Tháng ba trở lại núi đồi xưa

Đèo, dốc gập ghềnh, cheo leo vách đá

Nhớ em hát "noọng ơi... noọng ả”

Bâng khuâng ngôi sao chiều xa xôi

Tiếng hát em còn vọng đâu đây?

Dáng thân quen trên đồi xa trở biếc

Đôi mắt huyền sau vòm xanh mơ ước

Tóc mềm buông như khói nhẹ bay

Anh tìm em ngơ ngác những hàng cây

Cành lá nào cũng đong đưa nỗi nhớ

Hoa rừng nói lời em thủ thỉ

Mà ngọt ngào... ong chở hương đi...

Đồi trọc giờ đây xanh mởn rừng che

Hơi ấm em vương trên từng chiếc lá

Gió rừng xanh dùng dằng về các ngả

Để anh ngỡ ngàng lạc giữa xanh mơ.

Nguyễn Trọng Quỳnh

Các tin khác