(HBĐT) - Vừa vào nhà, ông Thân thấy vợ vội vàng đưa tay chùi mắt và nhìn lảng bâng quơ sang phía khác. Xung quanh, đứa cháu ngoại và mấy đứa trẻ vẫn râm ran trò chuyện. Còn tivi thì đang chiếu toàn cảnh vùng lũ miền Trung, với những hình ảnh chân thật về con người, cuộc sống vùng lũ bão, đang gượng dậy sau đau thương, mất mát…


Lại có chuyện gì đấy, xem ti vi mà sụt sùi, chắc trời đi vắng!?. Mọi hôm, vừa vào ngõ, đã thấy mắng chó mèo, rồi kêu ca mấy đứa cháu, con hàng xóm bày bừa bộn nhà cửa. Nay thấy đa cảm thế, chắc        có chuyện…
- Gì thế bà, nhà mình có chuyện gì à? - Nghe ông hỏi vậy, bà Thân như chỉ chực có thế, tu tu một hồi như đứa trẻ bị nghi oan chuyện gì đó.
- Đấy ông xem, cả đêm qua, nghe gió mưa ngoài trời, không ngủ được đã đành, sáng nay xem toàn cảnh lũ bão miền Trung, lòng thắt lại. Bao cán bộ, chiến sĩ đã hy sinh, rồi bà con vùng lũ gặp nạn; nhà bị sập, lở đất đai. Hôm nay, xem báo, thấy hình ảnh một em học sinh từ trường nội trú trở về, phủ phục trước nấm mồ cha mẹ… Em không kiềm chế được…Hôm qua, nhà mình đã ủng hộ qua tổ rồi, nhưng bọn em cũng đã bàn nhau…
Mọi khi bà nhà có đa cảm thế đâu. Tính không hẹp hòi, nhưng lại thích sòng phẳng, rõ ràng. Mua ẩu, vớ phải miếng đậu chua từ hôm trước của mấy bà bán điêu, bà ấy giãy nảy lên. Mớ rau ngoài tươi, trong gẫy dập, héo úa là bà muốn cãi tay đôi với mấy bà ngoài chợ. Nhưng đôi khi thấy mấy em nhỏ bán mớ rau hái từ vườn nhà, bà mua ủng hộ luôn cho mấy mớ; không ăn hết, bà chuyển cho nhà hàng xóm. Tiền thừa mấy nghìn cũng lờ tịt, không đòi trả… Thế đấy, con người có nhiều mâu thuẫn, nhưng cũng có nhiều mặt tốt, nên vợ chồng ở đến bây giờ. 
Cũng vừa lúc đó, bác tổ trưởng đến, không đãi đằng gì thêm, bác  nói luôn:
- Hôm nọ, chị em mình đã chốt rồi, cứ làm thế nhé… Chả là có tổ chức thiện nguyện nọ đang có chương trình vào miền Trung, bà con khu mình và mấy tổ bên cùng đi quyên góp quần áo, sách vở; mua lá, gạo nếp gói bánh chưng, trữ thêm đồ khô để để đóng gói gửi vào miền Trung. Mà nhóm thiện nguyện đã lên lịch rồi đấy… Nhanh tay lên thôi…
Ngay chiều hôm đó, nhà bà Thân thành "xưởng” chất đồ và là nơi gói bánh của các bác, các cô (vì nhà rộng mà). Không khéo tay như các bà, các chị, ông Thân và mấy bác khác nhận nhiệm vụ rửa lá, bổ củi để nấu; đám trẻ con thì lau lá, quét dọn đồ vương vãi. Không phải Tết mà xung quanh nồi bánh chưng, mọi người tụ tập thật đông và câu chuyện cũng chỉ xoay quanh miền Trung thân yêu, làm sao có nồi bánh chưng ngon nhất. Lúc hoạn nạn cần có nhau, truyền thống cha ông thế mà. Đang rôm rả chờ bánh chín thì nhóm trẻ con trong khu đến gặp bác tổ trưởng và lúng túng: "Chúng cháu có chút ít gửi ủng hộ các bạn nhỏ miền Trung. Để các bạn vơi bớt những khó khăn, sớm trở lại trường lớp ạ”. Phong bì mảnh, nhỏ mà ấm nóng quá. Cám ơn các cháu đã đồng hành cùng mọi người. Bỗng lúc đấy có tiếng bà Thân: "Mọi người ngừng tay ăn bát chè đã nhé, tôi đã nấu xong rồi”. Ngoài trời mưa đã tạnh, hy vọng nhóm thiện nguyện mang quà vào kịp thời với đồng bào ta trong đó. 

Bùi Huy


Các tin khác


Hương Tết xưa

(HBĐT) - Cơn mưa phùn sáng nay như kéo thời gian trôi nhanh về những ngày giáp Tết. Sáng sớm đi chợ, phát hiện ra quán xá tẻ nhạt hàng ngày bỗng nhộn nhịp bất thường bởi một mặt hàng khác lạ - hành muối. Nhớ đến những Tết xưa, đầu tháng chạp đã tất bật nén một vại dưa hành và sau lễ cúng ông Công, ông Táo tất bật dọn dẹp nhà cửa, đi chợ - là Tết sắp về. Vì vậy, thuở bé, Tết được báo hiệu bằng khoảnh khắc tìm thấy trong cái làn nhựa đi chợ của mẹ ngoài những mặt hàng quen thuộc có thêm đôi ba cân hành củ.

Nơi quê nhà

(HBĐT) - chị V. đang chuẩn bị cho bữa tối thì nghe đánh "xoảng” bên nhà bà M. Tiếng bà M. tru tréo: "Trời ạ, con với cháu, vỡ hết đống bát rồi. Ông đâu rồi…”.

Đồi hoa tam giác mạch

Truyện ngắn của Trần Văn Thiên

Chú Đức đã về

(HBĐT) - Chú Đức về thăm bản Tà Lèng... Tin đó nhanh như điện được loan khắp nơi trong bản. Chiếc xe "zíp” chạy loanh quanh một vòng chân đồi, qua mấy cây cầu bắc qua suối thì tạt vào ngõ nhà tôi. Đám trẻ xung quanh chạy túm tụm bu đông bu đỏ, y hệt cảnh chúng tôi háo hức sờ tay vào chiếc xe mô tô 3 bánh cách đây chừng 25 năm. 2 đứa con nhà tôi vui mừng, hãnh diện ra mặt vì có xe ô tô đến nhà mình, nhảy tót lên ngồi, nhún nhẩy trên nệm…

Con trai người lính

(HBĐT) - Ngày mai, ngày kia và có thể cả tuần sau, sau nữa sẽ tiếp tục là những chuỗi ngày bận rộn. Phải ăn, ngủ điều độ theo đúng quân lệnh để đảm bảo sức khỏe sẵn sàng tác chiến. Nghĩ vậy, nhưng tiếng kèn hiệu lệnh giờ đi ngủ của doanh trại đã vang lên từ lâu, Thiếu tá Lê Dũng vẫn không thể nào chợp mắt. Anh bật dậy mở toang cửa sổ để ngắm ánh trăng mờ ẩn sau lớp sương đêm dày đặc.

Xem các tin đã đưa ngày:
Tin trong: Chuyên mục này Mọi chuyên mục