Nghỉ hè rồi... Tuân - cậu bé 12 tuổi thấy lòng lâng lâng vui, khó nói thành lời. Tiếng ve ran ngoài vườn càng khiến cậu muốn ngân lên một vài câu hát về mùa hè. Hè về rồi… Hè về… được nghỉ ngơi, thư giãn cho bõ 1 năm học hành, thi cử căng thẳng. Bên cạnh phần thưởng của bố, mẹ là một chuyến đi biển, bộ truyện "Tý quậy” hấp dẫn, bộ quần áo thể thao in hình thần tượng Đa-vít bách-căm, cậu còn được được mẹ hứa sẽ cho về quê ngoại chơi. Điều mà 3 năm nay chưa thực hiện được.

Về quê ngoại… Lần về đó sao đáng nhớ quá. Mảnh vườn của ông ngoại nhiều vải, chuối, mít, chanh, cam. Những chiếc lồng chim treo trước hiên nhà và các buổi ra đồng bắt châu chấu cùng các bạn mới quen. Mỗi sáng tỉnh giấc, được nghe chim hót líu lo mà thích. Rồi vào vườn thăm mít, chuối chín. Cảm giác búng mít sao hồi hộp quá, lúc nào mà nghe "bụp bụp” thì thôi rồi. Đi lội suối bắt tôm cùng bác và buổi chiều thả diều trên đồng bãi... Lần về đó, ông cho hẳn một chú sáo chân đỏ, mỏ vàng đã biết huýt sáo nhưng vì sợ không nuôi được nên "gửi” lại anh nuôi giúp. Không biết giờ chú sáo ấy thế nào? Bố nó thì bảo: "Cho về 15 ngày... Thoải mái với ruộng vườn, nhưng chơi cho an toàn. Tháng sau mới tính chuyện học thêm, học nếm nhé”. Thế thì còn gì bằng.


Tuổi thơ mùa hè. C.B (ST)

Đang suy nghĩ miên man thì thằng Năm bạn cùng phố đến. Biết Tuân đang vui, nó thủng thẳng: Sướng nhỉ, được "xả láng” sau 1 năm học vất vả... Chỉ có tớ là chán”. "Sao thế?”. Thằng Năm dài giọng: Hừ... hừ... lại học. Mẹ tớ bảo chỉ cho nghỉ một tuần thôi, sau đó phải tham gia một vài chương trình do mẹ sắp đặt. Mặc dù tiếng Anh của tớ cũng ổn, nhưng nghe nói có 1 trung tâm có "thầy cô Tây” trực tiếp giảng dạy, mẹ bắt mình tham gia 1 khóa. Rồi còn phải học thêm "món” nhạc lý - ghi ta, lớp cờ vua nữa. Mẹ tớ bảo: Muốn làm công dân toàn cầu không, muốn đi học ở Ha-vợt không thì phải cố mà học. Rồi mẹ tớ còn bảo phải theo được các khóa "kỹ năng sống”, "kỹ năng mềm” gì đó… không nhớ được. Tưởng rằng nghỉ hè phải được nghỉ mút mùa, đằng này… Tớ thì biết gì đến Ha-vợt, Ha-oai…

Thấy cậu bạn buồn buồn, Tuân hỏi thêm như muốn giúp bạn có thêm đồng minh: Thế bố cậu thế nào, cũng đồng ý à. Năm trề môi, lắc lắc đầu khiến cặp kính suýt rơi: Ôi giời, bố tớ có can chứ. Can kịch liệt, nhưng mẹ tớ vẫn khăng khăng: "Tôi có tiền, tôi đầu tư… Sau này nó thành "ông nọ, bà kia” lại chả phải cám ơn tôi sáng suốt, nhìn xa trông rộng. Mà các lớp tôi đã đăng ký và đóng tiền rồi đó”. Bố tớ can: Gì thì gì cũng phải để con nghỉ ngơi chút chứ, ai đời vừa hết năm học đã "hành xác” nó thế. Thế thì tôi kệ nhé… Thế là hết cách… Chưa hết, em gái tớ chuẩn bị vào lớp 1 cũng bị mẹ "ép” hết hè phải biết chữ, biết làm toán. Đã có lớp mở rồi…

Thấy bạn thở dài, Tuân chỉ còn biết vỗ về bạn như an ủi. Nhưng cậu vẫn vớt vát, hy vọng: Để tớ nói với mẹ cậu xem thế nào nhé. Cậu về quê chơi cùng tớ vài hôm… Học sau một chút. Vì hè còn dài mà. Biết đâu mẹ cậu thay đổi… Biết đâu nhỉ?


Bùi Huy


Các tin khác


Chuyện về chiếc mũ cối

(HBĐT) - Ông Dũng ngồi dưới gốc cây trứng gà, nhấp ngụm trà xanh, trầm ngâm nghĩ ngợi. Bỗng đám trẻ con trong xóm rủ nhau chạy đến bên ông, tranh nhau nói:

Chuyện ở xóm Núi

(HBĐT) -Nghe tin chị Thoan sắp đi lấy chồng, mấy chị em chúng tôi thấy vui lắm. Lại được chén cỗ rồi. Bong bóng lợn sẽ được thổi thành quả bóng cho đám trẻ đá ở đầu ngõ. Mà lấy ai chứ lấy anh Huỳnh thì còn gì bằng. Cùng làng, cùng xóm với nhau nên quá biết rồi. Nhưng chuyện yêu đương của anh Huỳnh và chị Thoan quả là bất ngờ. Họ yêu nhau kín thế. Chỉ đến lúc bảo anh sắp nhập ngũ thì cả 2 bên mới biết chuyện.

Lựa chọn của trái tim

(HBĐT) - Con gái thành phố, mảnh mai, trắng trẻo thế kia thì làm nông sao cho đặng? - Ừ. Chẳng biết con bé ấy bùa mê thuốc lú gì mà lại yêu cậu Giáp, con bà Huê. Cậu ấy chỉ là một anh nông dân. Còn cô Hương, nghe nói là giáo viên dạy tiểu học trên phố.

ĐÂU PHẢI VỀ KHÔNG Truyện ngắn của Nguyễn Tiến Lợi

(HBĐT) - Mọi thủ tục di chuyển hài cốt liệt sỹ đã hoàn tất ở Phòng LĐ-TB&XH huyện từ chiều hôm qua, sáng nay, anh em Ẻo có mặt tại nghĩa trang liệt sỹ từ rất sớm. Mặt trời lên đến đỉnh núi Chư Prông mới thấy 2 người thanh niên vai vác cuốc xẻng lững thững bước đến. Ông quản trang xem qua giấy tờ rồi ngồi xuống châm điếu thuốc rê phì phèo. Ẻo sốt ruột:          

Xem các tin đã đưa ngày:
Tin trong: Chuyên mục này Mọi chuyên mục