(HBĐT) - Quán nước chè bà Mây mấy bữa nay lại đông khách đến ngồi vào những buổi chiều tối. Một phần mùa đông, nghĩ đến chén nước trà nóng hôi hổi bên những ông bạn chơi cờ, những nhà "bình luận” thể thao, xổ số… kể ra cũng thú. Nhưng mấy vị thích ẩm thực chè chén còn thích ngồi nữa bởi bà chủ quán nước dạo này ít nói hơn và ưu tư lạ… Vẫn là bà khởi xướng:

- Mấy bác ơi, hình như chiếc xe vừa khuất sang khu kia là của anh H. phải không ?

- ừ, chứ còn ai nữa. Chắc từ Thủ đô về mà sao phóng vội, phóng vàng thế. Mọi khi nhẩn nha lắm mà… Gần đến khu ta, bao giờ chẳng nhấn ga, bóp còi inh ỏi như lên tiếng: "Tôi đã đi làm về, mọi người tránh ra...”.

Thế các bác không biết à, mấy tháng nay, anh ta gặp chuyện không hay trên con đường thăng tiến. Bị cấp trên kiểm điểm, buộc phải chuyển công tác chứ sao. Hồi đang lên như diều thì… chẳng coi ai ra gì. Đấy như chẳng có lần liên hoan khu phố cuối năm, anh ta chẳng hứng lên tuyên bố: Khu này, anh ta đang là người "phất” nhất chẳng như anh A., anh X., cũng tầm tầm tuổi như anh, xuất phát điểm như anh nhưng sự thăng tiến chậm quá; có người mãi chẳng lên nổi chuyên viên chính, đì đẹt, phát chán. Như tôi đây… tôi đây… tôi…

Nhưng lần anh ấy lên mặt với một bác khá cao tuổi, về hưu rồi chỉ là cán bộ bình thường ngành nọ đã khiến nhiều người dị ứng. Anh "phê bình” bác kia: Đã làm phải như cháu chứ như bác phấn đấu gì mà mãi chẳng được cất nhắc. Bác kia chỉ bình thản nói: Tôi vẫn có tự hào là đã làm tròn bổn phận của mình đến lúc nghỉ hưu và được mọi người tôn trọng còn anh… Đừng dương dương tự đắc thế chú em. Đời còn dài mà…

Thế mà uỵch một cái, cả khu mấy trăm hộ lại ngã ngửa vì cú "ngã ngựa” của anh ta. Thấy người khác ngã mà cười cũng chẳng hay ho gì nhưng mọi người vẫn nghĩ: giá anh ta khiêm tốn hơn và biết nghĩ hơn thì bây giờ...

Rồi lại đến chuyện chị Z., một "nhà đầu tư” đang nổi cũng là đề tài để mọi người xôn xao. Cách đây 2 năm, chị Z. xuất hiện ở khu bằng lễ khai trương "Công ty tổ chức sự kiện...xxx”. Buổi đó đúng là hoành tráng, khách đông nghịt, máy ảnh, máy quay phim hoạt động hết công suất; rượu ta, rượu tây cũng thả dàn.

Thôi nhé, tạm biệt thời phóng xe máy đi khắp chốn cùng nơi để "ma-ket-ting” thuốc lào kiêm bánh cuốn. Giờ đã là "Đì-rếc-tờ” rồi nên chị Z. nổ tưng bừng. Nào là "Chị chỉ nhận làm những sự kiện tầm cỡ chứ tổ chức đám cưới, đám hỏi, chị phải cân nhắc. Nếu con cháu gia đình tầm cỡ thì nhận chứ mấy đám ở xóm, khu công nhân chị chẳng thèm. Mà sắp tới, biển đề của Công ty chị cũng thay luôn: phải có thêm yếu tố nước ngoài rồi tiếng Anh và dứt khoát phải có chữ "đại sự kiện” chứ không thể "sự kiện” thế này.

Thôi chuyện làm ăn, chuyện chị "treo” dây chuyền, nhẫn, lắc trang sức đến mấy cây trên người không ai để ý mấy nếu như chị không có ý "dìm hàng” đối thủ cạnh tranh, hay "cạnh khóe” mấy gia đình liền kề, mấy gia đình lao động tự do là ở cạnh "đại gia” mà chẳng tiến bộ gì cả.

Từ phong cách sống, thời trang đến cách ăn nói, giao tiếp cứ "quê quê” thế nào ấy. Thiên hạ người ta ti vi 60 In to đùng, Wifi nhấp nháy, điện thoại hàng hiệu...vậy mà cứ vẫn Sam Sung 24 in năm nào. Thôi tính người không chấp.

Thế mà đùng một cái vào một buổi sáng đẹp trời, nắng tưng bừng, ấm áp, nhà chị ta có đám thanh niên mặt đằng đằng sát khí đến đòi nợ. Nghe đâu để "làm đẹp” đại công ty, chị Z. phải vay đôn đáo khắp nơi trong và ngoài ngân hàng lên đến mấy tỷ. Đã thế còn dám viết giấy vay nợ cả đám cho vay lãi tận dưới xuôi. Nay quá hạn, họ đến đòi ráo riết. Mấy ngày nay, vàng trên người chị "chạy” đâu hết. Cả giám đốc và nhân viên chẳng mấy khi có mặt ở Công ty. Vì cứ thấy nhà bật đèn là đám thanh niên kia đến "trò chuyện”. Inh ỏi, ồn ã cả khu.

Hy vọng là bình yên sẽ đến với chị Z. Bà Mây quán nước chốt hạ như thế và thở dài đánh sượt một cái.

 

Bùi Huy

Các tin khác


Mừng thọ

(HBĐT) - Mấy bữa nay, anh Th. bấn lên vì chuyện làm mừng thọ cho bố đẻ. Mừng quá, cụ 80 tuổi rồi mà vẫn tinh anh lắm, vẫn đọc báo, tập dưỡng sinh. Buổi chiều, cụ vẫn 2 vòng đi bộ quanh vườn nghe chim chóc véo von. Bạn già đến chơi có thể đàm đạo chuyện nước nhà, chuyện thế giới… Cũng mừng các con đều ổn ở mọi khía cạnh…

Góc nhớ tháng tư

(HBĐT) - "Tháng tư ơi sao yêu nhiều đến thế/Một khoảng trời, một chút bâng khuâng/Nắng lung linh bỏ mùa xuân ở lại/Em gọi hè trong chiếc lá me bay.” Chẳng thể đếm nổi bao nhiêu lần ta đã ngân nga những vần thơ đầy cảm xúc dạt dào như vậy mỗi độ tháng tư về. Ta hân hoan, vui mừng như trẻ lên ba đón lấy món quà của bà, của mẹ sau mỗi phiên chợ. Tháng tư về, đâu đâu cũng thấy nắng ngập tràn. Từ phố nhỏ yêu thương hàng ngày ta đi làm tới con hẻm len qua khu trọ vốn dĩ chật hẹp chỉ một lối người qua, nắng len lỏi, bừng lên tươi rói.

Hương xuân

(HBĐT) - Mùa xuân là mùa đẹp nhất trong năm, đẹp như hương thầm của cô gái mới lớn, nhẹ nhàng và quyến rũ. Mùa xuân, tiết trời trong lành, mát mẻ nhưng sáng sớm hay đêm về vẫn cảm nhận được cái se lạnh mơn man. Nơi thôn quê - những "khu phố” của làng quê ta thường tìm được cảnh yên ả, thanh bình mỗi sáng mai thức dậy. Sương xuân dịu dàng đọng lại nơi cỏ cây, hoa lá, trên ngọn lúa xanh mướt đang bén rễ vươn mình đón ánh bình minh. Và đâu đó, những người con xa quê thường nhớ nhung, lưu luyến và trở về mỗi khi có dịp để được thả hồn với "bờ ao, giếng nước, sân đình”, tìm về với tuổi thơ và sự bình yên nơi tâm hồn.

Tình làng, nghĩa xóm

Nhà tôi ở khu tập thể được cơ quan phân cho từ những năm 80 của thế kỷ trước. Ngày đó, cách đây ngót nghét gần 30 năm, 2 dãy nhà tập thể cấp 4 quay mặt vào nhau. Trước mặt là khoảng sân rộng chừng 5 m, nhà nào tổ chức cưới hỏi hoặc có việc gì thật thuận tiện vì không phải thuê mượn địa điểm mà tình làng, nghĩa xóm lại trở nên khăng khíthơn. Trẻ con thời đó tha hồ vui đùa, chơi những trò chơi dân gian chúng thích dưới khoảng sân rộng của khu tập thể. Những gia đình sinh sống ở đây đều công tác cùng cơ quan. Nhớ lại những ký ức đã qua mà lòng thấy xao xuyến.

Những khúc ca còn mãi

(HBĐT) - Mùa xuân… khơi gợi, tạo niềm vui, cảm hứng cho con người bởi những hạt mưa bụi nhè nhẹ phủ lên những cây đào, cây mận đang nở hoa góc vườn. Chút se lạnh trong nắng sớm khi bắt gặp chồi non của hàng cây bên con đường ngày ngày đi qua. Không khí chộn rộn, tất bật của các gia đình trước mỗi dịp Tết đến, xuân về. Và còn nữa là những khúc ca xuân gắn với những mùa xuân tuổi trẻ, mùa xuân kỷ niệm mà không ai không từng một lần xao động, trân trọng…