Từ trong ngõ đi ra ngã tư gần trường Việt - Xô, vẫn tín hiệu đèn xanh, còn 15 giây nữa, bác M. hối hả vận hành theo dòng người. Nhưng thật bất ngờ, từ hàng người đứng chờ phía đèn đỏ, một cậu học sinh bậc THPT vai khoác ba lô vẫn hồn nhiên phóng vụt lên… Kít... Kít… May phanh kịp, không thì đã đâm sầm vào nhau rồi. Không xảy ra chuyện đó, nhưng bác vẫn bị ngã bổ nhào vì phanh gấp, xây xát cả chân tay. Hú hồn.

 Học sinh bây giờ lạ thật, dẫu biết vượt đèn đỏ là vi phạm luật, "cướp” phần đường người khác, thế mà vẫn băng băng lao lên. Bực thật, mà đây không phải là lần đầu tại chỗ này, hôm nọ một bác gái đi qua đây mua rau muống cũng hoảng hồn vì một cô học sinh vượt đèn đỏ. May mà không va nhau, nhưng tim đập chân run, thở mãi mới hoàn hồn trở lại - bác xe ôm đậu xe ngay sát đường góp chuyện.

Đem câu chuyện đó đến cơ quan cùng nỗi ấm ức, bác M. như được có người thấu hiểu, chia sẻ, vì nhiều chuyện trên đường còn nhiễu nhương hơn. Chị H. lớn tiếng: Lạ thật đấy các bác. Học sinh bây giờ được học ngoại khóa về an toàn giao thông, đi học nhiều em có xe đạp điện, xe máy điện, tưởng thế biết điều mà đi cho lành. Vậy mà… cứ để ý là thấy ngay, chúng dàn hàng ba, hàng tư, đã thế còn "uốn éo” chọc ghẹo nhau, lấn sang phần đường người khác. Nhưng "tội" to nhất của chúng nó chính là chuyện "thích vượt đèn đỏ là vượt”. Tối hôm nọ, chỗ ngã tư Tân Thịnh, rõ là đèn đỏ phía chúng đang rực lên thế, phần đường đèn xanh, xe người vẫn hối hả, thế mà 3 - 4 cô cậu học trò vẫn dàn hàng ngang lao qua cứ như là "một mình một cõi”, không liên quan gì đến ai. Đến lúc này, chính các bác, các anh đang đi đúng phần đường của mình lại phải chậm lại để nhóm chúng lượn qua đã. Nhưng một anh thanh niên chẳng nhịn được quát tướng lên: "Chúng mày không còn muốn làm người nữa à. Tao mà không phanh kịp là chúng mày ngã rồi đó”. Ý thức kém quá. Mà đâu phải không biết luật giao thông, chẳng qua là chúng nhờn thôi. Cứ để các chú công an giao thông xử lý, báo nhà trường để đến tại hiện trường nhận xe, nhận người, lần sau có mà dám…

Cả phòng ai cũng có ý kiến, hầu hết chê trách những hành động thiếu suy nghĩ. Đó không chỉ là chuyện đèn đỏ, đèn xanh, mà còn liên quan đến tính mạng của con người nữa. Câu chuyện đó, để giải quyết, không chỉ là việc của nhà trường, xã hội… mà mỗi gia đình đều biết "độ chơi” của con mình để mà cảnh báo, dạy dỗ… Nhưng mà khó lắm thay! Làm sao theo chân con mình suốt ngày được. Vấn đề là tự nhận thức thôi.

Bùi Huy

Các tin khác


Thư giãn

(HBĐT) - Cách đổi tiền của bố 

Có tiếng chuông cửa. Chủ nhà ra mở thì thấy đứng ở bên ngoài là thằng bé con nhà ông hàng xóm. - Bác ơi, bố cháu bảo cháu sang nhờ bác đổi cho tờ 500 nghìn. - Được, cháu đưa tờ 500 nghìn đây! - Bố cháu bảo tờ tiền đó thì bố cháu sẽ gửi cho bác sau 3 ngày nữa ạ. - !!!

“Cao kiến”

(HBĐT) - Vốn nhạy bén với kinh tế thị trường nên dù ở vùng "rừng xanh, núi đỏ" xa lắc, xa lơ nhưng hàng quán của vợ chồng Thạch Sanh vẫn "gặt hái” đều đều. Ngày ngày, chồng trông quán cơm xe với hơn chục nhân viên tha hồ quát nạt, vợ coi quán game với hơn 50 máy đặt ngay cạnh trường liên cấp, lúc nào cũng nườm nượp khách vào, ra. Hôm nào cũng thế, đêm khuya 2 vợ chồng lại chụm đầu "rả rích” với thành quả trong ngày.

Mùa Covid 19…chuyện gia đình, chuyện cộng đồng…

(HBĐT)-Những ngày "cách ly xã hội” vì Covid 19, nhà bà MM cũng có vẻ hơi "cách ly” nhau tý. Nói năng, trò chuyện không thể kiểu…giáp lá cà như trước. Thậm chí, hôm nọ, bà còn đề xuất: Trong gia đình chia làm 2 ca ăn mỗi bữa, cho bảo đảm giãn cách; khi nói chuyện cũng phải xa xa chút…Ông phản đối bằng cách dỗi: Thôi, kiểu này, khi nằm ngủ cạnh cũng phải đeo khẩu trang thôi. May mà bà bỏ qua…

“Quý bà”... xóm ta

(HBĐT)- Gọi là xóm chuẩn hơn vì chỗ này mới lên phường chưa lâu lắm. Bà con còn sống thân thiện và không quá màu mè, rào đón. Cũng vì cái được gọi là "hương đồng, gió nội” ngoại vi nên được nhiều người săn đón, tìm đến mua để ở. Ai cũng bảo thích. Đương nhiên… 

Thạch Sanh tân truyện: “HẾT ĐÁT”

(HBĐT) - Dịch bệnh Covid-19 đang diễn biến ngày càng phức tạp, không ít thông tin trên mạng xã hội chưa được kiểm chứng khiến dân tình ở vùng rừng xanh, núi đỏ nhốn nháo. Người thì lo nếu Covid bùng phát thì cách ly thế nào; người thì lo "cháy gạo, cháy thực phẩm” thì ăn uống hàng ngày sẽ ra sao…

Xem các tin đã đưa ngày:
Tin trong: Chuyên mục này Mọi chuyên mục