(HBĐT) - Mỗi bận tháng chạp ghé thăm tôi lại nhớ tới vườn rau của mẹ. Nỗi nhớ bắt đầu từ những cơn gió bấc tràn về, ngồi trên căn gác trọ, tôi mường tượng mình đang ngồi trên ô tô, xe cứ băng qua cánh đồng làng rồi len vào đường cái, bóng của những chiếc nón trắng nhấp nhô trên một nền xanh ngăn ngắt. Mẹ đang cặm cụi bên những vuờn rau tháng chạp. Tim tôi đập thình thịch, hét thật to, gọi mẹ, mẹ đứng dậy nở một nụ cười hiền hậu.

Tháng chạp, ngoài chuẩn bị cho những vuông ruộng để cấy lúa thì mẹ còn bận rộn với vườn rau bên hông nhà. Vườn nhà chẳng có gì khác ngoài rau của mẹ với đủ đầy các loại. Trước kia, mẹ trồng chỉ để lấy nguồn thực phẩm rau sạch cho cả nhà ăn dịp Tết nhưng lâu dần, làng xóm hỏi thăm, muốn mua rồi tiếng thơm đồn xa, các lái buôn nhỏ lẻ cũng tìm về ngỏ ý lấy buôn. Mẹ bàn với bố, cơi nới thêm mấy khoảnh đất thẹo sát ao, bồi đất cao thêm để trồng rau. ấy thế là, ngoài vụ lúa đông - xuân, cuối chạp, mẹ còn có thêm một vụ rau Tết nữa.

Vụ rau tháng chạp bắt đầu từ đầu tháng mười. Mẹ cuốc đất, làm luống, ủ phân với vôi bột rắc đều cả khu vườn, sau cùng là rải rơm rạ lên phía trên giữ độ ẩm cũng như cho phân hoai mục. Đám đất cơi nới thêm, cứ tưởng rằng là cằn cỗi, cây chẳng sống được, vậy mà kỳ diệu thay qua bàn tay mẹ đất hóa thành màu mỡ, tơi xốp, chưa gieo hạt giống, nhìn bằng mắt thường thôi là cũng có thể tưởng tượng ra được viễn cảnh một vườn rau tươi tốt rồi.

Mỗi vuông đất, mẹ chia thành những vuông nho nhỏ, be bé tùy theo cây giống định trồng. Ví như nếu trồng cải bắp mẹ sẽ làm vuông đất theo hình chữ nhật, sao cho mỗi vuông đất ấy trồng được hai hàng cây. Còn hành, mùi hay cải cúc mẹ lại chia ra theo cách khác, có thể là chia vuông thành hình chữ nhật hoặc hình vuông. Những loại thân leo như bầu, bí, mướp, mẹ tận dụng ngay cái hàng rào để chúng tự leo lên.

Thích nhất là mỗi sáng mai được cùng mẹ ra vườn chăm sóc rau. Mẹ ví von rằng, người quê chẳng cần tập thể dục chạy nhảy nọ kia, mà làm vườn mỗi sáng cũng là một cách rèn luyện thể lực. Cái cách tập thể dục như mẹ nói, mệt như mà vui lắm. Bên mảnh vườn tôi học được cách mẹ vun vén, kiên nhẫn, vạch từng chiếc lá bắt sâu hay tách từng cây con chen chúc một chụm ra khỏi nơi thông thoáng hơn. Cũng thu về mình kha khá bí quyết làm vườn, nếu nhỡ có… thất nghiệp thì về quê cũng có việc làm để sống.

Mẹ bảo mọi thứ đều có linh hồn, nghĩa là dù chỉ là cây rau bé nhỏ, nó cũng có linh hồn của chúng. Rau cũng biết vui, biết buồn và tôi luôn tin điều mẹ nói. Tôi quan sát tỉ mẩn từng cánh lá, từng đọt chồi, tập yêu thương hơn những loài cây bé bỏng. Tôi thích ngồi cạnh thật lâu bên vuông rau mùi già, vuông rau mà mẹ để dành lấy hạt làm giống cho vụ sau và làm "nguyên liệu” để tạo nên nồi nước thơm lừng cho các con tắm vào chiều ba mươi Tết. Cả vườn rau của mẹ cứ như là một khu vườn cổ tích, đầy hương thơm, sắc màu. Nói như những cô bạn thích "sống ảo” thì đấy là một nơi tuyệt vời, chỉ muốn ở lại thật lâu mà không muốn rời xa.

Vườn mẹ tháng chạp nhắc là nhớ, nghĩ là thương, không để đâu cho hết. Cuộc đời tôi không mong muốn cao sang, giàu có, quyền lực chỉ mong cả gia đình có sức khỏe, nhất là mẹ. Bởi mẹ còn yêu vườn, yêu cây lắm, nếu không có sức khỏe mẹ sẽ buồn và cây cũng héo úa theo sau. Quê hương đã trao tặng tôi một niềm hạnh phúc, mẹ đã trao tặng tôi một tuổi thơ tuyệt diệu để tôi lớn lên với những mơ mộng vẩn vơ và chưa bao giờ dừng kiếm tìm những điều tốt đẹp trong đời.

C.V.Q (Bưu điện trung tâm 3, 47, Đặng Tiến Đông, phường Trung Liệt, quận Đống Đa, Hà Nội

                                 Tản văn của Cao Văn Quyền

Các tin khác


Thạch Sanh tân truyện: Thất thu

(HBĐT) - Do phò mã Thạch mắc nhiều khuyết điểm, cực chẳng đã, phụ vương đành hạ chỉ ra quyết định buộc thôi việc. Đang đi xe có máy lạnh, ngủ phòng có điều hòa, bữa nào cũng có "sơn hào, hải vị”, nay phải trở về vùng "rừng xanh, núi đỏ” với không ít tai tiếng khiến Thạch Sanh vừa hẫng hụt, vừa buồn bực nên rất ngại giao tiếp với mọi người.

Man mác Tết cho người xứ xa

(HBĐT) - Cách Tết 20 ngày, nhà bác họ tíu tít chuẩn bị sắm các đồ liên quan đến Tết, nhưng chưa phải dành cho cả gia đình đón một năm mới an lành, sum vầy mà dành cho cô con gái út chuẩn bị đi học ở xứ trời Âu. Nhìn bên ngoài có vẻ tất bật, rộn ràng, nhưng bên trong vẫn phảng phất một chút man mác, bùi ngùi.

Ký ức đẹp ngày xuân

(HBĐT)- Có biết bao cách để mỗi người tiễn một năm cũ và đón mùa xuân về trong nhà. Xuân đang về, sức sống của thiên nhiên dường như tan chảy vào con người, khi những nhành nụ đàog phơi phới đơm nụ trổ hoa và lòng người cũng bắt đầu rạo rực. Mùa xuân đến là mùa của đất trời giao hòa, mùa của hy vọng và ước mơ, mùa của mùa màng no ấm và sum họp, mùa của sức sống mãnh liệt, mùa để cây lá đâm chồi nảy lộc, mùa của những mầm non xanh mơn mởn thoát khỏi lớp vỏ bọc xù xì để vươn vai đón chào những tia nắng ấm áp.

Bên bếp lửa mùa đông


 (HBĐT) - Người bạn học cũ đang sống ở miền Đông Nam bộ nhắn hỏi: "Nghe nói xứ Bắc đang lạnh lắm à? Sao mình nhớ lắm những ngày đông và bếp lửa quê nhà”. Người bạn ấy cùng làng, cùng chung dãy núi cao và dòng suối trong vắt sau nhà, cùng chung những mùa đông buốt giá đi đặt bẫy chuột núi, chung củ sắn lùi cháy cạnh và nùn rơm trên cánh đồng bãi tuổi thơ…

Vang mãi bài ca về người chiến sĩ

(HBĐT) - Những ngày này, ông chú họ có vẻ tâm trạng, đôi khi thấy ông huýt sáo một bài ca về người lính ở Trường Sơn năm nào, thời mà ông và các đồng đội từng thốt lên: "Tuổi 20 chân đi không bén đất/Đám mây trời bay dưới ba lô” (Anh Ngọc). Ông thuộc thế hệ thấm đẫm hình ảnh của những chiến sĩ Hồng quân Liên Xô qua các bộ phim truyện chiến đấu của Liên Xô, hay các bài hát Nga về người lính hào hùng mà lãng mạn.