt, sạt lở không biết có kịp đủ đầy đón Tết Trung thu.

Hình như trăng rằm biết thế mà tỏa ra ánh sáng dịu mát. Trời trong đến khắp mọi miền để các em khi nhìn lên bầu trời đều bắt gặp chung chị Hằng và hình dung ra chú Cuội ngồi dưới gốc cây đa chăn trâu thổi sáo. ước gì tất cả đều được chia phần phá cỗ như nhau. Vì thế, muôn vì sao lấp lánh như chùm hạt bưởi, hạt na, hạt hồng cứ thao thức khó ngủ.

ước vọng trăng rằm thật giản đơn sao cho trung thu trên trái đất này đều mát rượi ánh trăng hòa bình, chung sống hòa bình dưới một bầu trời, mái ấm bởi trái đất này là của chúng mình. Trăng rằm trung thu, ánh lĩnh biển vẫn:

Anh đứng gác trời khuya đảo vắng

Nhớ về em nỗi nhớ trăng rằm

Hay anh lính gìn giữ biên cương vẫn tỉnh táo, kiên cường nhìn qua đầu súng trăng treo để giữ yên bờ cõi cho trăng rằm yên bình nơi làng, bản.

ước vọng trăng rằm cho con trẻ, ước vọng một thế hệ con trẻ đến trường trong nhịp bước của cờ sao, trống ếch.

Tản văn của Văn Song

Các tin khác


Bên bếp lửa mùa đông


 (HBĐT) - Người bạn học cũ đang sống ở miền Đông Nam bộ nhắn hỏi: "Nghe nói xứ Bắc đang lạnh lắm à? Sao mình nhớ lắm những ngày đông và bếp lửa quê nhà”. Người bạn ấy cùng làng, cùng chung dãy núi cao và dòng suối trong vắt sau nhà, cùng chung những mùa đông buốt giá đi đặt bẫy chuột núi, chung củ sắn lùi cháy cạnh và nùn rơm trên cánh đồng bãi tuổi thơ…

Vang mãi bài ca về người chiến sĩ

(HBĐT) - Những ngày này, ông chú họ có vẻ tâm trạng, đôi khi thấy ông huýt sáo một bài ca về người lính ở Trường Sơn năm nào, thời mà ông và các đồng đội từng thốt lên: "Tuổi 20 chân đi không bén đất/Đám mây trời bay dưới ba lô” (Anh Ngọc). Ông thuộc thế hệ thấm đẫm hình ảnh của những chiến sĩ Hồng quân Liên Xô qua các bộ phim truyện chiến đấu của Liên Xô, hay các bài hát Nga về người lính hào hùng mà lãng mạn.

Điều không ngờ tới

(HBĐT) - Ai như anh XX. Sao dáng đi vội vã và hơi cúi gằm như vậy? Dáng đấy không đúng với anh ấy. Anh sở hữu một tướng mạo và dáng đi đĩnh đạc lắm. Nhưng ánh mắt, không thể khác dù đeo khẩu trang choán gần hết mặt. Vẫn phải gọi… - Anh XX… Phải anh không?

Mùa cải lại về...

(HBĐT) - Một sáng mùa đông, màn sương còn bảng lảng, trắng nhờ nhờ giăng mắc xiên qua những tia nắng vàng tươi, tôi bỗng thấy mình như bé lại, thành cô công chúa nhỏ mang hài đi giữa triền hoa cải vàng rực. Lại thêm một mùa cải, thêm những xuyến xao, bâng khuâng trong lòng của những kẻ xa quê…