(HBĐT) - Sau một số lần Thạch phò mã mắc khuyết điểm, cực chẳng đã Phụ vương đành ban ấn điều về làm giám đốc Trung tâm đào tạo và sát hạch lái xe ở vùng "rừng xanh núi đỏ”. Vốn đã quen "ăn trên, ngồi trốc”, giờ quản lý một trung tâm nho nhỏ, Thạch Sanh cũng hơi ngán ngẩm. Tuy vậy, kinh tế ngày một phát triển, người người, nhà nhà đua nhau mua sắm ô tô nên đào tạo, sát hạch lái xe bỗng chốc trở thành nghề "hót”.

Với suy nghĩ "lập công chuộc tội”, thời gian đầu, Thạch giám đốc quản lý, điều hành Trung tâm rất chặt chẽ, nghiêm túc. Nhưng với đồng lương ít ỏi chỉ đủ tiêu vặt khiến Thạch giám đốc trăn trở tìm cách kiếm tiền để có đồng ra, đồng vào cho đỡ bị vợ con "đay nghiến”.

Hôm ấy, khi Thạch giám đốc đang giải sầu bằng chai rượu nút lá chuối cùng mấy củ lạc luộc thì nghe tiếng xe phanh ken két trước cửa nhà. Ông anh kết nghĩa từ chiếc Camry bóng nhoáng bước xuống rõ bệ vệ, giọng oang oang: Chú đúng là "chuột sa chĩnh gạo” mà không biết tận dụng. Anh bày cho chú kế này, đơn giản, gọn nhẹ mà "dễ kiếm".

Không biết ông anh kết nghĩa bày mưu tính kế kiểu gì, nhưng chỉ ít ngày sau, Trung tâm đào tạo và sát hạch lái xe của Thạch giám đốc có thêm một thông báo mới "đào tạo trọn gói”. Với tổng số tiền 7 triệu đồng, Trung tâm sẽ lo toàn bộ từ hồ sơ, khám sức khỏe đến đào tạo tại trung tâm, hoàn thiện hồ sơ thi bằng, đào tạo lý thuyết sát hạch, thực hành lái xe... Cũng từ đấy, số lượng thí sinh đăng ký vào Trung tâm tăng vọt, cuộc sống của giám đốc Thạch và các nhân viên ngày càng khấm khá.

Nhưng chuyện làm gian dối chẳng giữ kín được bao lâu, vì những thí sinh chân chính đã phát hiện cùng khóa học với mình có những người đã mắc bệnh rối loạn tâm thần mạn tính; mắt kèm nhèm không đọc được báo, thậm chí còn bị mù màu. Tệ hơn còn có thí sinh cụt 1 tay hoặc 1 chân... Ngay sau đó, thanh tra vào cuộc ráo riết, trước "nhân chứng, vật chứng” rành rành, Thạch giám đốc đành khai tuốt tuồn tuột: Để có đồng ra, đồng vào, Trung tâm đã thực hiện "bao trọn gói” hồ sơ cho thí sinh bằng cách "liên kết” với một bệnh viện ở Hà Nội để cấp Giấy chứng nhận sức khỏe mà bác sỹ không cần phải khám nhưng vẫn có con dấu, chữ ký đầy đủ.

Sự việc vỡ lở, Thạch giám đốc cùng các thuộc hạ và hàng loạt bác sỹ bị đình chỉ công tác, số tiền bất chính 2 bên "ăn chia” cũng nhanh chóng bị thu hồi. Trung tâm đào tạo và sát hạch lái xe vùng "rừng xanh núi đỏ” cũng bị tạm đình chỉ hoạt động.

Từ hôm ấy, Thạch giám đốc lại phải trở về nghề cũ với cung, rìu, dáo, mác, vẻ mặt lúc nào cũng buồn bã, thẫn thờ. Mọi người ở vùng "rừng xanh núi đỏ” bàn tán: "Thế là còn may chán, nếu không nhờ cái mác "Phò mã” thì tội tày đình như thế chắc phải ngồi sau song sắt bóc lịch lâu rồi”.

Đại Quang


Các tin khác


Một thoáng với thu Hà Nội

(HBĐT) - Chắc lâu không thấy về Hà Nội, đám bạn cũ đánh tiếng trên mạng xã hội: Có về gặp gỡ thu Hà Nội cùng lớp ở Hồ Tây không? Về Hà Nội vào thu ư? Năm nào cũng vậy, cuộc gặp gỡ với mùa thu kinh kỳ có khác dư vị? Một chút nôn nao khi cảm nhận từ xa làn gió heo may nhè nhẹ trên đường Thanh Niên năm nào? Mùa thu Hà Nội như một "cố nhân” len lỏi tâm tư và gợi nhớ…

Thạch Sanh tân truyện: Lạm thu

(HBĐT) - Sau khi bị buộc thôi việc vì chỉ đạo thuộc hạ nhận học sinh ngoài chỉ tiêu được giao, gia cảnh của Thạch Sanh bỗng chốc trở nên khốn khó. Hai vợ chồng loay hoay đủ mọi việc nhưng lúc nào cũng trong tình trạng "cơm không đủ ăn, áo không đủ mặc”, lũ con lít nhít nheo nhóc và có nguy cơ thất học.

“Cưới”… sách, đĩa…

(HBĐT) - Một sáng trời trong xanh, nắng phớt nhẹ, ông X. đang thư giãn cùng chén chè và nghe nhạc không lời bên hiên nhà thì có tiếng chuông cổng.

Đường về

(HBĐT)-Thời gian lặng lẽ trở mình. Đường về nhà trong thẳm sâu ngày tháng tròn đầy trái tim người xa quê. Bình dị đấy, vẫn là con đường đẹp nhất. Đi muôn phương thầm mong được trở lại. Từng bước chân hằn lên theo bóng thời gian, kỷ niệm mãi đọng lại dịu dàng trong lòng ngập tràn nắng thơm, mùi cỏ dại tan trong nắng sớm, những khóm hoa mua, hoa sim ven đường bung nở hồn nhiên vẻ đẹp giao hòa. Nhiều thứ hôm qua đã lùi sâu và chìm khuất. Xa rồi tuổi nhỏ, cô gái ngày nào mới nhận ra vẻ đẹp của làng quê đổi mới. 

Mong ngày gặp lại

(HBĐT) - Một tháng nay, ông nội tôi có vẻ mệt, thất thần đứng ngồi không yên. Đôi khi hay gọi lẫn bố tôi là "thằng Tân, thằng Đức à…". Bố ướm lời định cho đi khám bệnh thì ông gạt đi. Buổi chiều, ông hay ra đầu ngõ nhìn hướng con đường quốc lộ hun hút dẫn về Nam. Thỉnh thoảng ông lại đưa tay lên phía túi ngực trái. Mẹ nói nhỏ với bố: "Chắc chắn ông đang nhớ về chú Tân". Nhưng không hẳn thế, ông nói với bố: "Khả năng mấy hôm nữa nhóm thằng Đức đến thăm nhà mình". Ôi, ông nói gì vậy? Lâu rồi cả nhà đã biết thêm tin gì của chú Đức và các chú từng về đóng quân nơi đây đâu?… Nhìn dáng ông còng còng đi đi lại lại ngoài ngõ, đứng rất lâu dưới cây bưởi mà chú Tân trồng trước khi nhập ngũ, mẹ tôi hình như đã khóc…

Xem các tin đã đưa ngày:
Tin trong: Chuyên mục này Mọi chuyên mục