(HBĐT)-Những ngày cuối tháng 2, khi đất trời vẫn còn vương đậm hương mùa xuân….thì cả xã hội lại hướng về nghề y, về những người thầy thuốc - những người coi sự nghiệp trị bệnh cứu người là trách nhiệm, là lẽ sống của mình. Tháng 2 năm nay, đối phó với dịch bệnh, các y, bác sĩ luôn là những người âm thầm chịu nhiều áp lực, vất vả, thậm chí là nguy hiểm nhất. Dịch bệnh viêm đường hô hấp cấp do chủng mới của vi rút corona (Covid-19) đang diễn ra, càng cho thấy những phẩm chất đáng quý của đội ngũ nhân viên ngành Y.  Họ thực sự là những "chiến sĩ” áo trắng quả cảm, qua đó làm đẹp thêm hình ảnh người chiến sĩ áo trắng trong tâm trí mỗi người dân.

Khi nghe đài, báo đưa tin, các công dân Việt Nam đựơc đón an toàn trở về quê hương, trong mắt các y, bác sĩ ánh lên niềm vui khôn tả dù theo quy định, để bảo đảm an toàn, họ sẽ phải xa gia đình, chịu cách ly 14 ngày để theo dõi sức khỏe. Họ đã sẵn sàng cho điều đó, bởi khi đã chọn nghề thầy thuốc để theo đuổi, đội ngũ y, bác sĩ là những người hiểu rõ những gì cần làm trước nguy cơ lây nhiễm bệnh nguy hiểm. Rồi đây, khi dịch bệnh qua đi, cộng đồng sẽ ghi nhớ bài học về công cuộc kiểm soát, ngăn chặn dịch bệnh truyền nhiễm cũng như sự hy sinh quên mình của đội ngũ y, bác sĩ. Nghề y là một nghề cao quý nhưng cũng là nghề đòi hỏi hy sinh và tận tụy. Sự hy sinh ấy đang diễn ra từng giờ từng phút, ở khắp mọi miền Tổ quốc thân yêu của chúng ta. Từ biên giới đến hải đảo, từ thành phố đến miền núi, vùng sâu, vùng xa, luôn có hàng trăm ngàn nhân viên y tế dân y hay các thầy thuốc đang công tác trong các lực lượng vũ trang nhân dân...đang miệt mài với sự nghiệp "Lương y như Từ Mẫu”. Mỗi mũi tiêm, mỗi viên thuốc, mỗi ánh mắt, bàn tay của người thầy thuốc đều chứa đựng tấm lòng nhân hậu. Khi sáng chói, lúc thầm lặng nhưng sự hy sinh của những người thầy thuốc luôn luôn đáng quý, đáng trân trọng….Thực tế đã minh chứng, trong cuộc chiến đấu và đẩy lùi bệnh tật, bảo vệ sức khoẻ người dân hôm nay, có biết bao cống hiến thầm lặng của đội ngũ y bác sĩ, nhân viên y tế đặc biệt ở những vùng sâu, vùng xa chưa một lần được nhắc tới. Sự cống hiến, tận tâm và hy sinh vì lý tưởng nghề mà người thầy thuốc theo đuổi có thể sẽ chỉ là một đốm lửa nhỏ giữa thẳm sâu của cuộc sống náo nhiệt ồn ào. Cộng đồng xã hội đã và luôn thấu hiểu và cùng chung tay khiến cho những đốm lửa càng sáng thêm lên, nhân lên nhiều hơn nữa những ngọn lửa nhân ái. Những chiến sĩ áo trắng trên mọi miền đất nước, từ các giáo sư, bác sĩ, dược sĩ, lương y, cán bộ dân số, nhân viên y tế thôn bản … Đó là những con người đã không quản ngại khó khăn, đã vươn lên miệt mài học tập, rèn luyện để nâng cao tay nghề, nhằm chăm sóc, điều trị cho người bệnh tốt hơn; hay những con người mà dù cuộc sống của họ còn muôn vàn vất vả nhưng vẫn miệt mài vượt suối, băng rừng để đi chữa bệnh cho nhân dân vùng sâu, vùng xa hay sẵn sàng "ba cùng” với những người không may mắc bệnh hiểm nghèo… Chúng ta luôn thấy, họ là những con người bình dị mà cao đẹp trong cuộc sống hôm nay./.

Bùi Thị Chiều

Cao Dương – Lương Sơn

Các tin khác


Niềm vui giản dị

(HBĐT) - Nội vào nhà kẻo lạnh! Cháu đi học, chiều cháu về!- Ừ! Cháu đi đi! Đi đường cẩn thận!- Dạ. Cháu biết rồi nội ạ!

Chuyện cũ ngày thường

Truyện ngắn của Bùi Huy

Khúc hát biên cương

(HBĐT)- Gần đến ngày Biên phòng Việt Nam(3/3), nhận được tin nhắn của một người chiến sĩ biên phòng từng gặp ở Thanh Thủy-Vị Xuyên vài năm trước: "Bộ đội biên phòng chúng em đang đi tuần tra, kiểm soát dịch ở vùng biên giới Xín Mần(Hà Giang) anh à”. Nhịp sống của người chiến sĩ và nhân dân vùng biên viễn xa xôi luôn trong dòng chảy chung của đất nước. Bỗng những vùng đất, con người nơi đây lại sáng lên cùng câu hát "Chiều biên giới”(thơ Lò Ngân Sủn, Nhạc: Trần Chung): Chiều biên giới em ơi/Có nơi nào cao hơn/Như đầu sông đầu suối/Như đầu mây đầu gió/ Như trời quê biên cương.

Vì em thương anh

Truyện ngắn của Thu Đình

(HBĐT) - Sen… Sen! Hình như anh kia mới vào làm bảo vệ ở xí nghiệp may mình thì phải? Mà tao để ý, sao thấy anh ấy lúc nào cũng đeo khẩu trang?           

Xuân không muộn

(HBĐT) - Đúng nửa đêm, sau hơn 2 ngày đêm lăn lóc trên chuyến xe giường nằm từ miền Trung, anh đáp xuống bến xe phố huyện. Giờ này, đường vắng hoe hoét. Có chút lành lạnh nên cánh xe ôm cũng đã tản về nhà từ lâu rồi. Nhưng bù lại đèn đường được trang hoàng mới, nhấp nháy rực rỡ nên khiến lòng thêm vui. Đi bộ cũng không phải là vấn đề quá khó đối với anh. Qua khúc ngoặt thị trấn là rẽ về làng rồi.

Xem các tin đã đưa ngày:
Tin trong: Chuyên mục này Mọi chuyên mục