(HBĐT) - Khi đèn đường đã lên, mọi người đã ngồi vào mâm cơm bên gia đình, chị vẫn miệt mài với công việc ở cơ quan. Hôm nay, sinh nhật con gái út tròn 8 tuổi, chị đã hứa với con sẽ về sớm để cùng gia đình tổ chức sinh nhật cho con. Vậy mà công việc lu bù làm chị không còn thời gian để ý đến giờ giấc. Xong việc đã 20 h, chị vội ghé qua hàng hoa mua lẵng hoa mừng sinh nhật con.

Trên đường về thấy tai nạn, mọi người xúm vào nhưng không ai đỡ cô ấy dậy, mọi người đứng xem rồi bàn tán. Chị dựng xe máy chạy vào đỡ và gọi xe chở đi cấp cứu. Bên cạnh đó, có thanh niên đang đi tìm đồ của cô để lục lọi. Nghe tiếng quát, hắn giật mình và bỏ lại. Chị đưa cô đi viện cấp cứu, mở túi của cô để tìm điện thoại gọi cho người thân. Các y tá sơ cứu, thông báo tình hình cô bị gãy chân do va đập, cô đã tỉnh lại người nhà vào đưa cô đi bó bột. Chị đang nghĩ giờ phải làm sao đây thì có 1 thanh niên xông đến hét toáng lên "bà đâm vào mẹ tôi à", rồi lao vào đánh chị, may có mấy cô y tá thấy ầm ĩ kịp thời ra can ngăn.

Cô nhìn thấy con trai, bảo không phải chị đâm vào mẹ mà do thời tiết nóng quá, mẹ choáng tự ngã. Cô cảm ơn chị. Sau đó, con trai cô cũng xin lỗi chị vì xót mẹ quá nên hơi nóng vội, mong chị thông cảm.

Lúc này chị mới sực nhớ ra sinh nhật của con gái, mở điện thoại thì bao nhiêu cuộc gọi nhỡ của chồng cùng các con. Đi xe về đến nhà cũng 10h30’, bố chúng đã chuẩn bị bánh sinh nhật, nến vẫn còn bày ra để chờ mẹ về.

Chị ngồi vào và cùng con thắp nến, thắp nên những ước mơ và mỗi người thầm ước điều ước của riêng mình.

Chị kể chuyện vì sao về muộn, về cậu con trai của cô được mình đưa đi cấp cứu, các con chị nghe kể cũng thương cho cô và thông cảm cho mẹ.

Buổi tối sinh nhật muộn, không có hoa nhưng có những tình cảm yêu thương của gia đình dành cho nhau.

L.N


Các tin khác


ĐÂU PHẢI VỀ KHÔNG Truyện ngắn của Nguyễn Tiến Lợi

(HBĐT) - Mọi thủ tục di chuyển hài cốt liệt sỹ đã hoàn tất ở Phòng LĐ-TB&XH huyện từ chiều hôm qua, sáng nay, anh em Ẻo có mặt tại nghĩa trang liệt sỹ từ rất sớm. Mặt trời lên đến đỉnh núi Chư Prông mới thấy 2 người thanh niên vai vác cuốc xẻng lững thững bước đến. Ông quản trang xem qua giấy tờ rồi ngồi xuống châm điếu thuốc rê phì phèo. Ẻo sốt ruột:          

Biển cả

(HBĐT) - Một đồng nghiệp làm ở Hà Nội có chuyến về quê nghỉ phép, nhà ven biển. Trên "Phây-búc” có những dòng thấm đẫm hoài niệm:

Chém gió

(HBĐT) - Quán ăn sáng ở phố T. mới mở độ 3 năm nay. Thức ăn sạch, ngon, hợp khẩu vị nhiều lứa tuổi nên sáng nào cũng đông khách. Sáng nay, chỗ này có một ông bố đang dỗ dành cậu con tầm 4 tuổi ăn bún mọc, góc kia một bà mẹ đang lùa cho cô út bát bún gà. Các bàn ăn sáng đều tĩnh lặng giống như buổi sáng hôm nay: nắng nhẹ, trời trong, yên bình.

Xem các tin đã đưa ngày:
Tin trong: Chuyên mục này Mọi chuyên mục