(HBĐT) - Đất đai cựa mình trong làn mưa bụi lây rây, tháng một bừng lên trong sắc xanh của những chồi, những nụ. Đi giữa đất trời tháng một ta như đang lạc vào miền cổ tích xanh thẳm, nơi đủ đầy tiếng chim ca, hoa thơm và vạn vật sinh sôi.

Mọi thứ thoáng chốc, ngỡ ngàng, tựa như một điều kỳ diệu. Lại dùng cái điệp khúc cũ "mới hôm qua đây thôi” ta còn không tin vào mắt mình, khi bầu trời đang còn xam xám của mây giăng, buôn buốt của những cơn đông tê tái. ấy vậy mà, hôm nay, tháng một trở về, cả vũ trụ tỉnh giấc, tràn một màu thiên thanh…

 Tháng một xinh như một thiếu nữ mười sáu, môi dặm thêm chút son má thoa thêm chút phấn và túm tóc đuôi sam ngoe nguẩy. Có chút gì đó đỏng đảnh nhưng cũng kiêu kỳ không kém. Tháng một nổi bật, thu hút bao ánh nhìn, bao bước chân ngập ngừng không muốn bước. Trong chút nắng hanh vàng, màu tháng một hiện lên với bao sự thơm tho, dìu theo chút ấm áp của mùa sinh sôi nảy nở. Khi ấy, nàng nắng sẽ đi tới từng nhà, đem lại niềm vui, hạnh phúc cho tất thảy mọi người, cho đất trời và cho những mùa ước mơ mới…

 Ký ức nào dễ quên trong ta hình ảnh màu tháng một bên những thửa rau của mẹ. Những thửa rau vuông vức, xanh mát mắt. Những chiều tháng một ta lon ton phụ mẹ tưới nước, bắt sâu, nhổ cỏ cho rau, mẹ vui khi cây xanh lớn, ta vui khi mắt mẹ mỉm cười. Ta vẫn thường nói vui với đám bạn rằng, mẹ đã làm nên cho tháng một đẹp hơn, cho xuân thêm xanh sắc. Lớn lên, đi xa những ngày về với mẹ trong tháng một, ra vườn chăm rau với mẹ, nôn nao bao xúc cảm khó tả. Ta đã lớn lên qua không biết bao nhiêu mùa rau của mẹ, ăn không biết bao nhiêu mầm non mẹ trồng. Chỗ kia ta thuộc làu mẹ thường trồng cải thìa, chỗ nọ, góc thẹo mẹ đặt vài gốc bí. Cạnh cây chuối, ngày xưa có một ổ kiến lửa to thật là to, lang thang quên không để ý bị chúng cắn đến sưng cả chân. Mẹ xoa dịu vết đau bằng những đốt sần sùi khô ráp, mẹ nhọc nhằn vất vả, còn ta thì vẫn cứ vô tư. Có những đêm ở xứ người tình cờ biết rằng tháng một đã sang, nước mắt ta tự chảy tan vào màu tháng một hoài niệm, tan vào những vườn rau trong trại nhớ xa quê.

 Màu tháng một ẩn hiện trong những đường cày của cha, đục ngầu màu đất, loang lổ viết bùn bắn tung tóe. Cả đời cha cần mẫn bên đám đất, năm này qua năm khác, chỉ để đợi sang xuân cho cây mạ mọc lên, non xanh mượt mà. Bóng cha lầm lũi trong chiều tà, hao gầy trong màu tháng một, gương mặt khắc khổ trên thửa ruộng đầy kỷ niệm. Bầy trẻ mục đồng quê, chực chờ dưới những đường cày, tóm con cua, con cá. Tiếng cười trong leo lẻo, vọng cả trời chiều nhuốm hoàng hôn tháng một dịu dàng.

 Màu tháng một còn là màu của những gam nhớ, một sắc màu quê hương của Tết Nguyên đán cận kề. Con đường quê vốn ảm đảm, um tùm cỏ dại, tháng một vừa sang liền được dọn dẹp, sạch sẽ tinh tươm. Chỗ này cơi nới thêm một chút, chỗ kia sửa sang, mỗi năm, tháng một đường quê lại khác. Từ đường đất thành đường bê tông chắc chắn. Từ những bờ chắn là cỏ dại được thế thay bằng bờ tường bao, kín cổng cao tường. màu Tết về trong những nong hành, những mẹt cà rốt, dưa cà người dân bày biện hay bên đường phơi phóng chuânt bị ngày cuối năm. Đó đây, tiếng còi tàu vang lên, một vài người con xứ sở xa quê về ăn Tết sớm. màu Tết chộn rộn hòa quyện tháng một tạo nên một bức tranh gần gũi mà thân thương.

 Màu tháng một cũ mà mới, mới mà cũ. Cảnh vật đã đổi dời, nhưng trong lòng ta vẫn vẹn nguyên những màu tháng một xưa. Một phần ký ức, cuộc sống của ta đều nằm ở những gam màu sắc tháng một bình dị!


Tản văn của Cao Văn Quyền

Các tin khác


Về lại mùa đông

(HBĐT) - Tạm biệt mùa thu, tôi về lại mùa đông. Nghe rét mướt, gió luồn qua khe cửa. Thuở đói nghèo, bên mâm cơm chiều muộn, ánh đèn dầu vụt tắt, còn lại bóng tối lặng thinh. Thương mẹ cha, thương những phận người nghèo khó, thương quê nhà, mỗi độ đông sang muôn vàn nỗi sợ. Nằm chắp tay lên trán, lòng tự hỏi bao giờ mới hết mùa đông?

Ký ức chạm mùa đông

(HBĐT) - Những tháng ngày mùa thu rồi cũng trôi qua, tựa như một cơn gió thoảng. Mùa đông cũng vừa chạm như một nỗi nhớ da diết, bên thềm phố mây đã phủ trắng khắp trời.

"Người ấy" trên mạng..., may quá !

(HBĐT) - Mấy bữa nay chị HH. thấy lòng mình lâng lâng lạ. Chưa bao giờ thế. Như thấy tuổi trẻ, như thấy mùa xuân trở lại, dù năm nay cũng cập U50 rồi. Đôi khi vừa tắm, chị hát một mình vu vơ mấy câu tình ca. Nhiều khi đi chợ bảo mua mớ cua nấu bát canh riêu cho con cún, lúc về lại tha mớ cá rô. Lại cười rũ. Ông chồng lầm bầm: "Sao thế, hâm à”? Chị sầm mặt. Bậm bạch bước vào buồng dỗi dằn. Vâng, tôi hâm mới lấy anh. Chả bao giờ được một câu khen ga-lăng… Cứ như khúc gỗ ấy… Đấy, chị vào mạng rồi. Nhìn ra cửa, không thấy ai, chị vào trang của "chàng”. Tim chị đập rộn ràng, như tan chảy. Một loạt tin nhắn của "ấy” từ đêm qua đây rồi: Một đêm quá dài vì không có tin nhắn của em… Muốn tặng em đóa hoa bên cửa sổ nhà anh… Mơ được nắm bàn tay ngọc ngà của em… Đi nửa cuộc đời mới gặp em… Duyên kỳ lạ. Mơ ngày gặp gỡ…

Ngày không có nắng vàng

(HBĐT)-Ngày Hoài Thương, cô sinh viên mới tốt nghiệp đại học gặp anh Minh Sẻn đúng vào hôm nhóm tác giả trẻ gặp nhau ở quán "Dặm đường xa”. Anh ấy là khách mời riêng của nhóm trưởng. Nghe như giới thiệu thì đây là một con người đa năng ở miền sơn cước này. Đám viết lách mới ra trường mà nghe danh cũng xanh cả mắt. Nghe đâu là thành viên của gần chục hội nghề nghiệp, có đủ các loại thẻ.

Bây giờ đã cuối mùa thu

(HBĐT) - Người phương Đông thường ngại cắt nghĩa về thời gian. Không hẳn vì kiêng hèm sự mai một mà bởi thẳm sâu trong tâm thức, không ai muốn khuấy động dòng chảy miên man đó: Thu đến cây nào chẳng lạ lùng/Một mình lạt thuở ba đông/Lâm tuyền ai rặng già làm khách/Tài đống lương cao ắt cả dùng. (Tùng - Nguyễn Trãi)