(HBĐT) - Tiếng gà gáy sáng, phong cảnh núi rừng vẫn chìm trong sương mù đặc quánh, bầu trời trĩu nặng âm u, cảnh sắc trầm mặc yên tĩnh. Người bộ hành cách nhau vài mét đã không thấy rõ mặt. Sương phủ trắng núi rừng mịt mù, sương ùa vào nhà, quấn lấy người đi đường. Những chiếc xe tải, xe khách chở hàng đi chậm rãi như bò trên đường dốc quanh co, ngoằn ngoèo.

Các loại đèn pha, đèn gầm được bật sáng để đảm bảo cho chuyến đi an toàn. Thỉnh thoảng có những tốp người đi làm dãy sớm, trên lưng đeo gùi, dao, hái… Khuôn mặt bịt kín mít để tránh cái giá lạnh tê tái của miền rừng núi. Những bước đi lọc cọc của những chú trâu, ngựa thồ hàng nghe thật vui tai. Chúng được chăm sóc chu đáo nên rất to, khỏe, lực lưỡng, khoác trên mình chúng là những tấm chăn sui để giữ ấm cho mùa đông giá lạnh. Xa xa những nếp nhà ẩn hiện mờ ảo, chỉ có ánh lửa hồng trong bếp nhà ai len lỏi giữa trời đông giá buốt của núi rừng Tây Bắc.

Đến gần trưa, bầu trời cao và nhẹ hơn. Những mảng mây và sương mù tan dần. Núi rừng, làng bản hiện rõ trong thung lũng xanh. Mọi hoạt động nơi đây trở nên sôi động hơn. Những nếp nhà sàn của bà con dân tộc Mường, Thái, Tày, Dao quây quần, tụ hợp thành bản, làng. Những nếp nhà được xây dựng chủ yếu bằng gỗ, tranh tre nhưng rất đẹp và thoáng mát, nay được che kín, căn nhà trở nên ấm áp hơn. Hai bên thung lũng hiện rõ những nương lúa, nương ngô, khoai, sắn… Sương tan để lại màu xanh tươi non sen lẫn sắc màu áo quần, xiêm mũ rực rỡ của bà con các dân tộc đi làm nương. Thỉnh thoảng các bà, các chị lại cất lên giọng hát ru, xen lẫn tiếng cười đùa rôm rả làm cho cảnh sắc núi rừng vùng núi cao thêm sinh động.

Những thửa ruộng bậc thang, đồi chè nối tiếp nhau dàn trải tít tắp bờ xa. Những trang trại, phát triển quy mô rộng lớn. Hai bên đường đi bát ngát vườn mai, vườn đào… đang chuẩn bị nở hoa. Nụ xinh chúm chím, mầm lộc đang vươn chồi xanh tươi nõn nà, báo hiệu mùa xuân đang tới.

Giữa bản là khu hành chính cùng với ngôi trường tiểu học được xây dựng khang trang, đẹp đẽ. Bầy trẻ thơ ríu rít vui đùa trong giờ ra chơi. Các già làng trong bản đốt đống lửa to giữa sân nhà sưởi ấm cả không gian giá lạnh. Mùi sắn, khoai nướng chín thơm nức lòng. Một cảm giác ngất ngây trước cảnh đẹp hùng vĩ và độc đáo của núi rừng Tây Bắc mà ta không thể quên đó là những món ẩm thực như thắng cố, nậm pịa và nhiều loại cây trái … thơm lừng.

Chúng ta không thể quên những phiên chợ vùng cao, bao chàng trai, cô gái xuống chợ tình thành đôi. Đặc biệt là các mặt hàng thổ cẩm được thêu dệt thủ công của bà con các dân tộc, nét hoa văn, màu sắc đa dạng, độc đáo, bắt mắt. Khách du lịch rất thích, mỗi người đều mua một vài thứ làm kỷ niệm cho chuyến đi. Đứng trên đỉnh dốc phóng tầm mắt nhìn toàn cảnh núi rừng, trời mây non nước thật tuyệt đẹp, phong cảnh như một thiên đường phù vân, đưa ta lạc vào cõi tiên. Được chứng kiến cuộc sống của bà con nơi đây, ta cảm nhận sâu sắc hơn về sự giàu đẹp, nên thơ của đất nước, về cuộc sống đổi mới ấm no, hạnh phúc của bà con các dân tộc vùng cao Tây Bắc đang đổi thay theo đà phát triển của đất nước.

Đến với vùng cao Tây Bắc phong cảnh hữu tình, mê hoặc lòng người, với những danh lam thắng cảnh, lòng hiếu khách của bà con các dân tộc làm ta mê say, thêm yêu đất nước. Hòa Bình là niềm tự hào của sự đoàn kết các dân tộc, xây dựng cuộc sống ấm no, hạnh phúc, văn minh tươi đẹp. Cái giá lạnh của núi rừng vùng cao cho ta thêm thi vị về cuộc sống nét riêng, lạ, đặc trưng của miền sơn cước "Khi đi để nhớ, khi về để thương”.


                                                                   Tản văn của Nguyễn Phương Đông

Các tin khác


Về lại mùa đông

(HBĐT) - Tạm biệt mùa thu, tôi về lại mùa đông. Nghe rét mướt, gió luồn qua khe cửa. Thuở đói nghèo, bên mâm cơm chiều muộn, ánh đèn dầu vụt tắt, còn lại bóng tối lặng thinh. Thương mẹ cha, thương những phận người nghèo khó, thương quê nhà, mỗi độ đông sang muôn vàn nỗi sợ. Nằm chắp tay lên trán, lòng tự hỏi bao giờ mới hết mùa đông?

Ký ức chạm mùa đông

(HBĐT) - Những tháng ngày mùa thu rồi cũng trôi qua, tựa như một cơn gió thoảng. Mùa đông cũng vừa chạm như một nỗi nhớ da diết, bên thềm phố mây đã phủ trắng khắp trời.

"Người ấy" trên mạng..., may quá !

(HBĐT) - Mấy bữa nay chị HH. thấy lòng mình lâng lâng lạ. Chưa bao giờ thế. Như thấy tuổi trẻ, như thấy mùa xuân trở lại, dù năm nay cũng cập U50 rồi. Đôi khi vừa tắm, chị hát một mình vu vơ mấy câu tình ca. Nhiều khi đi chợ bảo mua mớ cua nấu bát canh riêu cho con cún, lúc về lại tha mớ cá rô. Lại cười rũ. Ông chồng lầm bầm: "Sao thế, hâm à”? Chị sầm mặt. Bậm bạch bước vào buồng dỗi dằn. Vâng, tôi hâm mới lấy anh. Chả bao giờ được một câu khen ga-lăng… Cứ như khúc gỗ ấy… Đấy, chị vào mạng rồi. Nhìn ra cửa, không thấy ai, chị vào trang của "chàng”. Tim chị đập rộn ràng, như tan chảy. Một loạt tin nhắn của "ấy” từ đêm qua đây rồi: Một đêm quá dài vì không có tin nhắn của em… Muốn tặng em đóa hoa bên cửa sổ nhà anh… Mơ được nắm bàn tay ngọc ngà của em… Đi nửa cuộc đời mới gặp em… Duyên kỳ lạ. Mơ ngày gặp gỡ…

Ngày không có nắng vàng

(HBĐT)-Ngày Hoài Thương, cô sinh viên mới tốt nghiệp đại học gặp anh Minh Sẻn đúng vào hôm nhóm tác giả trẻ gặp nhau ở quán "Dặm đường xa”. Anh ấy là khách mời riêng của nhóm trưởng. Nghe như giới thiệu thì đây là một con người đa năng ở miền sơn cước này. Đám viết lách mới ra trường mà nghe danh cũng xanh cả mắt. Nghe đâu là thành viên của gần chục hội nghề nghiệp, có đủ các loại thẻ.

Bây giờ đã cuối mùa thu

(HBĐT) - Người phương Đông thường ngại cắt nghĩa về thời gian. Không hẳn vì kiêng hèm sự mai một mà bởi thẳm sâu trong tâm thức, không ai muốn khuấy động dòng chảy miên man đó: Thu đến cây nào chẳng lạ lùng/Một mình lạt thuở ba đông/Lâm tuyền ai rặng già làm khách/Tài đống lương cao ắt cả dùng. (Tùng - Nguyễn Trãi)