(HBĐT) - Mới tang tảng sáng, bà Mây- quán nước đầu ngõ vừa mới bê cái bàn ra đã thấy "sịch” cái trước mặt. Anh Phán làm ở công ty X., ngày nghỉ đi đâu mà sớm thế…


- U ơi, khổ lắm. Đi ăn đầy tháng đứa cháu gọi mình là ông trẻ ở trong quê. Nửa đêm qua, chuông điện thoại reo inh ỏi, sợ có chuyện gì trong quê, ai dè "được mời” cỗ. Thằng cháu khoe là đã dựng xong phông bạt, bàn ghế và mổ xong mấy con lợn "còi” rồi. Chú về chỉ có chén thôi, chẳng phải động chân, động tay gì…

-Thì về đi, có sao - bà Mây góp chuyện.

- Vâng… Vâng… Không đi thì họ hang trách móc mà đi - về thì nguyên trên đường đã 100 km rồi… Đúng là "ăn một bát cháo”… Đã thế còn phải chuẩn bị quà cáp nữa chứ, cỗ bàn "mở rộng”! ôi mệt!

- Bà Mây cười ra chiều thông cảm và nhắc khẽ: Đường dài, uống rượu vừa thôi nhé…

Cuối năm, đúng là "mùa ăn” nở rộ nên cái đống phong bì bà bán chạy veo veo. 
Cứ thấy khách đến, ngồi uống nước nhẫn nha một chút và khi đứng dậy, y như rằng kèm theo câu cửa miệng: Bán cho con mấy cái phong bì. Thôi như cái chuyện đám cưới, đám giỗ… không đừng được đã đành, còn bao vụ liên hoan, ăn uống theo nhiều góc độ khác nhau cũng nhiều không kể xiết. 

Như hôm nọ, cậu H. đến đây uống nước với vẻ tâm trạng lắm. Có vẻ như trượt lô đề, xổ số hay sao ấy. Hờ hững uống nước, hờ hững lấy tiền trả và cả hờ hững khi nhét tiền vào các phong bì. Bà gợi chuyện:

- Gì mà nghiêm trọng thế?

- Vâng, cháu đi dự liên hoan "khao” bằng thạc sĩ của anh trưởng phòng sở nọ cô ạ.

- Được mời khao thì sướng quá còn gì!!!

- Vâng. Sướng, được mời mà   méo cả mặt đấy. Vác mồm đi ăn suông à? "Họ” mời cũng khá tinh tế, ý nhị nhưng mình phải đọc vị được chứ. Đã thế, mấy ông bạn cùng phòng đang đi công tác không về được cũng gửi gắm, nhờ vả nên vẹt hết tháng lương rồi….

- Sao vẽ chuyện thế ?

- Vâng. Ai cũng thấy thế nhưng vẫn phải vào guồng. Nghe nói, tiệc được đặt ở "Res-tau-răn” đẳng cấp lắm. Cũng 10 - 15 mâm đấy…

Nghe nói tuần sau anh ấy về quê "khao” tiếp. "Vinh quy bái tổ mà”…

Nhìn dáng vẻ không vui của anh thanh niên nọ, bà Mây khẽ lắc đầu và lẩm bẩm: "Phú quý sinh lễ nghĩa”. Bày đặt ăn uống phong bao, phong bì. Ngán ngẩm quá!


Bùi Huy

Các tin khác


Đi dọc đất Mường

(HBĐT) - Đứng giữa đất Mường, ta cảm nhận rõ những điều thiêng liêng và huyền diệu bởi đâu đây vẫn còn những dấu tích được nhắc đến trong những áng mo. Tiếng chiêng ngân vang kể cho ta nghe những điều bí ẩn trên mảnh đất này. Nhưng, xứ sở này cũng vô cùng bình dị và mộc mạc như bông lúa chín vàng dưới chân núi Cột Cờ, ruộng vườn biếc xanh bên dòng sông Bôi, những mái nhà sàn yên ả trên đất Mường Vang... Thật khó để lý giải về cội nguồn văn hóa của một dân tộc.

Người cô họ

(HBĐT) - Bố tôi là con một và ông trẻ chỉ có 1 con là cô Leng nên cô cũng được coi như thành viên của gia đình tôi. Từ nhỏ, cô đã ăn ở nhà tôi nhiều hơn nhà cô ở cuối vườn. Nhiều người lầm tưởng bố tôi và cô là anh em ruột. ông nội thấy thế chỉ cười cười.

Làm từ thiện

(HBĐT)- Được nhóm cử là trưởng nhóm các thành viên đi làm từ thiện ở xã P, ông XX phấn khởi lắm. Lần này, chắc chắn được phát biểu, được lên ti-vi, báo đài. Vì thế, ông mất 5 đêm để soạn sẵn bài phát biểu khoảng 3 trang khá lâm li, thống thiết. Cuối bài còn có một chùm lục bát khoảng 10 câu nói về quá trình quyên góp, ủng hộ của tổ của các gia đình. Ông cũng quan tâm đến phần "khánh tiết”: Nào chuẩn bị quần áo của nhóm, có lô-gô, sắc màu rực rỡ; tóc tai, giày dép cũng được tề chỉnh. Rồi mất 2 ngày để tính toán mua bán các mặt hàng nhu yếu phẩm cần thiết cho bà con, nay cả nhóm đã hòm hòm công việc. Cứ thế là lên đường thôi…Nhưng ông thấy vẫn chưa ổn. À, suýt nữa quên mất, còn công tác tuyên truyền nữa nhỉ…Đã mời báo đài chưa?

Nở rộ... “ca sĩ” mạng xã hội...

(HBĐT) - Giữa trưa nắng nóng, đang ngủ thì nghe âm thanh tin nhắn… teng, teng… Gì đấy, sao lại có tin nhắn vào lúc này vậy? Tin nhắn của anh bạn cùng học phổ thông. Nghe có vẻ mùi mẫn đây: Đã nhận được đĩa CD ca nhạc của cậu H.H. chưa? Cả thị trấn nhà mình đang rôm rả nghe đây này. Trên "Iu -Tu-bì” và " Phây búc” cũng có đấy… xem đi…