(HBĐT) - Một đồng nghiệp làm ở Hà Nội có chuyến về quê nghỉ phép, nhà ven biển. Trên "Phây-búc” có những dòng thấm đẫm hoài niệm:

Ngày nhỏ, hè nào cũng được cha cho về với biển. Biển ấm áp, dữ dội, mặn mòi và ân tình. Biển đã nuôi dưỡng cha và gia đình, chắp cánh cho cha những thành công trong sự nghiệp… Vì thế, về với biển, được bắt gặp hình ảnh của cha đâu đó trên cát trắng, nơi con thuyền già nua nằm chờ ra khơi... Nhìn cha và cháu nội dạo bước trên bờ biển chiều lộng gió, thấy càng gắn bó với quê cha, với biển. Chợt nhớ, hồi nhỏ về quê, bị sốt, trong mê sảng, nghe thấy tiếng sóng vỗ và cảm nhận làn gió mát rượi từ biển thổi vào làm khô những giọt mồ hôi bỏng rát”…

Ừ, có nhiều lý do để về với biển. Có người tìm lại tuổi thơ sóng vỗ. Có người vì công việc, mưu sinh như một đồng nghiệp từng có chuyến đi dài ngày trên vùng biển Lý Sơn, Quảng Ngãi…

Lại trở về vùng biển miền Trung. Lạc bước vào một nhà hàng nhỏ sát biển, ánh sáng dịu nhẹ cùng tiếng nhạc thánh thót một bản nhạc ngoại lời Việt "Chuyện tình đáng nhớ tuy cũ như là biển già trắng xóa”. "Biển già”, sóng vỗ trắng bờ, nhưng chuyện tình yêu thuở hoa niên lại mãi trẻ trung, dâng ắp trong lòng. Ngày gặp lại nhau sau nhiều năm biệt tăm cũng bờ biển cát trắng. Lần đó, bình minh biển, một cảm giác ấm áp, thôi thúc bước chân ra bãi biển sớm hơn mọi bận. Kia, những đứa trẻ đang nô đùa, đuổi nhau theo mép sóng. Một thiếu phụ với nụ cười tỏa nắng, rạng rỡ nhìn theo. Những câu chuyện cũ thoáng nhanh hòa tiếng sóng. Gặp lại để trân trọng để cùng dõi bước về tương lai của nhau. Chỉ có biển cả biết, dẫu câu hát "Tìm tên em trên bờ cát” được cất lên khắc khoải trong tiếng ghi-ta bập bùng "Tên em như chùm hoa nắng, sóng cuốn rồi, chỉ còn lại mình anh trước biển khơi”. Biển cho những gặp gỡ và cho những lần chia tay. Chỉ có biển biếc biết được bao điều thầm kín trong tình yêu…

Nhóm bạn trở lại biển mùa này tóc cũng đã điểm bạc, dù tiếng nói, tiếng cười vẫn rộn ràng như trên hàng chục năm về trước… Họ cũng trải nghiệm biết bao những mùa biển gọi, cùng dư vị ngọt chát của cuộc đời. Ngã rẽ về hạnh phúc hay những gập ghềnh của đời người cũng muôn nẻo. Nhưng, nay trở về bãi biển năm nào như trở về miền ký ức thanh xuân. Ngày đó, trước màu xanh ngắt biển khơi, họ trẻ trung ngoài 20 tuổi ngồi dàn hàng ngang trên bãi biển, ngắm và nghe sóng vỗ để cùng thầm nguyện cho những khát vọng đang thành hình hài. Sự nghiệp, tình yêu, hạnh phúc… qua câu hát, qua vòng tay xiết chặt bay mải miết trên không gian biển. Thật vô tư và trong trẻo, vì ở trước biển, chúng ta chẳng giấu giếm điều chi. Những câu thơ, bài hát về biển đã cùng nhau chia sẻ qua những cuốn sổ tay cả khi chưa lần nào đến với biển. Để nay, vỡ òa trong hạnh phúc, để cùng hướng ánh mắt về những con tàu trắng ngoài khơi xa cùng những cánh buồm lộng gió. Không ai giữ mãi được tuổi trẻ nhưng một cảm giác lạ lùng ập đến, chỉ có biển cả, người bạn ân tình đã và sẽ mãi giữ trong lòng hình ảnh đáng nhớ một thời đó. Đẹp và ở mãi như mối tình đầu với biển.


Tản văn của Bùi Huy

Các tin khác


Mong ngày gặp lại

(HBĐT) - Một tháng nay, ông nội tôi có vẻ mệt, thất thần đứng ngồi không yên. Đôi khi hay gọi lẫn bố tôi là "thằng Tân, thằng Đức à…". Bố ướm lời định cho đi khám bệnh thì ông gạt đi. Buổi chiều, ông hay ra đầu ngõ nhìn hướng con đường quốc lộ hun hút dẫn về Nam. Thỉnh thoảng ông lại đưa tay lên phía túi ngực trái. Mẹ nói nhỏ với bố: "Chắc chắn ông đang nhớ về chú Tân". Nhưng không hẳn thế, ông nói với bố: "Khả năng mấy hôm nữa nhóm thằng Đức đến thăm nhà mình". Ôi, ông nói gì vậy? Lâu rồi cả nhà đã biết thêm tin gì của chú Đức và các chú từng về đóng quân nơi đây đâu?… Nhìn dáng ông còng còng đi đi lại lại ngoài ngõ, đứng rất lâu dưới cây bưởi mà chú Tân trồng trước khi nhập ngũ, mẹ tôi hình như đã khóc…

Lời mẹ

(HBĐT) - Mẹ trở thành người thiên cổ đã 45 năm rồi. Mẹ không biết chữ dù mẹ là con ông đồ. Không biết chữ nhưng mẹ biết đường ăn, lối ở. Suốt những năm các con đi học ở trọ trên huyện, trên tỉnh, mẹ vẫn chăm lo cho các con chu đáo. Thứ bảy, chủ nhật các con về rồi lên trường mẹ gói đùm cho bát gạo, gói cá nướng, chai tương. Mẹ cởi bao thắt lưng đưa cho con mấy đồng bạc lẻ không quên dặn dò:

Mùa thu về, đón ánh trăng rằm

(HBĐT) - Mùa thu về, từng giọt nắng óng ả sang mùa, đậm đà hương sắc. Vẻ đẹp của nắng thu tĩnh lặng đọng trong ánh mắt mọi người.

Ký ức

(HBĐT) - Ông Tân giật mình tỉnh dậy, người đẫm mồ hôi. Ông lặng lẽ bước xuống giường đi ra ngoài cửa. Ngồi tựa lưng vào hiên, ông đưa bàn tay nhăn nheo nổi đầy những đường gân xanh lần nắn từ đầu gối xuống ống chân. Vừa nắn vừa đấm nhẹ nhẹ. Ông ngửa mặt nhìn những ngôi sao đêm có vẻ chăm chú lắm nên khi bà Thành ra ngồi bên, ông vẫn không hề hay biết. Bà cất tiếng nhè nhẹ:

Chuyện về chiếc mũ cối

(HBĐT) - Ông Dũng ngồi dưới gốc cây trứng gà, nhấp ngụm trà xanh, trầm ngâm nghĩ ngợi. Bỗng đám trẻ con trong xóm rủ nhau chạy đến bên ông, tranh nhau nói:

Xem các tin đã đưa ngày:
Tin trong: Chuyên mục này Mọi chuyên mục