(HBĐT) - Mới tang tảng sáng, bà Mây- quán nước đầu ngõ vừa mới bê cái bàn ra đã thấy "sịch” cái trước mặt. Anh Phán làm ở công ty X., ngày nghỉ đi đâu mà sớm thế…


- U ơi, khổ lắm. Đi ăn đầy tháng đứa cháu gọi mình là ông trẻ ở trong quê. Nửa đêm qua, chuông điện thoại reo inh ỏi, sợ có chuyện gì trong quê, ai dè "được mời” cỗ. Thằng cháu khoe là đã dựng xong phông bạt, bàn ghế và mổ xong mấy con lợn "còi” rồi. Chú về chỉ có chén thôi, chẳng phải động chân, động tay gì…

-Thì về đi, có sao - bà Mây góp chuyện.

- Vâng… Vâng… Không đi thì họ hang trách móc mà đi - về thì nguyên trên đường đã 100 km rồi… Đúng là "ăn một bát cháo”… Đã thế còn phải chuẩn bị quà cáp nữa chứ, cỗ bàn "mở rộng”! ôi mệt!

- Bà Mây cười ra chiều thông cảm và nhắc khẽ: Đường dài, uống rượu vừa thôi nhé…

Cuối năm, đúng là "mùa ăn” nở rộ nên cái đống phong bì bà bán chạy veo veo. 
Cứ thấy khách đến, ngồi uống nước nhẫn nha một chút và khi đứng dậy, y như rằng kèm theo câu cửa miệng: Bán cho con mấy cái phong bì. Thôi như cái chuyện đám cưới, đám giỗ… không đừng được đã đành, còn bao vụ liên hoan, ăn uống theo nhiều góc độ khác nhau cũng nhiều không kể xiết. 

Như hôm nọ, cậu H. đến đây uống nước với vẻ tâm trạng lắm. Có vẻ như trượt lô đề, xổ số hay sao ấy. Hờ hững uống nước, hờ hững lấy tiền trả và cả hờ hững khi nhét tiền vào các phong bì. Bà gợi chuyện:

- Gì mà nghiêm trọng thế?

- Vâng, cháu đi dự liên hoan "khao” bằng thạc sĩ của anh trưởng phòng sở nọ cô ạ.

- Được mời khao thì sướng quá còn gì!!!

- Vâng. Sướng, được mời mà   méo cả mặt đấy. Vác mồm đi ăn suông à? "Họ” mời cũng khá tinh tế, ý nhị nhưng mình phải đọc vị được chứ. Đã thế, mấy ông bạn cùng phòng đang đi công tác không về được cũng gửi gắm, nhờ vả nên vẹt hết tháng lương rồi….

- Sao vẽ chuyện thế ?

- Vâng. Ai cũng thấy thế nhưng vẫn phải vào guồng. Nghe nói, tiệc được đặt ở "Res-tau-răn” đẳng cấp lắm. Cũng 10 - 15 mâm đấy…

Nghe nói tuần sau anh ấy về quê "khao” tiếp. "Vinh quy bái tổ mà”…

Nhìn dáng vẻ không vui của anh thanh niên nọ, bà Mây khẽ lắc đầu và lẩm bẩm: "Phú quý sinh lễ nghĩa”. Bày đặt ăn uống phong bao, phong bì. Ngán ngẩm quá!


Bùi Huy

Các tin khác

Không có hình ảnh
Không có hình ảnh

Ký ức những ngày cuối năm

(HBĐT) - Chiều, trời trở rét, dòng người hối hả dưới làn mưa làm cho nhịp sống những ngày cuối năm thêm phần vội vã. Buổi sáng trời còn nắng chang hoàng. Cái nắng xua tan giá lạnh tê buốt của mùa đông. ánh nắng dọi xuống dòng sông Đà thơ mộng, lấp lánh như dát bạc.

Tháng mười hai đong đầy nỗi nhớ

(HBĐT) - Đã là tháng mười hai rồi đấy! Nhanh thật! Bạn lại thở dài với điệp khúc quen thuộc đến nao lòng. Mới tháng một, vậy mà…

Điều ước đêm noel

(HBĐT) - Hôm nay Thu Cúc có gì mà vui thế, tôi hỏi cháu bé vừa đi học về. Con bé bảo bác ơi ông già Noel sắp mang mẹ về cho cháu rồi. Tôi cũng vui lây vì từ nay con bé sẽ có bố mẹ cạnh bên không phải thui thủi nữa.

Chuyện đầu làng - cuối phố: Sông có khúc, người có lúc...

(HBĐT) - Quán nước chè bà Mây mấy bữa nay lại đông khách đến ngồi vào những buổi chiều tối. Một phần mùa đông, nghĩ đến chén nước trà nóng hôi hổi bên những ông bạn chơi cờ, những nhà "bình luận” thể thao, xổ số… kể ra cũng thú. Nhưng mấy vị thích ẩm thực chè chén còn thích ngồi nữa bởi bà chủ quán nước dạo này ít nói hơn và ưu tư lạ… Vẫn là bà khởi xướng:

Lửa mùa đông

(HBĐT) - Ở lạnh mà cứ phải nhen được lửa lên bằng những mẩu gỗ nhom nhem bằng những chiếc lá bàng, bằng những tờ báo cũ cũng được, lửa làm bàn tay ấm dần. "Không có lửa làm sao có khói”, không có khói thì lam sao đôi mắt được cay xè nhớ về ký ức.

Mùa cúc họa mi

(HBĐT) - Vậy là cái lạnh đầu đông đã về, năm nay mùa đông về muộn hơn. Vẫn biết là sẽ về mà sao vẫn thấy nôn nao nhớ. Lặng lẽ tiễn hương sữa còn sót lại của mùa thu nồng nàn đầy nuối tiếc.