(HBĐT) - Nghĩ về thầy, nét nghĩa đầu tiên của danh từ này dành chỉ người được đào tạo có năng lực sư phạm. Đời của mỗi người, ai cũng có thầy. Không ai có thể nhớ hết khuôn mặt, tên thầy của quãng đời đi học. Song tình nghĩa trong lòng trò nghĩ về thầy vẫn luôn nuôi nhớ.


Ngày nhà giáo Việt Nam 20/11 là thể hiện truyền thống trọng thầy. Sự trọng thầy đã có hàng ngàn năm là giá trị của văn hiến dân tộc Việt Nam.
Từ xa xưa, câu nói "Không thầy đố mày làm nên” là sự khẳng định của người thầy.
Sự đúng mực, tròn bổn phận của người hiếu thảo với cha mẹ, ông bà, biết trân trọng thầy là sự biểu thị của người công dân có giáo dục, văn hóa, nề nếp gia phong. Những con người ấy sẽ sống có nghĩa, có tín, thủy chung, rất mực trung thành với Tổ quốc, sự học của mỗi người như những nấc thang trí thức mà mỗi người tùy theo sức học. Có học trò giỏi hơn thầy là niềm vinh hạnh, hạnh phúc của thầy. Làm thầy xưa nay là nghề dạy học thanh cao, thanh bạch nhưng chẳng mấy thanh nhàn. Mới đây, trên vùng cao Hang Kia (Mai Châu) các cô, các thầy hình ảnh cõng chữ lên mây. Các thầy đi tìm học sinh đang ngồi trên lưng trâu mà tóc vờn gió núi, đầu đội mây trời, vận động học sinh về lớp rồi các thầy cắt tóc, các cô tắm gội cho các em. Những bữa cơm còn thiếu dinh dưỡng nhưng đầy ắp tình người. Thế mà có ít người vì mưu lợi cá nhân bán rẻ lương tâm, làm vấy bẩn lên công việc trồng người. Thật đáng tiếc.
Có người ví làm thầy như bãi cát dài đỡ mình cho những con sóng, con sóng sau đưa đi con sóng trước. Làm thầy là làm người lữ hành, là người đưa đò. Khách sang sông ông lái về bến cũ một đời bạn hữu với trăng nước mênh mông. Thế mà thầy của ta hàng ngày nhẫn nại bươn trải trong cái thiếu thốn để đón trò, những học trò nhỏ ở các lớp mẫu giáo, tiểu học với tình cảm thân thương và chia sẻ ân tình sau những cơn bão, lũ, sạt lở. Các thầy, các cô lại xắn quần, lặn lội cào bùn, sửa lại lớp, đến từng nhà động viên phụ huynh dẫn dắt các em đến trường của các cô giáo vùng cao Đà Bắc.
Những thầy giáo đến Hòa Bình vào tháng 10/1959 vẫn mãi đinh ninh lời Bác Hồ dạy khi Bác đến thăm đoàn giáo viên xung phong đi miền núi: "Các cháu đã xung phong thì xung phong cho đến nơi đến chốn”. Thế hệ thầy giáo ấy có người đã mất, đã già nhưng 60 năm rồi vẫn làm việc đến nơi đến chốn. Họ vẫn tâm niệm:
Bao nhiêu viên phấn đã mòn
Bao nhiêu giáo án đã sờn qua tay
Bây giờ tóc bạc như mây
Giữ gìn nhân cách cho đầy niềm vui.
Cuộc đời làm thầy không mong được học trò trả ơn. Vì ơn thầy làm sao đếm được, chẳng tính được bằng tiền bạc lại không thể đánh đổi trao tay. Bác Hồ đã dạy: Làm thầy là làm "người anh hùng vô danh”. Người thầy chân chính mong sao những học trò mình đã dạy làm nên sự nghiệp vẻ vang hay làm người công dân tốt trên mọi lĩnh vực.
Người thầy luôn đòi hỏi phải được thể hiện trong lời ăn tiếng nói, trong phong cách. Thầy phải nghiêm trang mà không kiêu bạc, chan hòa mà không suồng sã, gần gũi và vẫn giữ được khoảng cách thầy và trò.
Nhân ngày 20/11 - ngày Nhà giáo Việt Nam, người thầy một đời dạy học vẫn luôn nghĩ đến các lớp học trò dù ở lứa tuổi nào, cương vị nào, hành trang vào đời vẫn lung linh hình ảnh người thầy với một tấm lòng biết ơn.


Văn Song (TTV)

Các tin khác


Tháng ba... hoa gạo đỏ

(HBĐT) - Không phải ngẫu nhiên mà Nguyễn Sơn Nam, một người bạn cũ từ TP Hồ Chí Minh trở về quê hương "rừng cọ, đồi chè” Phú Thọ đúng vào tháng 3. Bạn chia sẻ dòng trạng thái trên facebook: Cũng hơn 10 năm rồi mới được đứng dưới cây gạo cổ thụ ngay đầu làng vào đúng dịp tháng 3. Là một sự ngẫu nhiên, nhưng cũng như sự sắp đặt để khơi gợi lại kỷ niệm. Chẳng nhớ ai đã trồng và trồng năm nào mà khi lớn lên, đi học đã thấy cây gạo xù xì, vươn cao. Hồi nhỏ, chỉ quan tâm những tổ chim la đà trên cành cao.

Niềm vui giản dị

(HBĐT) - Nội vào nhà kẻo lạnh! Cháu đi học, chiều cháu về!- Ừ! Cháu đi đi! Đi đường cẩn thận!- Dạ. Cháu biết rồi nội ạ!

Chuyện cũ ngày thường

Truyện ngắn của Bùi Huy

Khúc hát biên cương

(HBĐT)- Gần đến ngày Biên phòng Việt Nam(3/3), nhận được tin nhắn của một người chiến sĩ biên phòng từng gặp ở Thanh Thủy-Vị Xuyên vài năm trước: "Bộ đội biên phòng chúng em đang đi tuần tra, kiểm soát dịch ở vùng biên giới Xín Mần(Hà Giang) anh à”. Nhịp sống của người chiến sĩ và nhân dân vùng biên viễn xa xôi luôn trong dòng chảy chung của đất nước. Bỗng những vùng đất, con người nơi đây lại sáng lên cùng câu hát "Chiều biên giới”(thơ Lò Ngân Sủn, Nhạc: Trần Chung): Chiều biên giới em ơi/Có nơi nào cao hơn/Như đầu sông đầu suối/Như đầu mây đầu gió/ Như trời quê biên cương.

Những “chiến sĩ” áo trắng…

(HBĐT)-Những ngày cuối tháng 2, khi đất trời vẫn còn vương đậm hương mùa xuân….thì cả xã hội lại hướng về nghề y, về những người thầy thuốc - những người coi sự nghiệp trị bệnh cứu người là trách nhiệm, là lẽ sống của mình. Tháng 2 năm nay, đối phó với dịch bệnh, các y, bác sĩ luôn là những người âm thầm chịu nhiều áp lực, vất vả, thậm chí là nguy hiểm nhất. Dịch bệnh viêm đường hô hấp cấp do chủng mới của vi rút corona (Covid-19) đang diễn ra, càng cho thấy những phẩm chất đáng quý của đội ngũ nhân viên ngành Y.  Họ thực sự là những "chiến sĩ” áo trắng quả cảm, qua đó làm đẹp thêm hình ảnh người chiến sĩ áo trắng trong tâm trí mỗi người dân.

Xem các tin đã đưa ngày:
Tin trong: Chuyên mục này Mọi chuyên mục