Truyện ngắn của Hoàng Bình Trọng

(HBĐT)-- Ba lại định múc canh mang sang cho bà Mừng à? Con không cho đâu! Không cho!

Thằng cu Cam nhoài người giành lại bát canh cua nổi gạch vàng ươm trên tay anh Nhã. Sợ đổ, anh phải đặt xuống bàn.

- Con sao thế? – Anh Nhã kinh ngạc hỏi - Canh còn nhiều. Ba giã cả một giỏ bự, ăn sao hết?

- Không hết cũng ứ cho. Ai bảo bà ấy mắng con là "đồ chuột nhắt”. Mà con chui qua vườn bà để bắt... chứ có...

- Ờ, thế cũng tại con một phần. Lẽ ra con phải theo lối cổng chính đi vào đàng hoàng, chứ a lại chui như chuột nhắt vậy – anh Nhã cười hề hề, đặt một bàn tay lên mái tóc vàng như râu ngô của cậu con trai. Tuy vậy, ba cũng phải thưa lại với bà Mừng để từ rày bà không gọi con như thế nữa. Còn bây giờ, chúng tay phải bưng canh sang biếu bà. Bà đang ốm, ăn cơm với rau luộc nuốt làm sao nổi.


Anh Nhã chưa kịp đụng tay vào bát canh, thằng cu Cam đã vồ ngay lấy đổ vào nồi, rồi nhìn ba bằng ánh mắt vừa van xin, vừa thách thức.

"Thằng bé trước đây ngoan ngoãn thế, mà mới qua một trận ốm được ba mẹ quá nuông chiều, đâm ra hư thân mất nết”. Anh Nhã tự nhủ, rồi xới cơm để Cam ăn trước. Trong lúc nó ăn, anh lẻn qua quán mua một gói mì tôm mang biếu bà Mừng.

Ăn cơm chiều xong, như thường lệ, anh Nhã cùng cu Cam đi dạo chơi. Hôm đó, sau một hồi đuổi bắt lũ chuồn bầu, chuồn ớt thoắt đậu, thoắt bay trên ngọn các cây điền thanh ven đê, hai cha con kéo nhau xuống sông chơi trò ném lia thia. Chơi chán, họ tìm đến cây bàng ba tán ven bờ ngồi nghỉ.

- Con có nhận ra ai đây không? Anh Nhã lấy một tấm ảnh đã bạc màu có hình hai chú bộ đội bá vai nhau, trỏ vào người bên phải – sao, con không nhận ra ba à?

- Ba đó ư? Thằng cu Cam liếc ngang, liếc dọc – sao khác bây giờ thế nhỉ?

- Chuyện! Đã hăm lăm năm rồi còn gì? Hồi đó, ba mới 18 tuổi.

- Thế người đứng bên trái là ai?

- Bác Toản, Nguyễn Quốc Toản cùng nhập ngũ một đợt với ba hồi năm 1967. Và từ đấy cho đến năm 1972, hai người cùng luôn ở một trung đội.

- Chắc bác với ba quý nhau lắm nhỉ?

- Tất nhiên – anh Nhã lại xoa đầu con. Ba với bác Toản quý nhau vì nhiều lẽ. Thứ nhất là cùng làng. Ở ngoài mặt trận mà có bạn đồng hương cùng làng hiếm lắm nhé. Thứ hai, bác với ba có cảnh ngộ giống nhau. Cả hai đề là con một, đều mồ côi cha từ bé và đều có mẹ tần tảo ở vậy nuôi con cho đến ngày khôn lớn. Thứ ba, ba với bác ấy rất hợp tính nhau. Suốt ngần ấy năm trời chẳng hề to tiếng với nhau lần nào.

- Ờ, vậy mà giữa con với thằng Thọ, thằng Cường thì cách vài ba hôm lại đấm nhau một trận.

- Chúng mày thì nói làm gì! Anh Nhã trề môi. Đã là bạn bè thì phải như ba với bác ấy, một ngày mà không nhìn thấy nhau thì không yên... Chao ôi. Những ngày ấy mà không được bác Toản chăm sóc thì bệnh kiết lỵ với sốt rét ác tính đã giết chết ba từ đời tám hoánh nào rồi. Đó là chưa kể đến đận ba bị thương hồi tháng 2/1968.

- Cái đận ấy thế nào ba? Cu Cam bất chợt ôm ngang lưng anh Nhã.

- Cứ bình tĩnh để ba kể cho mà nghe. Đận ấy, ba với bác Toản nhận nhiệm vụ đi trinh sát một đồn giặc ở miền tây Quảng Trị, không may ba vấp phải mìn định hướng.

- Rồi ba bị thương nặng?

- Đúng thế! Như vậy là còn may, lẽ ra bỏ mạng nữa ấy chứ. Con có biết sau tiếng nổ là chuyện gì xảy ra không? Xì... Mày thì biết cái quái gì... Thì các cỡ súng nhỏ, súng to của tụi lính trong đồn cứ nhằm vào chỗ đó mà vãi đạn. Tình hình nguy nan, bác ấy bò đến chỗ ba nằm chết ngất, đem ba ra khỏi "túi đạn”, rồi cõng ba lên lưng rẽ lối, vạch đường đi suốt đêm mới về đến đơn vị.

Anh Nhã dừng lại, bật lửa châm thuốc lá. Với ánh mắt của một người đang ru lòng trong ký ức xa xăm, anh lại kết tiếp cho con nghe nhiều kỷ niệm êm đềm giữa mình với bác Toản thời ở chiến trường.

- Có một đận, con ạ. Châm điếu thuốc thứ hai và sau khi rít một hơi thật sâu, nhả khói lên trời thành những vòng xoắn ốc, anh tiếp: Ba nhớ rất rõ là hôm đó hai người ngồi dựa lưng vào một gốc sung bên bờ sông Ta-lê, chẳng hiểu do gì xui khiến mà bác Toản với ba đã thề với nhau đến ngày hòa bình, nếu hai đứa cùng sống hoặc cùng chết thì chẳng nói làm gì, nhược bằng một mất một còn thì đứa trở về phải đối xử với mẹ đứa kia như chính mẹ đẻ của mình.

- Bây giờ, bác Toản ở đâu, ba?

- Hy sinh rồi – anh Nhã nuốt khan và cảm nhận hết mấy chữ "hy sinh rồi” ấy đè nặng lên lồng ngực của thằng cu Cam - Ờ, sao mắt con đỏ hoe thế kia?

- Không sao đâu ba ạ - cu Cam xỉ mũi liên tục, hỏi: Bác ấy hy sinh lâu chưa?

- Trên 20 năm rồi. Bác ấy hy sinh trong đợt mở đột phá khẩu cho bộ đội ào vào đồn giặc. Cố lấy giọng tự nhiên, anh Nhã tiếp – tiếc rằng, quả bộc phá ấy đã không bạt tung toàn bộ cái hàng rào phía trong cùng. Bác Toản đành nằm lên đống dây thép gai bùng nhùng kia để làm cầu cho bộ đội xông lên. Và... bác ấy đã... hy sinh...

Giọng anh Nhã tắc nghẹn lại. Anh bật dậy như có lò xo, chạy như ma đuổi ra bờ sông. Thằng cu Cam cũng lon ton chạy theo. Linh tính báo cho nó biết, trong câu chuyện vừa kể của ba, còn ẩn giấu một điều rất hệ trọng, khiến nó thấy nhẹ bẫng cả người.

- Ba ơi, ba!

- À, con – nghe gọi, anh Nhã ngoái lại và giang rộng hai tay ôm cu Cam vào lòng - Ờ, sao con có vẻ xúc động thế?

- Không sao đâu, ba ạ. Thế mẹ bác Toản ở đâu, ba?

Anh Nhã nhìn con đăm đăm:

- Mẹ bác ấy ở gần nhà ta đó thôi.

- Ở gần nhà ta? Ai vậy? Hay là... là... là?

- Hay là cái gì? Trời! Sao con tôi lại run thế này?

- Hay mẹ bác Toản là bà Mừng, đúng không?

- Đúng đó!

Bất thình lình, thằng cu Cam quẫy ra khỏi vòng tay của ba và nhìn ba như nhìn một người xa lạ:

- Vậy sao lâu nay ba không nói cho con biết?

- Tại vì... vì cu Cam còn bé quá đó thôi. À này, thế cu Cam cần biết chuyện đó để làm gì?

- Sao kia?

- Nếu biết vậy thì bữa ăn nào con cũng múc canh sang biếu bà, chứ sao nữa?

Và cu Cam òa lên khóc.

Anh Nhã rút khăn mùi xoa lau mặt cho con và thấy con mình chợt lớn khôn lên rất nhiều qua những giọt nước mắt đang lăn trên cặp má phúng phính của nó.


H.B.T


Các tin khác


Một thoáng với thu Hà Nội

(HBĐT) - Chắc lâu không thấy về Hà Nội, đám bạn cũ đánh tiếng trên mạng xã hội: Có về gặp gỡ thu Hà Nội cùng lớp ở Hồ Tây không? Về Hà Nội vào thu ư? Năm nào cũng vậy, cuộc gặp gỡ với mùa thu kinh kỳ có khác dư vị? Một chút nôn nao khi cảm nhận từ xa làn gió heo may nhè nhẹ trên đường Thanh Niên năm nào? Mùa thu Hà Nội như một "cố nhân” len lỏi tâm tư và gợi nhớ…

Thạch Sanh tân truyện: Lạm thu

(HBĐT) - Sau khi bị buộc thôi việc vì chỉ đạo thuộc hạ nhận học sinh ngoài chỉ tiêu được giao, gia cảnh của Thạch Sanh bỗng chốc trở nên khốn khó. Hai vợ chồng loay hoay đủ mọi việc nhưng lúc nào cũng trong tình trạng "cơm không đủ ăn, áo không đủ mặc”, lũ con lít nhít nheo nhóc và có nguy cơ thất học.

“Cưới”… sách, đĩa…

(HBĐT) - Một sáng trời trong xanh, nắng phớt nhẹ, ông X. đang thư giãn cùng chén chè và nghe nhạc không lời bên hiên nhà thì có tiếng chuông cổng.

Đường về

(HBĐT)-Thời gian lặng lẽ trở mình. Đường về nhà trong thẳm sâu ngày tháng tròn đầy trái tim người xa quê. Bình dị đấy, vẫn là con đường đẹp nhất. Đi muôn phương thầm mong được trở lại. Từng bước chân hằn lên theo bóng thời gian, kỷ niệm mãi đọng lại dịu dàng trong lòng ngập tràn nắng thơm, mùi cỏ dại tan trong nắng sớm, những khóm hoa mua, hoa sim ven đường bung nở hồn nhiên vẻ đẹp giao hòa. Nhiều thứ hôm qua đã lùi sâu và chìm khuất. Xa rồi tuổi nhỏ, cô gái ngày nào mới nhận ra vẻ đẹp của làng quê đổi mới. 

Mong ngày gặp lại

(HBĐT) - Một tháng nay, ông nội tôi có vẻ mệt, thất thần đứng ngồi không yên. Đôi khi hay gọi lẫn bố tôi là "thằng Tân, thằng Đức à…". Bố ướm lời định cho đi khám bệnh thì ông gạt đi. Buổi chiều, ông hay ra đầu ngõ nhìn hướng con đường quốc lộ hun hút dẫn về Nam. Thỉnh thoảng ông lại đưa tay lên phía túi ngực trái. Mẹ nói nhỏ với bố: "Chắc chắn ông đang nhớ về chú Tân". Nhưng không hẳn thế, ông nói với bố: "Khả năng mấy hôm nữa nhóm thằng Đức đến thăm nhà mình". Ôi, ông nói gì vậy? Lâu rồi cả nhà đã biết thêm tin gì của chú Đức và các chú từng về đóng quân nơi đây đâu?… Nhìn dáng ông còng còng đi đi lại lại ngoài ngõ, đứng rất lâu dưới cây bưởi mà chú Tân trồng trước khi nhập ngũ, mẹ tôi hình như đã khóc…

Xem các tin đã đưa ngày:
Tin trong: Chuyên mục này Mọi chuyên mục