(HBĐT) - Vừa vào phòng, bà phó phòng giật nảy mình khi thấy cô nhân viên mới đang gục đầu xuống bàn thút thít khóc. Gớm, sáng ra đã có chuyện gì thế. Người yêu mắng hả? Bà chủ động trò chuyện. Nức nở một hồi, lẫn trong tiếng nấc, bà hiểu đầu đuôi câu chuyện. Quẳng điện thoại xuống bàn, bà chạy vụt ra hành lang ngó ngược, ngó xuôi. Giời ạ, bé cái mồm thôi, may ở ngoài không có ai. Cái bà mà cháu kể mặc bộ váy đỏ là "phu nhân" bác ấy đấy…


Hú vía chưa? Sáng nay trời đẹp quá. Nắng thì vàng ruộm chan hòa sân công ty, cô nhân viên vừa lên cầu thang với bước nhún nhẩy, vừa hát khẽ một bài hát về mùa thu. Thì bỗng... Có một bác gái từ trên tầng cũng đi xuống. Bộ váy dài đỏ rực tha thướt, làn da trắng trang điểm hơi kỹ. Mái tóc uốn lượn, tôm xù có vẻ không hợp với tuổi này. Cô đang định lý nhí chào thì "bác gái" đã hất hàm:

- Này cô gái, cô có biết tôi là ai không? Thấy người lớn cứ hếch mắt lên. Có thấy ông ấy đâu không? Cả đêm hôm qua họp hành hay ở đâu mà chẳng thấy mặt…

Cô gái trẻ đờ người vì bất ngờ phải hứng một trận mưa ngôn từ nặng trịch. Cô ấp úng:

- Dạ, thế bác là ai vậy?… "Ông ấy" là ông nào ạ?… Cháu mới… mới…

- Thế cô biết tôi là ai không? Đúng là chả biết trên biết dưới gì cả. Cả công ty này ai còn lạ gì tôi, thế mà cô cứ im thin thít như hến vậy.

Nói rồi bác ấy đùng đùng bước xuống cầu thang. Để lại phía sau mùi nước hoa ngào ngạt cùng gương mặt tái dại của cô gái trẻ...

Nghe cô gái "tường thuật” mà chính bà phó phòng cũng thấy run run, mãi rồi bà ấy mới thì thào: "Bác gái ấy là vợ của bác giám đốc công ty mình đấy. Khiếp lắm". Ối, thế có việc gì không chị, em sợ lắm. Sao ngày mới trời xanh, mây trắng đẹp thế mà em "đen" thế, liệu có sao không? Em sợ lắm...

Đúng là đời, trăm người, trăm kiểu. Cả công ty này ai còn lạ gì "bác gái” ấy, luôn tạo cho mọi người thấy đấy là một thủ lĩnh thứ 2 ở đây. Thế mới lạ. Chẳng có điểm dừng gì cả. Việc gia đình bác ấy thế nào, về nhà mà thể hiện, chứ cứ vào đến đây là "bóc phốt” và "bẻ hành, bẻ tỏi" với chồng trước mặt anh em. Ngại quá cơ. Mà "bác trai” đâu có kém cỏi gì mà cứ cho ý kiến này nọ. Bác ấy hiền, chứ người khác thì còn lâu. Nhưng gì cũng có cơ duyên của nó. Chả dưng mà thế. Dù thế nào cũng chỉ khổ bác ấy thôi, mỗi lần thấy bác gái xuất hiện là khuôn mặt bác ấy đỏ bừng, rồi đen sạm dù không một lời ca thán. Mà tần suất vào thăm bác trai quá dày nên đương nhiên, cả công ty đều biết mặt, biết tên, quen cả giọng nói, khẩu khí đanh thép.

Thế nên, chỉ cần bác gái xuất hiện là mọi người dạt đi ngay, chả dám đối mặt, tiếp lời. Dành nguyên cả một không gian (ví dụ chỗ phòng họp nội bộ, hay căng tin công ty...) để 2 bác trao đổi, trò chuyện. Không thì bác ấy giận bác trai, nổi đóa giận lây thì có mà... Chưa kể: này, chị đang thích ăn đầu con cá hồi, em lấy xe anh xuống "Big C” mua và chế biến giúp chị nhé”! (mà chỗ ấy cách chỗ này 80 km chứ ít đâu). Hoặc: "Chị hợp với váy mua ở "bển”. Nghe nói em sắp sang thăm con du học, mua giúp chị nhé... Về chị đưa kinh phí...”. Hay: "Chỗ spa kia mới mở hay lắm, em đưa chị đến để tiếp cận nhé”. Đại loại thế. Nhưng giờ biết làm sao. Chỉ mong bác "Đi-rêc-tờ” nhà mình đủ kiên nhẫn và vững vàng bước tiếp hành trình cùng với "bác gái” ngày càng rực rỡ với các bộ cánh nhiều màu vậy. Chứ mọi người ở đây (như cô nhân viên nọ)... hãi lắm!.


Bùi Huy


Các tin khác


Tháng ba... hoa gạo đỏ

(HBĐT) - Không phải ngẫu nhiên mà Nguyễn Sơn Nam, một người bạn cũ từ TP Hồ Chí Minh trở về quê hương "rừng cọ, đồi chè” Phú Thọ đúng vào tháng 3. Bạn chia sẻ dòng trạng thái trên facebook: Cũng hơn 10 năm rồi mới được đứng dưới cây gạo cổ thụ ngay đầu làng vào đúng dịp tháng 3. Là một sự ngẫu nhiên, nhưng cũng như sự sắp đặt để khơi gợi lại kỷ niệm. Chẳng nhớ ai đã trồng và trồng năm nào mà khi lớn lên, đi học đã thấy cây gạo xù xì, vươn cao. Hồi nhỏ, chỉ quan tâm những tổ chim la đà trên cành cao.

Niềm vui giản dị

(HBĐT) - Nội vào nhà kẻo lạnh! Cháu đi học, chiều cháu về!- Ừ! Cháu đi đi! Đi đường cẩn thận!- Dạ. Cháu biết rồi nội ạ!

Chuyện cũ ngày thường

Truyện ngắn của Bùi Huy

Khúc hát biên cương

(HBĐT)- Gần đến ngày Biên phòng Việt Nam(3/3), nhận được tin nhắn của một người chiến sĩ biên phòng từng gặp ở Thanh Thủy-Vị Xuyên vài năm trước: "Bộ đội biên phòng chúng em đang đi tuần tra, kiểm soát dịch ở vùng biên giới Xín Mần(Hà Giang) anh à”. Nhịp sống của người chiến sĩ và nhân dân vùng biên viễn xa xôi luôn trong dòng chảy chung của đất nước. Bỗng những vùng đất, con người nơi đây lại sáng lên cùng câu hát "Chiều biên giới”(thơ Lò Ngân Sủn, Nhạc: Trần Chung): Chiều biên giới em ơi/Có nơi nào cao hơn/Như đầu sông đầu suối/Như đầu mây đầu gió/ Như trời quê biên cương.

Những “chiến sĩ” áo trắng…

(HBĐT)-Những ngày cuối tháng 2, khi đất trời vẫn còn vương đậm hương mùa xuân….thì cả xã hội lại hướng về nghề y, về những người thầy thuốc - những người coi sự nghiệp trị bệnh cứu người là trách nhiệm, là lẽ sống của mình. Tháng 2 năm nay, đối phó với dịch bệnh, các y, bác sĩ luôn là những người âm thầm chịu nhiều áp lực, vất vả, thậm chí là nguy hiểm nhất. Dịch bệnh viêm đường hô hấp cấp do chủng mới của vi rút corona (Covid-19) đang diễn ra, càng cho thấy những phẩm chất đáng quý của đội ngũ nhân viên ngành Y.  Họ thực sự là những "chiến sĩ” áo trắng quả cảm, qua đó làm đẹp thêm hình ảnh người chiến sĩ áo trắng trong tâm trí mỗi người dân.

Xem các tin đã đưa ngày:
Tin trong: Chuyên mục này Mọi chuyên mục