(HBĐT) - Một đồng nghiệp làm ở Hà Nội có chuyến về quê nghỉ phép, nhà ven biển. Trên "Phây-búc” có những dòng thấm đẫm hoài niệm:

Ngày nhỏ, hè nào cũng được cha cho về với biển. Biển ấm áp, dữ dội, mặn mòi và ân tình. Biển đã nuôi dưỡng cha và gia đình, chắp cánh cho cha những thành công trong sự nghiệp… Vì thế, về với biển, được bắt gặp hình ảnh của cha đâu đó trên cát trắng, nơi con thuyền già nua nằm chờ ra khơi... Nhìn cha và cháu nội dạo bước trên bờ biển chiều lộng gió, thấy càng gắn bó với quê cha, với biển. Chợt nhớ, hồi nhỏ về quê, bị sốt, trong mê sảng, nghe thấy tiếng sóng vỗ và cảm nhận làn gió mát rượi từ biển thổi vào làm khô những giọt mồ hôi bỏng rát”…

Ừ, có nhiều lý do để về với biển. Có người tìm lại tuổi thơ sóng vỗ. Có người vì công việc, mưu sinh như một đồng nghiệp từng có chuyến đi dài ngày trên vùng biển Lý Sơn, Quảng Ngãi…

Lại trở về vùng biển miền Trung. Lạc bước vào một nhà hàng nhỏ sát biển, ánh sáng dịu nhẹ cùng tiếng nhạc thánh thót một bản nhạc ngoại lời Việt "Chuyện tình đáng nhớ tuy cũ như là biển già trắng xóa”. "Biển già”, sóng vỗ trắng bờ, nhưng chuyện tình yêu thuở hoa niên lại mãi trẻ trung, dâng ắp trong lòng. Ngày gặp lại nhau sau nhiều năm biệt tăm cũng bờ biển cát trắng. Lần đó, bình minh biển, một cảm giác ấm áp, thôi thúc bước chân ra bãi biển sớm hơn mọi bận. Kia, những đứa trẻ đang nô đùa, đuổi nhau theo mép sóng. Một thiếu phụ với nụ cười tỏa nắng, rạng rỡ nhìn theo. Những câu chuyện cũ thoáng nhanh hòa tiếng sóng. Gặp lại để trân trọng để cùng dõi bước về tương lai của nhau. Chỉ có biển cả biết, dẫu câu hát "Tìm tên em trên bờ cát” được cất lên khắc khoải trong tiếng ghi-ta bập bùng "Tên em như chùm hoa nắng, sóng cuốn rồi, chỉ còn lại mình anh trước biển khơi”. Biển cho những gặp gỡ và cho những lần chia tay. Chỉ có biển biếc biết được bao điều thầm kín trong tình yêu…

Nhóm bạn trở lại biển mùa này tóc cũng đã điểm bạc, dù tiếng nói, tiếng cười vẫn rộn ràng như trên hàng chục năm về trước… Họ cũng trải nghiệm biết bao những mùa biển gọi, cùng dư vị ngọt chát của cuộc đời. Ngã rẽ về hạnh phúc hay những gập ghềnh của đời người cũng muôn nẻo. Nhưng, nay trở về bãi biển năm nào như trở về miền ký ức thanh xuân. Ngày đó, trước màu xanh ngắt biển khơi, họ trẻ trung ngoài 20 tuổi ngồi dàn hàng ngang trên bãi biển, ngắm và nghe sóng vỗ để cùng thầm nguyện cho những khát vọng đang thành hình hài. Sự nghiệp, tình yêu, hạnh phúc… qua câu hát, qua vòng tay xiết chặt bay mải miết trên không gian biển. Thật vô tư và trong trẻo, vì ở trước biển, chúng ta chẳng giấu giếm điều chi. Những câu thơ, bài hát về biển đã cùng nhau chia sẻ qua những cuốn sổ tay cả khi chưa lần nào đến với biển. Để nay, vỡ òa trong hạnh phúc, để cùng hướng ánh mắt về những con tàu trắng ngoài khơi xa cùng những cánh buồm lộng gió. Không ai giữ mãi được tuổi trẻ nhưng một cảm giác lạ lùng ập đến, chỉ có biển cả, người bạn ân tình đã và sẽ mãi giữ trong lòng hình ảnh đáng nhớ một thời đó. Đẹp và ở mãi như mối tình đầu với biển.


Tản văn của Bùi Huy

Các tin khác


Nghĩ về người thấy với sự nghiệp trồng người

(HBĐT) - Nghĩ về thầy, nét nghĩa đầu tiên của danh từ này dành chỉ người được đào tạo có năng lực sư phạm. Đời của mỗi người, ai cũng có thầy. Không ai có thể nhớ hết khuôn mặt, tên thầy của quãng đời đi học. Song tình nghĩa trong lòng trò nghĩ về thầy vẫn luôn nuôi nhớ.

Cỏ dại nở hoa

Truyện ngắn của Bùi Việt Phương

(HBĐT)-Loay hoay mãi chúng tôi cũng tìm được chỗ đỗ xe. Con đường đổ bê tông dày và phẳng, bánh xe chạy nghe êm tai nên xe cộ đi lại khá đông, phải cố tạt vào mép đường cho gọn. Tôi quay sang hỏi chàng trai trẻ cầm lái: "Cậu có đoán ra chỗ nền nhà mình ngày xưa không?”. Tất nhiên là không rồi, cái lắc đầu và nụ cười. Mấy mươi năm mọi thứ đều thay đổi, chỉ có hương lúa đồng vẫn thơm. Giờ ai có thể hình dung được, nơi đây từng là con đường đất lầy lội từng bước chân trâu, chân học trò nhưng ấm áp bởi luôn nhìn sang bên kia cánh đồng mà tự nhủ. Cố lên đoạn đường nữa thôi, bên kia là nhà thầy.

Thanh lý tang vật


(HBĐT)- Cho là Phò mã Thạch vốn là chàng tiều phu mộc mạc, chất phác chắc hẳn sẽ quý rừng, yêu muông thú, nên vua cha đã ban hành quyết định cho chàng rể quý về làm Hạt trưởng Hạt kiểm lâm ở vùng "rừng xanh, núi đỏ” với hy vọng lệnh đóng cửa rừng tự nhiên của triều đình sẽ được thực thi nghiêm túc.

Những cây bàng ở Côn Đảo

Tản văn của Bùi Huy
(HBĐT) - Côn Đảo (Bà Rịa - Vũng Tàu) - mảnh đất lịch sử, văn hóa. Côn Đảo đẹp vì biển và rừng cùng những con người thân thiện, hài hòa như thiên nhiên nơi đây. Nhưng nhiều du khách khi đến còn bất ngờ thêm vì Côn Đảo còn có những cây bàng mang trong mình bao dấu tích lịch sử, như một nhân chứng của đảo qua những biến cố thời gian…

Thu phố

(HBĐT)-Hai năm rồi mới lại xuống phố và cũng lâu rồi không đến nơi này. Không phải là không nhớ, không lưu luyến khung trời ấy, nhưng với anh, cảm giác giống như đó là của để dành, là báu vật, nên không dám chạm đến. Bởi chạm đến, sẽ phải gặp lại bao điều đáng trân trọng, từng da diết chảy trong huyết quản. Vả lại, phần ký ức ngọt ngào ấy đâu phải riêng anh nắm giữ. Còn bạn bè, còn bao nhân chứng của một phần đời thanh xuân ấy nữa chứ. Nhưng lần này… Sau bao biến cố cuộc đời. Anh đã trở lại…

Một thoáng với thu Hà Nội

(HBĐT) - Chắc lâu không thấy về Hà Nội, đám bạn cũ đánh tiếng trên mạng xã hội: Có về gặp gỡ thu Hà Nội cùng lớp ở Hồ Tây không? Về Hà Nội vào thu ư? Năm nào cũng vậy, cuộc gặp gỡ với mùa thu kinh kỳ có khác dư vị? Một chút nôn nao khi cảm nhận từ xa làn gió heo may nhè nhẹ trên đường Thanh Niên năm nào? Mùa thu Hà Nội như một "cố nhân” len lỏi tâm tư và gợi nhớ…

Xem các tin đã đưa ngày:
Tin trong: Chuyên mục này Mọi chuyên mục