(HBĐT) - Hôm nay, bà thấy ông X. đi liên hoan CLB "Phong lan rừng” về mà mặt lạnh te, chẳng hồng hào, đỏ đắn như mọi lần. Đã thế lại còn ra chiều đăm chiêu nữa chứ…


Chả bù mọi lần, mỗi khi đi đâu có ăn có uống về là biết ngay. Mà có "thuốc nói” vào, ông ấy lại trở chứng lãng mạn, bay bổng như thời xưa. Nào là khen bà vẫn giữ được dáng vẻ thanh mảnh ngày nào, chứ chẳng "xồ” ra như mấy bà cùng phố. Rồi hẹn hò năm nay nhà mình đi "cưới vàng, cưới bạc” ở "hô-ten”, "rì-zọt” mãi biển nọ, núi kia… Đã thế còn hít hà ngửi tóc bà và phán: "hương đồng gió nội vẫn còn đây…". Nỡm nào… Con cháu nó thấy lại chẳng cười cho ấy chứ…

Nhưng nay "lành tính” thế này chắc có chuyện. "Ông có chuyện gì mà lo lắng thế?” - Bà khẽ khàng hỏi chuyện. Ông nhìn bâng quơ lên mấy chai rượu ở kệ và hộp bia góc nhà mà thở hắt ra: "Đà này… phải chia tay nó thôi”. "Nó” là ai? Bà hỏi dồn. Ông gắt: "Hỏi nhiều quá, tôi đang nẫu ruột đây này… Chả lẽ tôi không còn được bù khú rượu, bia nữa à. Mấy chum rượu động - thực vật đủ cả, chả lẽ lại ế ẩm ư. Bao tâm huyết ở đấy”. À thì ra vậy. Gớm tưởng gì, chứ chuyện đó "nhỏ như con thỏ". Chính sách, pháp luật do Nhà nước định ra, đúng, có ý nghĩa thiết thực cứ thế mà thực hiện chứ sao. Nghe bà bình luận thế, ông vặc lại: Bà thấy không, các cụ nói rồi "Nam vô tửu… như cờ vô phong… Đàn ông,có chén rượu thêm khí thế. Tôi có chút khiếu viết lách, không có rượu, bia, không có cảm hứng gì sất…. Nay cứ ra đường là phải đoan trang, trong hơi thở không có chút nồng độ cồn nào. Thấy buồn và nhớ quá…
Bà cười… như chưa bao giờ được cười. Tưởng chuyện gì. Nhưng bà lại nghiêm sắc mặt: "Ông phải nhìn cho tường… Suốt ngày lên mạng đọc báo mà chả để ý gì à. Mỗi năm bao nhiêu người chết vì tai nạn giao thông đều dính dáng đến "tửu” đấy. Mà tửu vào lại thêm "sắc” là tan nhà, nát cửa. Ông quên rồi phỏng… Ừ, hồi còn phong độ, cũng vì có lần sương sương chén rượu, cốc bia, ông chẳng định theo bạn đi hát có em khoác vai và rót bia (may mà bà có "mật báo” nên kéo được ông về ngay khi ông vừa khật khưỡng cùng đám bạn vừa bước vào chỗ nhấp nháy). Mà gương tày liếp kia kìa, bạn cùng thời với ông, sau một chầu tới bến, suýt lao cả người và xe xuống mương nước, may mà vướng vào mấy bao phân bà con xếp cạnh. Không thì… Mà đợt ấy, gọi là nhẹ nhưng cũng phải tập tễnh 1 tháng chứ ít đâu, mặt mũi vêu vao. Tôi với ông chẳng vào viện thăm hỏi, chia sẻ, động viên đó ư… Để mai, tôi vào "mạng” lôi cho ông mấy "điển hình bia, rượu nhé”. Mấy vụ tang thương do tai nạn, đọc mà tởn hết cả người. Chưa kể, chuyện bị phạt nhé. Cứ là tiền triệu, tiền triệu… Ông lo mà đi buôn chổi chít, làm giá đỗ và chạy "gờ-ráp” đêm đi để bù cho nguồn thu nhập gia đình nhé. Bà nói mát…

Ừ, phụ nữ tưởng chỉ lo trang điểm, sắc đẹp, cơm nước cho chồng con... họ còn sâu sát và thực tế thế. Chả câu nào thừa. Nghĩ thế, ông vớt vát: "Dĩ nhiên… phải thay đổi thói quen. Một thói quen… đáng yêu và đáng ghét. Mai tôi sẽ đi mua khóa để khỏi "tơ tưởng” đến hầm rượu”. Ô hay, nói như đinh đóng cột thế mà lại còn thở dài nữa để làm gì. Cứ thế mà thực hiện thôi nhé. Bà trộm nghĩ…


                          Bùi Huy

Các tin khác


Tháng ba... hoa gạo đỏ

(HBĐT) - Không phải ngẫu nhiên mà Nguyễn Sơn Nam, một người bạn cũ từ TP Hồ Chí Minh trở về quê hương "rừng cọ, đồi chè” Phú Thọ đúng vào tháng 3. Bạn chia sẻ dòng trạng thái trên facebook: Cũng hơn 10 năm rồi mới được đứng dưới cây gạo cổ thụ ngay đầu làng vào đúng dịp tháng 3. Là một sự ngẫu nhiên, nhưng cũng như sự sắp đặt để khơi gợi lại kỷ niệm. Chẳng nhớ ai đã trồng và trồng năm nào mà khi lớn lên, đi học đã thấy cây gạo xù xì, vươn cao. Hồi nhỏ, chỉ quan tâm những tổ chim la đà trên cành cao.

Niềm vui giản dị

(HBĐT) - Nội vào nhà kẻo lạnh! Cháu đi học, chiều cháu về!- Ừ! Cháu đi đi! Đi đường cẩn thận!- Dạ. Cháu biết rồi nội ạ!

Chuyện cũ ngày thường

Truyện ngắn của Bùi Huy

Khúc hát biên cương

(HBĐT)- Gần đến ngày Biên phòng Việt Nam(3/3), nhận được tin nhắn của một người chiến sĩ biên phòng từng gặp ở Thanh Thủy-Vị Xuyên vài năm trước: "Bộ đội biên phòng chúng em đang đi tuần tra, kiểm soát dịch ở vùng biên giới Xín Mần(Hà Giang) anh à”. Nhịp sống của người chiến sĩ và nhân dân vùng biên viễn xa xôi luôn trong dòng chảy chung của đất nước. Bỗng những vùng đất, con người nơi đây lại sáng lên cùng câu hát "Chiều biên giới”(thơ Lò Ngân Sủn, Nhạc: Trần Chung): Chiều biên giới em ơi/Có nơi nào cao hơn/Như đầu sông đầu suối/Như đầu mây đầu gió/ Như trời quê biên cương.

Những “chiến sĩ” áo trắng…

(HBĐT)-Những ngày cuối tháng 2, khi đất trời vẫn còn vương đậm hương mùa xuân….thì cả xã hội lại hướng về nghề y, về những người thầy thuốc - những người coi sự nghiệp trị bệnh cứu người là trách nhiệm, là lẽ sống của mình. Tháng 2 năm nay, đối phó với dịch bệnh, các y, bác sĩ luôn là những người âm thầm chịu nhiều áp lực, vất vả, thậm chí là nguy hiểm nhất. Dịch bệnh viêm đường hô hấp cấp do chủng mới của vi rút corona (Covid-19) đang diễn ra, càng cho thấy những phẩm chất đáng quý của đội ngũ nhân viên ngành Y.  Họ thực sự là những "chiến sĩ” áo trắng quả cảm, qua đó làm đẹp thêm hình ảnh người chiến sĩ áo trắng trong tâm trí mỗi người dân.

Xem các tin đã đưa ngày:
Tin trong: Chuyên mục này Mọi chuyên mục