(HBĐT) - Ba đang vẽ gì đấy ạ? Thấy ông Trung đang miệt mài ngồi bên bàn, trên tay cầm cây bút chì đưa lên, kéo xuống một cách cẩn thận, tỉ mẩn, Phong, con trai ông bước lại gần tò mò.

- À… Ba đang vẽ thằng cu Tính. Sáng mai, ba mẹ về Bắc rồi. Phải đến nửa năm nữa các con mới lại cho cháu về quê… Khi đó, cu Tính chắc đã lớn lắm. Ba vẽ tấm hình lưu làm kỷ niệm, sau này lớn lên, cu Tính nhìn lại, thấy mình ngày xưa chắc sẽ vui lắm.

- Để con chụp rửa mấy tấm ảnh của cháu cho ba mẹ đem về. Ba mất công ngồi cặm cụi làm gì cho mệt.

- Ấy không! Chụp thì nói làm gì? Ba vẫn thích vẽ hơn.

Vợ chồng ông Trung lấy nhau sinh được mỗi mụn con là anh Phong. Anh Phong học hành, lập nghiệp và lấy vợ trong Nam. Thỉnh thoảng, ông bà vào thăm con cháu chứ nhất quyết không chịu ở luôn trong Nam. Mỗi lần ông bà vào chơi, thấy cháu vừa đi học chính khóa về lại phải ăn tạm ổ bánh mì, uống tạm hộp sữa rồi leo lên xe ba mẹ chở đi học phụ đạo tiếp cho kịp giờ. Thương cháu, ông bà nói chuyện với vợ chồng con trai nhưng anh Phong cười:

- Theo xu thế ba ạ. Không học thì không theo kịp bạn bè. Lên lớp thầy cô lại mắng vốn cha mẹ.

- Đúng thế đó ba mẹ ạ. Dù thương xót cháu lắm, nhưng vợ chồng con cũng chỉ biết động viên cu Tính ráng học thôi chứ không còn cách nào khác. Chị Hà, vợ anh Phong nhìn góc học tập của con rồi thở dài:

- Đấy, tối cuối tuần nhưng cháu nó cũng không có thời gian để chơi với ông bà. Ngày mai còn phải học thêm tiếng Anh và Toán.

- Hay là… hè này các con cho cu Tính về quê với ba mẹ? Ông Trung đề xuất.

- Nhưng cháu nó còn phải đi học thêm, học hè nữa. Mà thôi, để con xem thế nào đã ba ạ. Nói rồi Phong cầm lên tay bức tranh ông Trung vẽ cu Tính, hết ngắm nghía lại trầm trồ:

- Ôi! Bức tranh ba vẽ cu Tính giống quá! Cứ như thật ấy. Y chang luôn ba ạ!.

Từ ngày vào thăm cháu về, trong lòng ông Trung cứ băn khoăn, nghĩ ngợi mãi. Vợ chồng ông cũng bàn với con trai, con dâu về chuyện cho thằng bé về quê nghỉ hè ít thời gian. Nhưng hè đến rồi mà chưa nghe con nói gì.

- Chắc con nó không cho thằng cu Tính về đâu ông ạ!.

- Tôi chỉ thương cháu. Mới tí tuổi đầu lẽ ra được vui chơi, ăn ngủ là nhiều. Đằng này lại phải lao vào học bù đầu. Giá hè này thằng Tính về, ông cháu tôi sẽ đi thăm hết cảnh quê. Chỗ nào đẹp, chỗ nào hay, tôi sẽ chở nó đi tuốt. Tôi sẽ chỉ cho nó biết vẻ đẹp của đồng lúa, của vườn hoa hướng dương, của những nương ngô, nương sắn rồi thì cỏ cây, sông nước quê mình… Tôi sẽ chỉ cho cháu nó tập vẽ những gì đẹp đẽ, thân thuộc của làng quê thanh bình… Tôi tin thằng bé sẽ rất thích.

- Ờ… ông nói cũng phải. Nhưng mấy tháng nay, mỗi lần gọi về, có nghe thằng Phong nó nói gì đâu.

- Ông ơi, bà ơi! Cháu về với ông bà đây ạ! Ông Trung, bà Thủy mới nghe loáng thoáng tiếng thằng cu Tính ngoài cổng đã nhổm dậy bước ra sân.

- Ôi! Cháu của ông bà đã về rồi đây. Vậy mà ông bà cứ tưởng…

- Vợ chồng con nghĩ lại rồi. Không bắt cháu nó học nhiều nữa. Hè này chúng con sẽ cho cu Tính ở chơi với ông bà luôn! Anh Phong, tay xách đồ đạc lỉnh kỉnh, miệng cười giòn tan nói. Bà Thủy trách:

- Sao về mà không báo trước cho ba mẹ?

- Ba cháu bảo muốn dành sự bất ngờ cho ông bà ạ. Ông nội ơi, ông dạy cháu vẽ với nhé! Giọng thằng bé năn nỉ, tay nó nắm chặt lấy tay ông. Ông Trung mỉm cười, xoa đầu cháu:

- Tất nhiên rồi. Ông cháu mình sẽ cùng làm họa sĩ, sẽ vẽ những cảnh vật mà cháu yêu thích nhất.

Tính hào hứng. Suốt bữa cơm chiều hôm ấy cho đến sáng hôm sau, khi anh Phong trở vào Nam, câu chuyện tập vẽ vẫn là chủ đề chính được bàn luận nhiều nhất của hai ông cháu.

- Ông ơi, cánh đồng lúa đẹp quá! Nhưng vẽ cây lúa thế nào ạ? Màu của cánh đồng phải màu gì? Xanh non hay xanh đậm hả ông? Cháu không biết bắt đầu từ đâu nữa. Khó lắm. Cháu… cháu không vẽ nữa đâu!

- Ấy… Đây này… cháu hãy bắt đầu như thế này này… Ông Trung cầm tay cháu nội, chỉ từng cách pha màu, từng nét vẽ. Ông cười:

- Hồi mới bắt đầu tập vẽ, ông cũng như cháu. Vẽ không ra hình thù gì cả. Nhưng ông không bỏ cuộc. Một lần, hai lần… có khi vẽ đi vẽ lại cả đến mươi lần mới ra một bức tranh. Bởi vậy, cháu đừng vội nản lòng.

- Biết đến bao giờ cháu mới vẽ đẹp được như ông ạ? Chắc cháu không làm được đâu. Cô giáo bảo cháu không có năng khiếu vẽ.

- Muốn vẽ hay làm bất cứ việc gì đều phải tập luyện chăm chỉ cháu ạ. Phải từ từ… từng chút từng chút một. Ông tin cu Tính của ông sẽ vẽ đẹp thôi!.

- Ông ơi, thế còn dòng sông, mình sẽ vẽ như thế nào?.

- Được rồi, chiều này ông cháu mình sẽ đi dọc bờ sông quê. Ông sẽ chỉ cho cháu các đường nét để vẽ một dòng sông. Màu nước, màu trời, cỏ cây hai bên bờ sông thế nào và cả cuộc sống của người dân quê mình hai bên bờ sông nữa.

- Thế thì thích quá ông ạ!.

Bà Thủy đang cặm cụi nấu cơm dưới bếp. Ông Trung có việc đi ra ngoài đầu làng, về đến ngõ, ông đằng hắng giọng. Thấy ông, bà Thủy từ trong bếp ra hiệu cho ông, khẽ nói:

- Coi bộ thằng cháu nội mình thích vẽ rồi đó ông ạ. Từ sáng tới giờ nó cứ ngồi cặm cụi vẽ. Nội hỏi thì nó bảo muốn dành cho ông nội điều bất ngờ. Ông Trung mỉm cười:

- Mới 2 tháng nghỉ hè, thế mà trông thằng bé khác hẳn. Càng nhìn càng thấy giống y chang như ba nó ngày xưa. Thương lắm! Nghe tiếng ông nội ngoài sân, Tính cầm bức tranh vừa vẽ chạy ra:

- Ông nội ơi ông nội! Ông xem cháu vẽ có đẹp không? Hai tay Tính giơ bức tranh vừa vẽ về phía ông, rụt rè:

- Đây là bức tranh cháu vẽ ông nội. Cháu tặng ông nội!.

- Trời đất ơi! Xem cháu nội vẽ ông này! Đẹp quá!.

- Chà chà! Cu Tính vẽ đẹp lắm! Ai bảo cháu của bà không có năng khiếu vẽ nào? Hiểu câu nói của bà nội, thằng bé cười tít mắt:

- Cháu nhìn tấm ảnh của ông đấy ạ. Vừa nói, nó vừa chỉ tay về phía bức ảnh của ông nội treo ở trên tường. Rồi giọng nó bỗng chùng xuống:

- Nhưng ông ơi… bức tranh này cháu vẽ chưa được đẹp lắm phải không ông?. Nghe vậy, bà Thủy đã vui vẻ, cười hiền hậu:

- Đây là tâm huyết của cháu! Là tình cảm của cu Tính gửi ông nội mà.

- Đúng rồi! Với ông, đây là bức tranh đẹp và ý nghĩa nhất!.

- Có thật không ông?.

Ngay tức thì, Ông Trung ra tiệm tranh đầu làng mua cái khung ảnh, sau đó cẩn thận treo bức tranh cháu vẽ lên ngang hàng với tấm ảnh chân dung cũ đang treo. Bức tranh còn được ông Trung đề thêm mấy chữ bên dưới "Bức tranh cu Tính vẽ tặng ông nội”. Bạn bè, xóm giềng tới chơi, ông đều khoe đó là bức ảnh cháu nội vẽ tặng.

 

Truyện ngắn của Thu Đình


Các tin khác


Chém gió

(HBĐT) - Quán ăn sáng ở phố T. mới mở độ 3 năm nay. Thức ăn sạch, ngon, hợp khẩu vị nhiều lứa tuổi nên sáng nào cũng đông khách. Sáng nay, chỗ này có một ông bố đang dỗ dành cậu con tầm 4 tuổi ăn bún mọc, góc kia một bà mẹ đang lùa cho cô út bát bún gà. Các bàn ăn sáng đều tĩnh lặng giống như buổi sáng hôm nay: nắng nhẹ, trời trong, yên bình.

Bát canh cua đồng

Truyện ngắn của Hoàng Bình Trọng

(HBĐT)-- Ba lại định múc canh mang sang cho bà Mừng à? Con không cho đâu! Không cho!

Thằng cu Cam nhoài người giành lại bát canh cua nổi gạch vàng ươm trên tay anh Nhã. Sợ đổ, anh phải đặt xuống bàn.

- Con sao thế? – Anh Nhã kinh ngạc hỏi - Canh còn nhiều. Ba giã cả một giỏ bự, ăn sao hết?

- Không hết cũng ứ cho. Ai bảo bà ấy mắng con là "đồ chuột nhắt”. Mà con chui qua vườn bà để bắt... chứ có...

- Ờ, thế cũng tại con một phần. Lẽ ra con phải theo lối cổng chính đi vào đàng hoàng, chứ a lại chui như chuột nhắt vậy – anh Nhã cười hề hề, đặt một bàn tay lên mái tóc vàng như râu ngô của cậu con trai. Tuy vậy, ba cũng phải thưa lại với bà Mừng để từ rày bà không gọi con như thế nữa. Còn bây giờ, chúng tay phải bưng canh sang biếu bà. Bà đang ốm, ăn cơm với rau luộc nuốt làm sao nổi.

Hạnh phúc của A Lếnh


 Truyện ngắn của Lê Phượng

(HBĐT) - A Lếnh về đến nhà thì đã chập choạng tối. Mặt trời đã sửa soạn để đi ngủ. Con lợn nái hung hung đen nằm trong chuồng sắp đến ngày đẻ. Đợt này, vợ A Lếnh cũng đẻ. A Lếnh sẽ chăm đàn lợn con cho thật nhanh lớn để bán, lấy tiền mua quần áo đẹp cho con, cho vợ mình.

Xem các tin đã đưa ngày:
Tin trong: Chuyên mục này Mọi chuyên mục