(HBĐT) - Đến thăm gia đình người bạn học cũ. Ngày nghỉ, bạn và đám con cháu đang ngồi chơi cùng người mẹ già dưới vòm lá xanh mát trong vườn. Khung cảnh thật thanh bình. Nghe cả tiếng chim lích chích sau những tán lá. Chào, bà không còn nhận ra là ai nữa, dù sức vóc chưa đến nỗi, chỉ tội phải chống gậy… Một thời dọc ngang các phiên chợ quê buôn bán, làm ăn, gây dựng gia đình, giờ già, bé nhỏ, lặng lẽ bâng quơ nhìn mây, nhìn trời cùng đám con cháu túm tụm trong vườn. Người bạn đỡ lời: May quá bạn à, mới bị lẫn nhẹ thôi. Như nhầm đứa con nọ ra đứa con kia, còn mọi sinh hoạt bà vẫn chủ động bình thường. Nói là quên vậy nhưng bà nhớ bao chuyện ngày xưa, mới tinh như ngày hôm qua. Người bạn nói rổn rảng, nhưng trong mắt như có nước… Có những câu chuyện bà "dẫn” đi dẫn lại bao lần, khiến đám con cháu cũng thuộc lòng luôn…

Nào lần đi chợ ngoài phía Hà Tây (cũ), vai gánh hàng, trời nắng nóng, cùng 2 bạn hàng ghé nghỉ bên gốc cây bên đường. Sát đó là ngôi nhà của cặp vợ chồng trẻ. Ngày đó, chuyện đi bộ 10-15 cây số trong ngày là bình thường vì lấy đâu xe cộ, phương tiện đi lại. Đói, nắng và khát, 3 người ngồi như lả đi dưới tán lá mong manh. Có tiếng chân người, rồi tiếng nói: "Ôi, sao các bác lại ngồi đây, vào nhà cháu mà ngồi, uống nước cho mát” - tiếng người vợ đon đả, thân thiện. Người chồng cũng chạy ra tiếp lời vợ. Cầm 3 bát nước chè, cùng đĩa khoai lang luộc, 3 bà ngại, nhưng họ nhiệt tình quá, đành chấp thuận. Khi biết chuyện các bà thường xuyên đi chợ phiên qua đây, anh chồng có lời: Nhà cháu gần đường, lúc nào tiện các bác ghé qua uống nước. Không phải ngại đâu ạ… Chỉ lần ghé qua mà thành thân quen, 2 vợ chồng kia đã nhiều lần vào thăm gia đình vào những dịp lễ, Tết như người trong gia đình… Ừ, 1 ngày nên nghĩa.

Đi chợ xa, mới đầu cũng ngại vì "lạ nước, lạ cái”, vì mình từ miền núi xuống, nhưng bạn chợ ở đó tử tế quá. Họ nhường chỗ ngồi không bị nắng, không bị khuất lấp… Nhiều người còn bảo tối nếu không tìm được chỗ trọ đến nhà cho nghỉ tạm. Cái lần bà bị cảm lạnh sau buổi dậy thật sớm đi chợ (cũng có thể lả đi do chưa ăn gì), may có cô ngồi bên phát hiện sớm, giúp cạo gió, kèm bát cháo hành nên hồi nhanh. Lần đó nghỉ mất nửa tháng, nên mấy bà bạn chợ từ dưới xuôi vào tận xóm thăm hỏi chu đáo…

Tóm lại là bà toàn chỉ kể ân nghĩa cuộc đời dành cho mình thôi. Tên ai, tính nết thế nào cứ như cuộn phim quay lại thời còn trẻ, thời tay xách nách mang, mồm nói, chân đi. Chẳng thấy có câu chuyện nào về những tệ bạc của người đời (dù bà từng nếm trải), cũng như công lao của một người phụ nữ gây dựng cơ nghiệp cho con, cháu. Đấy, đàn bò, đàn trâu cũng từ mấy phiên tích cóp đi chợ của bà đấy thôi. Ngày thằng lớn được đi học đại học, nhà khó quá, định ngãng ra vì thương bố mẹ, bà chẳng quát ầm lên và bắt anh phải phục tùng nhập trường đúng ngày. May nhờ mấy thửa ruộng mẹ cha, cùng sự tảo tần hôm sớm của bà, anh cũng qua 4 năm đại học và ra trường. Cuộc sống cũng mở ra nhiều triển vọng trước mắt.

Bà cũng chẳng kể chuyện có đến nhiều năm không biết đến chuyện ăn sáng lót lòng trước khi đi làm, đi chợ. Dù tay bà chuẩn bị những củ khoai, củ sắn cho chồng con. Chỉ sau này, khi các con đã lớn, đã trưởng thành, bà mới có thói quen ăn sáng. Bàn tay bà đã dẫn dắt cả 4 đứa con đến trường ngày đầu tiên đi học và cũng tận tay nện những cây roi lên đôi tay và mông nếu các con bỏ học, trốn học. Dù sau đó, y như rằng, bà sẽ ra ngoài vườn, khóc một mình. Ngày đó, ông còn lo bận trực chiến cùng tiểu đội dân quân trên đồi đầu làng…

Thế mà sau bao năm ngược xuôi, chèo chống cho gia đình, bà giờ bé nhỏ, khiêm nhường ngồi dưới gốc cây già. Bỗng đâu đó vẳng lên câu thơ của một thi sỹ: Mẹ đang đi gánh rạ giữa đồng/ Rạ chẳng nặng mà nặng nhiều vì gió… Niềm vui sống của bà là đem lại cho các con, cháu cuộc sống an bình cùng những tiếng cười trong trẻo của đám cháu bên vườn. Miền ký ức xanh thẳm của bà luôn được con cháu trân trọng, lưu giữ.

Bùi Văn


Các tin khác


Tết trồng cây nhớ lời Bác dạy

(HBĐT) - Mỗi mùa xuân sang, Bác Hồ mong mỗi người dân ta đón Tết cổ truyền dân tộc trong mùa xuân vui vẻ và với những ngày đầu năm cần có việc làm thiết thực: Tết trồng cây.

Khúc vườn xuân

(HBĐT) - Trước Tết Âm lịch, lại có dịp trở lại khu vườn quê nhà. Yên bình và cũng râm ran niềm vui. Phía ngõ xa xa, lũ trẻ đang chơi nhảy dây, trốn tìm. Còn con suối trước hiên nhà, nước trong vắt đang rộn ràng tiếng cười, tiếng nói của các bà, các chị, trong khi bàn tay thì thoăn thoắt nhặt, rửa lá dong... Bên hàng xóm, một giọng nam trung khá hay cất lên bài "Lời tỏ tình của mùa xuân”. Họ đang tập hát chuẩn bị cho đêm diễn văn nghệ cuối năm…

Nhớ mùa xuân xưa

(HBĐT) - Sau chuyến đi Tây Bắc lần này, Hải quyết tâm sẽ tạm biệt chiếc Nikon D5000 cũ kĩ này. Mùa xuân xanh tươi là thế, phải có một chiếc máy ảnh tốt chụp cho xứng tầm. Xe càng chạy nhanh, anh càng thấy sốt ruột. Tết này là Tết thứ mấy mình ăn Tết xa nhà nhỉ? Nhưng không phải như mọi khi là xứ kim chi lạnh lẽo mà ở một vùng Mường ấm áp.

Xuân này mình cưới nhau

(HBĐT) - Hay mình cưới nhau đi anh! Hiền chăm chăm nhìn đôi vợ chồng trẻ đang dẫn theo đứa con nhỏ đi bộ trên vỉa hè, cười nói vui vẻ với nhau, rồi nói với Cương. Câu nói của người yêu khiến Cương giật mình, ấp úng:         

Chuyện đời thường: “Thuốc nói”… thôi cai hẳn?!

(HBĐT) - Hôm nay, bà thấy ông X. đi liên hoan CLB "Phong lan rừng” về mà mặt lạnh te, chẳng hồng hào, đỏ đắn như mọi lần. Đã thế lại còn ra chiều đăm chiêu nữa chứ…

Xem các tin đã đưa ngày:
Tin trong: Chuyên mục này Mọi chuyên mục