(HBĐT) - Cho đến bây giờ, trong chuyến hải trình cùng con tàu Trường Sa 571, tôi mới hiểu tại sao trong suốt bao nhiêu năm qua, anh bạn học cùng Đại học, hiện đang công tác tại một cơ quan báo chí trung ương(vốn là một người lính Trường Sa sau khi hết nghĩa vụ quân sự mới về đất liền thi đại học), trong tất cả bài viết của mình đều lấy bút danh Phương Đông. Bởi, phía mặt trời mọc ấy cũng là Trường Sa...


Đồng chí Bùi Văn Tỉnh, Ủy viên TƯ Đảng, Bí thư Tỉnh ủy, Trưởng đoàn công tác, cùng các đồng chí lãnh đạo Quân chủng Hải Quân chào CBCS Lữ đoàn 146 trước khi lên đường dì thăm Trường Sa và nhà giàn DK1

Biển thử lòng người

Chiều, nắng chói chang như dát vàng trên Quân cảng Cam Ranh. Con tàu Trường Sa 571 ở đó tự bao giờ để đón chờ chúng tôi - những người mang thêm "hơi ấm” đất liền ra với đảo. Đúng 17h ngày 27/4, tàu Trường Sa 571 nổi hồi còi dài chào Quân cảng Cam Ranh; chào đất liền, đưa đoàn công tác với 221 cán bộ, nhân dân các tỉnh Hòa Bình, Bắc Kạn, Thái Nguyên, Đắc Nông, Sơn La... đến với quân và dân trên quần đảo Trường Sa. Dù cho, được thượng úy Lê Văn Sao, thuyền phó tàu Trường Sa 571 trấn an; tháng tư là mùa biển lặng, không có giông tố nên sóng chỉ vỗ nhẹ thân tàu. Nghe vậy, sự háo hức, phấn khởi luôn thường trực trên khuôn mặt mỗi người. Cũng đúng thôi, vì trong chuyến đi này, hầu hết là những người đầu tiên đi biển, lần đầu tiên được đến với Trường Sa.

Quả thực, từ quân cảng đi đến hết vịnh Cam Ranh trời trong, mây nước mênh mông. Biển dịu dàng như một cô gái hiền thục tuổi trăng tròn. Nhưng càng đi, biển càng rộng mãi, vẫn những con sóng ấy xô vỗ mạn tàu liên miên, bất tận. Có lẽ, khi ấy sóng không còn dịu êm. Chưa ai say sóng, nhưng ai cũng vậy, đều có những bước đi chếnh choáng. Mơ hồ như mình đã say, cô bạn cùng trên chuyến tàu bất chợt hỏi vu vơ:

- Bao giờ biển mới hết sóng anh nhỉ!

Chẳng ai có thể trả lời cho em câu hỏi ấy. Bởi không có sóng, biển sẽ không còn là biển. Và nữa, không có sóng, chắc gì hải trình đến với Trường Sa của tôi, của em và của những người đang có mặt trên con tàu Trường Sa 571 và nhiều nhiều người dân trên khắp đất nước Việt Nam này còn những điều thi vị. Đến với Trường Sa trên một hải trình dài là đến với vùng đất máu thịt, thiêng liêng của Tổ quốc - nơi mà ai cũng mong ước trong đời một lần được đặt chân đến. Vậy thì hãy cứ để biển, để sóng thử thách lòng người. Vượt muôn trùng sóng bạc, trái tim mình sẽ thổn thức yêu thương nơi Tổ quốc rộng dài.

Ấy là Trường Sa của đất mẹ Việt Nam!


Các thành viên đoàn công tác của tỉnh tìm hiểu sơ đồ bố trí nơi ăn nghỉ của con tàu HQ517 trước lúc rời cảng Cam Ranh

"Đi để thấy mình phải sống có trách nhiệm hơn…”

Điều đó, không chỉ riêng tôi, riêng chị Nguyễn Thị Oanh, Trưởng Ban Dân vận Tỉnh ủy mà hầu như ai trong chuyến hải trình đến với Trường Sa trên chuyến tàu Trường Sa 571 này cũng đều nghĩ vậy. Đây là lần đầu tiên chị Oanh và hơn 20 đồng chí trong đoàn công tác của tỉnh Hòa Bình có được vinh dự ra thăm, động viên quân và nhân dân trên quần đảo Trường Sa và nhà giàn DK1 trên thềm lục địa phía Nam của Tổ quốc. "Với Trường Sa thì mình đã được nghe nhiều, xem nhiều qua báo chí, qua phim ảnh nhưng đây là lần đầu tiên được đến với Trường Sa nên cũng rất háo hức. Với mình, chuyến đi này không chỉ có ý nghĩa là được biết, được đến với mảnh đất thiêng liêng của Tổ quốc. Mà hơn hết, chuyến đi này nó sẽ truyền cảm hứng, làm cho mình thấy mình phải sống có trách nhiệm hơn...”, chị Oanh chia sẻ.

Vâng, chính cái ý thức "sống có trách nhiệm” đã trở thành một cảm hứng lan truyền trong mỗi người dân khi nói, khi nghĩ về, hướng về Trường Sa thân yêu. Như Mai - cô nhân viên lễ tân khách sạn Trường Sa (Cam Ranh - Khánh Hòa) khi chúng tôi gặp đã chia sẻ: Em không biết ở những nơi khác thế nào chứ ở đây (thành phố Cam Ranh - PV) những ai được đi thăm quần đảo Trường Sa là một vinh dự vô cùng to lớn. Chỉ có những người đạt được những thành tích thật đặc biệt, thật xuất sắc trong công việc và cuộc sống thì mới có đươc vinh dự đó. Ở đây, chúng em ai cũng mong muốn một ngày nào đó được đi ra thăm quần đảo Trường Sa nên dù làm bất cứ công việc nào, công việc gì chúng em đều luôn cố gắng mỗi ngày. Để một ngày nào đó cũng có được cái vinh dự đứng xêp hàng chào cờ dưới những cột mốc chủ quyền nơi đảo xa.

Chúc cho những cố gắng, nỗ lực của em sẽ được ghi nhận để ước mong chân thành, giản dị kia trở thành sự thật. Để em và nhiều người nữa sẽ trở thành những đại biểu ưu tú của thành phố cảng Cam Ranh vinh dự đến với Trường Sa. Vì Trường Sa cũng luôn mong được đón nhận những tình cảm tốt đẹp xuất phát từ nơi trái tim biết yêu thương, biết sống có trách nhiệm ấy.


CBCS thủy thủ đoàn tàu Trường Sa 571 vận chuyển hàng hóa và quà lên tàu mang ra tặng quân - dân trên đảo Trường Sa.


CBCS Lữ đoàn 146 vùng 4 Hải Quân làm nghi lễ chào tàu Trường Sa 517 trước khi lên đường làm nhiệm vụ.


CB sỹ quan chỉ huy trên khoang lái con tàu Trường Sa 571 đưa đoàn công tác hướng về quần đảo Trường Sa và nhà giàn DK1.

Theo đại tá Hoàng Ngọc Trác, Chủ nhiệm Kỹ thuật - Quân Chủng Hải Quân, Phó trưởng đoàn công tác thì: trong những năm qua, Quân và nhân dân trên quần đảo Trường Sa đã được đón nhận tình cảm, sự quan tâm đặc biệt của nhân dân cả nước. Mỗi năm, Quân chủng Hải Quân tiếp nhận hàng trăm đoàn ở các tỉnh, thành, các cơ quan, đơn vị đăng ký với quân Chủng để đi thăm quần đảo Trường Sa. Tuy nhiên, hiện nay do điều kiện vẫn còn nhiều khó khăn nên Quân chủng cũng chỉ có thể đáp ứng được một phần nhu cầu ấy. Quân và nhân dân trên quần đảo Trường Sa cũng rất mong tiếp tục được đón nhận và đáp lại những tình cảm thân thương ấy với tinh thần "Cả nước vì Trường Sa, Trường Sa sẽ vì cả nước”...

(còn nữa)

Mạnh Hùng


Các tin khác


Đất và người Trường Sa

(HBĐT) - Đến thăm quân và dân tại quần đảo Trường Sa, chúng tôi nhận thức sâu sắc tinh thần gắn kết và đồng thuận rất cao về quyết tâm giữ vững chủ quyền, toàn vẹn biển đảo Tổ quốc của quân và dân nơi đây. Hình ảnh những người lính Trường Sa luôn chắc tay súng, ánh mắt cảnh giác dõi ra khơi xa. Hình ảnh em thơ tíu tít tới trường cho tới hình ảnh những con tàu vào bến, ra khơi…

“Còn sức chúng tôi còn đi tìm đồng đội”

(HBĐT) - "Chiến tranh kết thúc, dù sao chúng ta cũng được trở về nhưng còn rất nhiều đồng chí, đồng đội vẫn nằm lại ở nơi khe suối, bìa rừng. Vì vậy, những người lính được trở về như chúng ta hôm nay phải có trách nhiệm, nghĩa vụ với những đồng đội đã ngã xuống”. Lời tâm sự xúc động của đồng chí Hoàng Việt Cường, nguyên Bí thư Tỉnh ủy, Chủ tịch danh dự Hội hỗ trợ gia đình liệt sỹ tỉnh và cũng là CCB từng chiến đấu tại chiến trường miền Nam đã đưa tôi đến với Hội hỗ trợ gia đình liệt sỹ tỉnh trong những ngày tháng 7 tri ân, để một lần nữa xúc động với hành trình hơn 3 năm đi tìm hài cốt liệt sỹ của những hội viên nơi đây.

Một lần đến thăm Tượng đài Mẹ Việt Nam anh hùng ở Quảng Nam

(HBĐT) - Năm 2018, thật may mắn khi chúng tôi đã có dịp về thắp nén hương thơm tại Tượng đài Mẹ Việt Nam anh hùng (khu vực núi Cấm, thôn Phú Thạnh, xã Tam Phú - thành phố Tam Kỳ - Quảng Nam). Trời xanh thẳm, mây trắng bay ngang trời cùng làn gió mát từ biển Đông như thì thầm, chia sẻ về những huyền thoại Mẹ Việt Nam anh hùng đã cùng dân tộc gánh vác nhiệm vụ lịch sử giải phóng đất nước suốt 2 cuộc kháng chiến trường kỳ cùng công cuộc xây dựng và bảo vệ Việt Nam xã hội chủ nghĩa. Lời bài hát "Người mẹ của tôi”(Xuân Hồng) vang vọng trong không gian càng khiến mọi người thêm cảm phục, xúc động khi tới nơi đây: "Nước mắt mẹ không còn để khóc những đứa con, lần lượt ra đi mãi mãi…”…

“Chúng tôi luôn chắc tay súng, vững vàng nơi đầu sóng”

(HBĐT) - Đó là chia sẻ của những chàng "sơn tinh” đất Mường chúng tôi gặp ở đảo Trường Sa lớn trong chuyến công tác vừa qua.

Hiên ngang nhà giàn DK1-Gặp những người viết bản hùng ca trên biển cả

(HBĐT) - Theo lời giới thiệu của trung tá Lê Văn Tặng, Phó trưởng phòng Kế hoạch, Quân chủng Hải quân chúng tôi mới biết trung tá Bùi Xuân Bổng chính là nhân chứng sống, người đã "trở về” từ lòng biển trong cơn bão số 10, ngày 4/12/1990 với sức gió giật trên cấp 12 làm đổ sập Nhà giàn DK1/3 Phúc Tần, khiến 3 đồng đội của anh mãi mãi nằm lại nơi biển sâu. Đã 28 năm trôi qua kể từ trận bão năm ấy nhưng trong ký ức của vị trung tá này, trận cuồng phong như mới ngày hôm qua...

Hiên ngang Nhà giàn DK1

Bài 1: Nơi máu xương người lính hòa vào sóng biển

(HBĐT) - Đến được Nhà giàn DK1 - Trạm dịch vụ kinh tế - khoa học - kỹ thuật được xây dựng trên thềm lục địa phía Nam của Tổ quốc đã khó. Lên được Nhà giàn là việc còn khó khăn gấp bội. Thế nhưng, giữa sóng gió trùng khơi, hàng ngày vẫn có những con người hiên ngang, kiên cường trước biển mặc cho bão tố, phong ba, những hiểm nguy rập rình để giữ vững chủ quyền Tổ quốc trước sự nhăm nhe chiếm đoạt của các thế lực ngoại bang với lời thề "Còn người, còn Nhà giàn, còn Tổ quốc”.