Núi sông ôm ấp bốn Mường(*)

 Giặc đến phá rừng, cướp ruộng

 Bốn Mường quay về một hướng

 Chung lưng một phía Thạch Yên

 Bốn Mường đồng áng ngát thơm

 Đất nuôi cây lúa, bông cơm vẫn bời lời, bạc lạc

 Nước làm mưa reo vui trắng thác

 Cho Mường hay: người vẫn còn rừng!

 

 Bốn Mường thương núi đá mồ côi

 Đá như cuốp đồ xôi, nơm úp cá

 Núi dăng dàn chiêng hơn ao to, hồ cả

 Khách lạ về Mường lạc trong roóng Mo

 Bốn Mường chẳng đợi trời cho

 Hối hả bốn mùa cấy hái

 Bốn Mường như bốn cột cái

 Mặc cho nắng núi, mưa ngàn.

 

(*) Bi - Vang - Thàng - Động

 

 

Đinh Đăng Lượng

Các tin khác

Không có hình ảnh
Không có hình ảnh
Không có hình ảnh
Không có hình ảnh