(HBĐT) - Hôm nay Thu Cúc có gì mà vui thế, tôi hỏi cháu bé vừa đi học về. Con bé bảo bác ơi ông già Noel sắp mang mẹ về cho cháu rồi. Tôi cũng vui lây vì từ nay con bé sẽ có bố mẹ cạnh bên không phải thui thủi nữa.


Các cửa hàng bán đồ lưu niệm ông già noel.

Chẳng là bố mẹ cháu vừa học song cao đẳng chưa xin được việc yêu nhau được vài tháng thì mẹ cháu có bầu rồi hai bên gia đình vội tổ chức đám cưới cho hai đứa. Lấy nhau về vẫn phải ăn bám bố mẹ không có tiền tiêu, hai vợ chồng bàn nhau xin bố mẹ ít vốn để mở cửa hàng hoa ra bán, bán đâu chẳng thấy mà chỉ thấy mẹ nó suốt ngày online mua hàng qua mạng để ăn chơi, bố thì lêu lổng bài bạc lô đề… rồi hai vợ chồng bốc bát họ, lãi mẹ đẻ lãi con. Gần đến ngày sinh nở rồi mà chủ cầm đồ suốt ngày réo gọi đòi nợ, đòi không được cứ đêm đến chúng ném các thể loại mắm tôm, trứng thối, dầu mỡ vào nhà. Ông bà nội, ngoại thấy thế đứng ra trả nợ cho bố mẹ nó nhưng không xuể. 

Đẻ con được 1 tuổi, mẹ nó để con ở nhà với bố và ông bà để đi xuất khẩu lao động làm để trả nợ, bố nó ở nhà ngày ngày vẫn phải đối mặt với chủ cầm đồ, chúng dọa nạt và sang cả nhà ông bà ngoại của bé dọa dẫm.

Từ ngày mẹ nó đi đến giờ, con bé đã 6 tuổi rồi mà vẫn chưa được gặp mẹ. Bố nó, cũng hụt hẫng, sau khi mẹ nó đi nước ngoài thì ở nhà bố nó càng dính vào tệ nạn hơn trước. Không còn cách nào khác vì chủ nợ đòi nợ ghê quá lên đã phải đi nơi khác để làm ăn. Ông bà nội nuôi nó, mẹ nó từ ngày đi xuất khẩu đến giờ chưa gửi đồng nào về nuôi con, mà bố thì đi trốn nợ. Vì thế bố nó đơn phương ly hôn mẹ nó và đang tìm hiểu người khác. Con bé thiếu thốn tình cảm của bố mẹ, mặt nó buồn rười rượi, lúc nào nó cũng mong có bố, mẹ ở bên mình.

 Thỉnh thoảng ông bà mua cho cái váy hay bộ đồ chơi nó nâng niu, bảo để khi nào bố mẹ về nó sẽ khoe với mẹ.

Noel sắp đến, con bé nghĩ ông già noel là có thật, nó lấy bút, giấy ra viết những điều ước, ước gì có mẹ ở cạnh bên, ước gì được bố mẹ đưa đi chơi siêu thị, đi tô tượng hay ra quảng trường. Con mong ông già noel hiểu được điều ước của con và đưa mẹ về với con. Những điều ước đối với mọi đứa trẻ con rất đỗi bình thường nhưng đối với Thu Cúc là cả một sự lớn lao. Cháu đưa cho tôi mảnh giấy ghi gửi ông già noel mong ước của cháu làm tôi nghẹn lời vì hoàn cảnh của cháu.

Bố cháu, tới đây lấy vợ mới, mong điều ước của cháu được trọn vẹn, cô vợ mới của bố coi cháu như con gái mà dang rộng vòng tay đón cháu.


                                                                              Lê Nhung


Các tin khác


Ký ức chạm mùa đông

(HBĐT) - Những tháng ngày mùa thu rồi cũng trôi qua, tựa như một cơn gió thoảng. Mùa đông cũng vừa chạm như một nỗi nhớ da diết, bên thềm phố mây đã phủ trắng khắp trời.

"Người ấy" trên mạng..., may quá !

(HBĐT) - Mấy bữa nay chị HH. thấy lòng mình lâng lâng lạ. Chưa bao giờ thế. Như thấy tuổi trẻ, như thấy mùa xuân trở lại, dù năm nay cũng cập U50 rồi. Đôi khi vừa tắm, chị hát một mình vu vơ mấy câu tình ca. Nhiều khi đi chợ bảo mua mớ cua nấu bát canh riêu cho con cún, lúc về lại tha mớ cá rô. Lại cười rũ. Ông chồng lầm bầm: "Sao thế, hâm à”? Chị sầm mặt. Bậm bạch bước vào buồng dỗi dằn. Vâng, tôi hâm mới lấy anh. Chả bao giờ được một câu khen ga-lăng… Cứ như khúc gỗ ấy… Đấy, chị vào mạng rồi. Nhìn ra cửa, không thấy ai, chị vào trang của "chàng”. Tim chị đập rộn ràng, như tan chảy. Một loạt tin nhắn của "ấy” từ đêm qua đây rồi: Một đêm quá dài vì không có tin nhắn của em… Muốn tặng em đóa hoa bên cửa sổ nhà anh… Mơ được nắm bàn tay ngọc ngà của em… Đi nửa cuộc đời mới gặp em… Duyên kỳ lạ. Mơ ngày gặp gỡ…

Ngày không có nắng vàng

(HBĐT)-Ngày Hoài Thương, cô sinh viên mới tốt nghiệp đại học gặp anh Minh Sẻn đúng vào hôm nhóm tác giả trẻ gặp nhau ở quán "Dặm đường xa”. Anh ấy là khách mời riêng của nhóm trưởng. Nghe như giới thiệu thì đây là một con người đa năng ở miền sơn cước này. Đám viết lách mới ra trường mà nghe danh cũng xanh cả mắt. Nghe đâu là thành viên của gần chục hội nghề nghiệp, có đủ các loại thẻ.

Bây giờ đã cuối mùa thu

(HBĐT) - Người phương Đông thường ngại cắt nghĩa về thời gian. Không hẳn vì kiêng hèm sự mai một mà bởi thẳm sâu trong tâm thức, không ai muốn khuấy động dòng chảy miên man đó: Thu đến cây nào chẳng lạ lùng/Một mình lạt thuở ba đông/Lâm tuyền ai rặng già làm khách/Tài đống lương cao ắt cả dùng. (Tùng - Nguyễn Trãi)