(HBĐT)-Những ngày cuối tháng 2, khi đất trời vẫn còn vương đậm hương mùa xuân….thì cả xã hội lại hướng về nghề y, về những người thầy thuốc - những người coi sự nghiệp trị bệnh cứu người là trách nhiệm, là lẽ sống của mình. Tháng 2 năm nay, đối phó với dịch bệnh, các y, bác sĩ luôn là những người âm thầm chịu nhiều áp lực, vất vả, thậm chí là nguy hiểm nhất. Dịch bệnh viêm đường hô hấp cấp do chủng mới của vi rút corona (Covid-19) đang diễn ra, càng cho thấy những phẩm chất đáng quý của đội ngũ nhân viên ngành Y.  Họ thực sự là những "chiến sĩ” áo trắng quả cảm, qua đó làm đẹp thêm hình ảnh người chiến sĩ áo trắng trong tâm trí mỗi người dân.

Khi nghe đài, báo đưa tin, các công dân Việt Nam đựơc đón an toàn trở về quê hương, trong mắt các y, bác sĩ ánh lên niềm vui khôn tả dù theo quy định, để bảo đảm an toàn, họ sẽ phải xa gia đình, chịu cách ly 14 ngày để theo dõi sức khỏe. Họ đã sẵn sàng cho điều đó, bởi khi đã chọn nghề thầy thuốc để theo đuổi, đội ngũ y, bác sĩ là những người hiểu rõ những gì cần làm trước nguy cơ lây nhiễm bệnh nguy hiểm. Rồi đây, khi dịch bệnh qua đi, cộng đồng sẽ ghi nhớ bài học về công cuộc kiểm soát, ngăn chặn dịch bệnh truyền nhiễm cũng như sự hy sinh quên mình của đội ngũ y, bác sĩ. Nghề y là một nghề cao quý nhưng cũng là nghề đòi hỏi hy sinh và tận tụy. Sự hy sinh ấy đang diễn ra từng giờ từng phút, ở khắp mọi miền Tổ quốc thân yêu của chúng ta. Từ biên giới đến hải đảo, từ thành phố đến miền núi, vùng sâu, vùng xa, luôn có hàng trăm ngàn nhân viên y tế dân y hay các thầy thuốc đang công tác trong các lực lượng vũ trang nhân dân...đang miệt mài với sự nghiệp "Lương y như Từ Mẫu”. Mỗi mũi tiêm, mỗi viên thuốc, mỗi ánh mắt, bàn tay của người thầy thuốc đều chứa đựng tấm lòng nhân hậu. Khi sáng chói, lúc thầm lặng nhưng sự hy sinh của những người thầy thuốc luôn luôn đáng quý, đáng trân trọng….Thực tế đã minh chứng, trong cuộc chiến đấu và đẩy lùi bệnh tật, bảo vệ sức khoẻ người dân hôm nay, có biết bao cống hiến thầm lặng của đội ngũ y bác sĩ, nhân viên y tế đặc biệt ở những vùng sâu, vùng xa chưa một lần được nhắc tới. Sự cống hiến, tận tâm và hy sinh vì lý tưởng nghề mà người thầy thuốc theo đuổi có thể sẽ chỉ là một đốm lửa nhỏ giữa thẳm sâu của cuộc sống náo nhiệt ồn ào. Cộng đồng xã hội đã và luôn thấu hiểu và cùng chung tay khiến cho những đốm lửa càng sáng thêm lên, nhân lên nhiều hơn nữa những ngọn lửa nhân ái. Những chiến sĩ áo trắng trên mọi miền đất nước, từ các giáo sư, bác sĩ, dược sĩ, lương y, cán bộ dân số, nhân viên y tế thôn bản … Đó là những con người đã không quản ngại khó khăn, đã vươn lên miệt mài học tập, rèn luyện để nâng cao tay nghề, nhằm chăm sóc, điều trị cho người bệnh tốt hơn; hay những con người mà dù cuộc sống của họ còn muôn vàn vất vả nhưng vẫn miệt mài vượt suối, băng rừng để đi chữa bệnh cho nhân dân vùng sâu, vùng xa hay sẵn sàng "ba cùng” với những người không may mắc bệnh hiểm nghèo… Chúng ta luôn thấy, họ là những con người bình dị mà cao đẹp trong cuộc sống hôm nay./.


Bùi Thị Chiều

(Cao Dương – Lương Sơn)


Các tin khác


Tháng 5…Điện Biên, miền Tây Bắc yêu thương

(HBĐT)-Trên trang Facebook cá nhân, một người bạn là cán bộ ngành toà án ở Luông-pra băng, thuộc Bắc Lào có những dòng trạng thái xúc động, cùng những hình ảnh về Bảo tàng chiến thắng Điện Biên Phủ. Qua các các bức ảnh, anh gửi vào đó những tình cảm tha thiết, chân thành. Đó là nỗi nhớ Tây Bắc, nhớ Điện Biên, nhớ những người bạn mà anh từng gặp trong thời gian sang học tiếng Việt ở nơi này. Mỗi dòng trạng thái, mỗi bức ảnh khiến bao người háo hức muốn trở lại mảnh đất Điện Biên anh hùng…

Chuyện đời thường:Những cái lắc đầu

(HBĐT) - Đến rồi. Sao mặt tái dại thế kia. Có chuyện gì à? Ông bạn kia phân trần: "Tôi vừa gặp một "ca” khó… bực không thể tả nổi. Sao, kể xem nào…

Cảm xúc tháng Năm

(HBĐT) - Vậy là tháng Năm đã về và hè đã rộn ràng. Vạn vật thi nhau báo hiệu hè về. Từ tiết trời oi nồng của mùa hạ đến những cơn mưa rào chợt đến rồi chợt đi; từ những cây phượng trổ bông đỏ rực đến những hàng bằng lăng tím ngát bông gọi hè… Thời gian và vạn vật vẫn vậy, đến rồi đi như đã hẹn. Đó là một cuộc giao ước bất thành văn của đất trời. Nhưng có một điều rất khác ở tháng Năm này, đó là cảm xúc của mỗi chúng ta.           

Chuyện hai ông cháu

(HBĐT) - Ông Mạnh chầm chậm lôi trong cái hòm tôn ra mấy thứ cũ kỹ từ những năm xa lắc xa lơ, thời ông còn là một anh lính đi B. Một con dao nhỏ dài chừng 30 cm, to bằng 2 ngón tay được bọc trong tờ giấy xỉn màu cánh dán, một chiếc mũ tai bèo cũng đã bạc màu, chiếc bình tông bị trầy tróc sơn, bộ quần áo quân phục không còn rõ là màu xanh được gấp gọn gàng, tấm ảnh đen trắng đã loang lổ đi nhiều, có những gương mặt không còn nhìn rõ được nữa… Ông cứ đưa tay mân mê từng món đồ, đôi mắt già nua nheo nheo nhìn vào từng vật.

Xem các tin đã đưa ngày:
Tin trong: Chuyên mục này Mọi chuyên mục