(HBĐT) - Gần đến Tết, lực lượng quản lý thị trường liên tục bắt được những xe chở đồ tiêu dùng, đồ gia dụng, điện tử không có xuất xứ nguồn gốc, giấy tờ, hóa đơn.

Con bé mắt ngấn lệ cầm điện thoại gọi cho bố về ngay, mẹ bị bắt rồi, vì đi buôn hàng lậu. Chẳng là ở quê, cứ đến tháng 9, đa số đàn ông, thanh niên rời quê đi Hà Nội, TP Hồ Chí Minh hay các tỉnh lân cận để làm thuê. Bố con bé cũng không ngoại lệ. Đi làm 3 tháng để cuối năm có cái tết đầm ấm bên gia đình.

Mẹ nó ở nhà vào huyện Cao Phong buôn cam mang ra chợ thành phố bán. Năm nay cam rẻ, người khôn, của khó, nhiều người trồng Cao Phong còn tự mang ra chợ đổ buôn. Lãi ít, thậm chí có hôm còn ế. Chị quyết tâm đổi nghề, vì có cô bạn người nhà ở Móng Cái (Quảng Ninh) buôn hàng quần áo giới thiệu nên chị quyết định đi Móng Cái lấy hàng về bán kiếm cái tết phụ cùng chồng. Chuyến đầu chị mang quần áo, giày dép về bán, cũng có lãi nhưng hàng vẫn tồn. Chuyến thứ hai, thứ ba… chị mạnh dạn lấy thêm đồ điện tử. Có lãi hơn, chị sắm cho 2 đứa con giày, dép, quần áo tươm tất. Thằng con lớn đi học bằng xe đạp, thấy mẹ có tiền đòi mua xe đạp điện, chị đồng ý mua cho con. Bố chúng gọi điện về, chúng khoe rối rít mẹ chiều chúng con lắm, mua cho nhiều thứ… Nhà không còn dùng tivi cũ nữa, mẹ đổi sang tivi màn hình phẳng và siêu mỏng rồi.

Sau một hồi nói chuyện qua điện thoại với vợ, anh khuyên chị có vốn rồi nên ở nhà mở cửa hàng còn quản được con cái và quán xuyến gia đình trong lúc chồng đi vắng nhưng chị không nghe.

Cuối năm, xe và người tấp nập vào, ra bến. Chị ngồi quán nước chờ xe đến bốc hàng, tình cờ nghe thấy chị ngồi cạnh nói với bà chủ quán nước về những món hàng cuối năm bán chạy nhất, vốn ít mà lãi lớn, chỉ cần đi vài chuyến thôi, số lãi đó có mà bằng cả năm đi buôn kẽo kẹt. Chị nghĩ bụng buôn gì mà lãi khủng vậy. Chị lân la hỏi, bà chủ quán nước bảo chị này có nguồn hàng đấy, lấy của chị kia về mà bán tốt lắm.

Sẵn còn ít tiền trong túi, chị mua 15 kg pháo nổ, tương đương với 50 bánh pháo mang về bán. Qua trạm kiểm soát, bị lực lượng chức năng phát hiện, chị bị bắt.

Giờ đây, chị ngồi trong trại giam có ân hận về những việc mình đã làm. Đâu vì cái lợi trước mắt mà làm khổ chồng, con và gia đình. Giá như chị nghe lời khuyên của chồng, bây giờ đâu đến nỗi. Hai đứa con đang tuổi ăn, tuổi lớn, chúng cần sự dạy dỗ, chăm sóc của mẹ.

 

Lê Nhung

Các tin khác


Về lại mùa đông

(HBĐT) - Tạm biệt mùa thu, tôi về lại mùa đông. Nghe rét mướt, gió luồn qua khe cửa. Thuở đói nghèo, bên mâm cơm chiều muộn, ánh đèn dầu vụt tắt, còn lại bóng tối lặng thinh. Thương mẹ cha, thương những phận người nghèo khó, thương quê nhà, mỗi độ đông sang muôn vàn nỗi sợ. Nằm chắp tay lên trán, lòng tự hỏi bao giờ mới hết mùa đông?

Ký ức chạm mùa đông

(HBĐT) - Những tháng ngày mùa thu rồi cũng trôi qua, tựa như một cơn gió thoảng. Mùa đông cũng vừa chạm như một nỗi nhớ da diết, bên thềm phố mây đã phủ trắng khắp trời.

"Người ấy" trên mạng..., may quá !

(HBĐT) - Mấy bữa nay chị HH. thấy lòng mình lâng lâng lạ. Chưa bao giờ thế. Như thấy tuổi trẻ, như thấy mùa xuân trở lại, dù năm nay cũng cập U50 rồi. Đôi khi vừa tắm, chị hát một mình vu vơ mấy câu tình ca. Nhiều khi đi chợ bảo mua mớ cua nấu bát canh riêu cho con cún, lúc về lại tha mớ cá rô. Lại cười rũ. Ông chồng lầm bầm: "Sao thế, hâm à”? Chị sầm mặt. Bậm bạch bước vào buồng dỗi dằn. Vâng, tôi hâm mới lấy anh. Chả bao giờ được một câu khen ga-lăng… Cứ như khúc gỗ ấy… Đấy, chị vào mạng rồi. Nhìn ra cửa, không thấy ai, chị vào trang của "chàng”. Tim chị đập rộn ràng, như tan chảy. Một loạt tin nhắn của "ấy” từ đêm qua đây rồi: Một đêm quá dài vì không có tin nhắn của em… Muốn tặng em đóa hoa bên cửa sổ nhà anh… Mơ được nắm bàn tay ngọc ngà của em… Đi nửa cuộc đời mới gặp em… Duyên kỳ lạ. Mơ ngày gặp gỡ…

Ngày không có nắng vàng

(HBĐT)-Ngày Hoài Thương, cô sinh viên mới tốt nghiệp đại học gặp anh Minh Sẻn đúng vào hôm nhóm tác giả trẻ gặp nhau ở quán "Dặm đường xa”. Anh ấy là khách mời riêng của nhóm trưởng. Nghe như giới thiệu thì đây là một con người đa năng ở miền sơn cước này. Đám viết lách mới ra trường mà nghe danh cũng xanh cả mắt. Nghe đâu là thành viên của gần chục hội nghề nghiệp, có đủ các loại thẻ.

Bây giờ đã cuối mùa thu

(HBĐT) - Người phương Đông thường ngại cắt nghĩa về thời gian. Không hẳn vì kiêng hèm sự mai một mà bởi thẳm sâu trong tâm thức, không ai muốn khuấy động dòng chảy miên man đó: Thu đến cây nào chẳng lạ lùng/Một mình lạt thuở ba đông/Lâm tuyền ai rặng già làm khách/Tài đống lương cao ắt cả dùng. (Tùng - Nguyễn Trãi)