(HBĐT) - Sau khi gả công chúa yêu cho Thạch Sanh, vua cha nghĩ mãi không biết giao cho chàng rể quý công việc gì cho tương xứng. Nhớ lại tiếng đàn trong ngục tối của Thạch Sanh ngày nào làm cho công chúa đang âu sầu, ủ rũ bỗng hớn hở, vồn vã. Cũng từ tiếng đàn ấy khiến binh lính mười tám nước chư hầu không còn ý chí đánh trận và nhất tề cuốn giáp rút quân, nhà vua quyết định giao cho Thạch phò mã giữ chức Trưởng phòng Văn hóa - Thể thao ở vùng "rừng xanh, núi đỏ”.

Từ xa xưa, ở vùng đất núi non trập trùng, rừng suối hoang vu, tiếng cồng chiêng đã xua đổi muông thú, gọi bạn nơi rừng thẳm, rộn ràng ngày vui duyên đôi lứa, tưng bừng trong ngày lễ hội, rộn rã báo hiệu khi bản làng có kẻ xấu trộm cắp, cướp bóc để tập hợp mọi người cùng bảo vệ sự bình yên, trầm hùng bi tráng tiễn đưa người xấu số qua đời về với Mường ma… Với ý nghĩa quan trọng và thiêng liêng ấy, Trưởng phòng Thạch được giao quản lý, sử dụng một bộ chiêng xắc bùa cổ đủ 12 chiếc, gồm 4 chiêng dàm, 4 chiêng bồng và 4 chiêng tlé. Đó được coi là vật báu, linh hồn bất tử của cộng đồng dân cư vùng "rừng xanh, núi đỏ”.

Vốn vạm vỡ mạnh khỏe, lại có năng khiếu âm nhạc, nên từ ngày giữ cương vị mới, Thạch Trưởng phòng đã thúc đẩy phong trào văn hóa, văn nghệ, TD-TT ở vùng "rừng xanh, núi đỏ” ngày một phát triển. Đặc biệt, với bộ chiêng xắc bùa cổ cùng hàng trăm chiếc chiêng huy động ở các làng, bản gần xa tham gia các lễ hội lớn ở tỉnh phủ, cùng các sự kiện lớn của cung đình đều được quan khách ghi nhận và đánh giá rất cao.

Hôm ấy, trong khi Thạch Trưởng phòng đang cặm cụi viết kịch bản để dàn cồng chiêng tham gia lễ hội xuống mùa trong vùng thì ông anh kết nghĩa bất ngờ xuất hiện, giọng liếng thoắng: "Chú đúng là chuột sa chĩnh gạo mà không biết, anh bày cho chú cách này vừa êm xuôi lại vừa có của ăn, của để”.

Chẳng biết anh em họ thì thầm to, nhỏ với nhau những gì, nhưng khi hai người chia tay, chỉ thấy Thạch Trưởng phòng trầm trồ: "Bác đúng là cao kiến”.

Dàn chiêng tham gia lễ hội xuống mùa của vùng "rừng xanh, núi đỏ” năm ấy, tiếng "bính boong, bính khầm” nghe rè rè, cụt lủn, không rộn rã, ngân vang như những năm trước khiến mọi người rất ngỡ ngàng và thất vọng. Thêm nữa, ngay sau đó, Hội đồng thẩm định của cung đình lại tiến hành kiểm tra, xem xét để công nhận "Không gian văn hóa cồng chiêng ở vùng rừng xanh, núi đỏ” là di sản văn hóa phi vật thể cấp quốc gia. Đến lúc đó, mọi chuyện mới vỡ lở.

Chả là theo "kế sách” của ông anh họ, Thạch Trưởng phòng đã lén lút tráo đổi toàn bộ dàn chiêng cổ và thay vào đó là một bộ chiêng đời mới, không đảm bảo chất lượng. Sau khi tiêu thụ chót lọt, anh em họ chia chác nhau đến mấy trăm triệu đồng.

Vụ việc bị phanh phui thì Lý Thông đã "xa chạy, cao bay”. Dù rất thương công chúa và đàn cháu lít nhít, nhưng vua cha vẫn đành phải hạ chỉ buộc thôi việc chàng rể quý. Từ bấy đến giờ, chẳng ai thấy Thạch Sanh tưng bừng với đàn ca, sáo nhị nữa, thỉnh thoảng người dân trong vùng cũng bắt gặp chàng tiều phu lầm lũi trong rừng sâu, núi thẳm với cung, búa, đao, dìu để kiếm kế sinh nhai.

Đại Quang


Các tin khác


Tháng ba... hoa gạo đỏ

(HBĐT) - Không phải ngẫu nhiên mà Nguyễn Sơn Nam, một người bạn cũ từ TP Hồ Chí Minh trở về quê hương "rừng cọ, đồi chè” Phú Thọ đúng vào tháng 3. Bạn chia sẻ dòng trạng thái trên facebook: Cũng hơn 10 năm rồi mới được đứng dưới cây gạo cổ thụ ngay đầu làng vào đúng dịp tháng 3. Là một sự ngẫu nhiên, nhưng cũng như sự sắp đặt để khơi gợi lại kỷ niệm. Chẳng nhớ ai đã trồng và trồng năm nào mà khi lớn lên, đi học đã thấy cây gạo xù xì, vươn cao. Hồi nhỏ, chỉ quan tâm những tổ chim la đà trên cành cao.

Niềm vui giản dị

(HBĐT) - Nội vào nhà kẻo lạnh! Cháu đi học, chiều cháu về!- Ừ! Cháu đi đi! Đi đường cẩn thận!- Dạ. Cháu biết rồi nội ạ!

Chuyện cũ ngày thường

Truyện ngắn của Bùi Huy

Khúc hát biên cương

(HBĐT)- Gần đến ngày Biên phòng Việt Nam(3/3), nhận được tin nhắn của một người chiến sĩ biên phòng từng gặp ở Thanh Thủy-Vị Xuyên vài năm trước: "Bộ đội biên phòng chúng em đang đi tuần tra, kiểm soát dịch ở vùng biên giới Xín Mần(Hà Giang) anh à”. Nhịp sống của người chiến sĩ và nhân dân vùng biên viễn xa xôi luôn trong dòng chảy chung của đất nước. Bỗng những vùng đất, con người nơi đây lại sáng lên cùng câu hát "Chiều biên giới”(thơ Lò Ngân Sủn, Nhạc: Trần Chung): Chiều biên giới em ơi/Có nơi nào cao hơn/Như đầu sông đầu suối/Như đầu mây đầu gió/ Như trời quê biên cương.

Những “chiến sĩ” áo trắng…

(HBĐT)-Những ngày cuối tháng 2, khi đất trời vẫn còn vương đậm hương mùa xuân….thì cả xã hội lại hướng về nghề y, về những người thầy thuốc - những người coi sự nghiệp trị bệnh cứu người là trách nhiệm, là lẽ sống của mình. Tháng 2 năm nay, đối phó với dịch bệnh, các y, bác sĩ luôn là những người âm thầm chịu nhiều áp lực, vất vả, thậm chí là nguy hiểm nhất. Dịch bệnh viêm đường hô hấp cấp do chủng mới của vi rút corona (Covid-19) đang diễn ra, càng cho thấy những phẩm chất đáng quý của đội ngũ nhân viên ngành Y.  Họ thực sự là những "chiến sĩ” áo trắng quả cảm, qua đó làm đẹp thêm hình ảnh người chiến sĩ áo trắng trong tâm trí mỗi người dân.

Xem các tin đã đưa ngày:
Tin trong: Chuyên mục này Mọi chuyên mục