(HBĐT) - Đất đai cựa mình trong làn mưa bụi lây rây, tháng một bừng lên trong sắc xanh của những chồi, những nụ. Đi giữa đất trời tháng một ta như đang lạc vào miền cổ tích xanh thẳm, nơi đủ đầy tiếng chim ca, hoa thơm và vạn vật sinh sôi.

Mọi thứ thoáng chốc, ngỡ ngàng, tựa như một điều kỳ diệu. Lại dùng cái điệp khúc cũ "mới hôm qua đây thôi” ta còn không tin vào mắt mình, khi bầu trời đang còn xam xám của mây giăng, buôn buốt của những cơn đông tê tái. ấy vậy mà, hôm nay, tháng một trở về, cả vũ trụ tỉnh giấc, tràn một màu thiên thanh…

 Tháng một xinh như một thiếu nữ mười sáu, môi dặm thêm chút son má thoa thêm chút phấn và túm tóc đuôi sam ngoe nguẩy. Có chút gì đó đỏng đảnh nhưng cũng kiêu kỳ không kém. Tháng một nổi bật, thu hút bao ánh nhìn, bao bước chân ngập ngừng không muốn bước. Trong chút nắng hanh vàng, màu tháng một hiện lên với bao sự thơm tho, dìu theo chút ấm áp của mùa sinh sôi nảy nở. Khi ấy, nàng nắng sẽ đi tới từng nhà, đem lại niềm vui, hạnh phúc cho tất thảy mọi người, cho đất trời và cho những mùa ước mơ mới…

 Ký ức nào dễ quên trong ta hình ảnh màu tháng một bên những thửa rau của mẹ. Những thửa rau vuông vức, xanh mát mắt. Những chiều tháng một ta lon ton phụ mẹ tưới nước, bắt sâu, nhổ cỏ cho rau, mẹ vui khi cây xanh lớn, ta vui khi mắt mẹ mỉm cười. Ta vẫn thường nói vui với đám bạn rằng, mẹ đã làm nên cho tháng một đẹp hơn, cho xuân thêm xanh sắc. Lớn lên, đi xa những ngày về với mẹ trong tháng một, ra vườn chăm rau với mẹ, nôn nao bao xúc cảm khó tả. Ta đã lớn lên qua không biết bao nhiêu mùa rau của mẹ, ăn không biết bao nhiêu mầm non mẹ trồng. Chỗ kia ta thuộc làu mẹ thường trồng cải thìa, chỗ nọ, góc thẹo mẹ đặt vài gốc bí. Cạnh cây chuối, ngày xưa có một ổ kiến lửa to thật là to, lang thang quên không để ý bị chúng cắn đến sưng cả chân. Mẹ xoa dịu vết đau bằng những đốt sần sùi khô ráp, mẹ nhọc nhằn vất vả, còn ta thì vẫn cứ vô tư. Có những đêm ở xứ người tình cờ biết rằng tháng một đã sang, nước mắt ta tự chảy tan vào màu tháng một hoài niệm, tan vào những vườn rau trong trại nhớ xa quê.

 Màu tháng một ẩn hiện trong những đường cày của cha, đục ngầu màu đất, loang lổ viết bùn bắn tung tóe. Cả đời cha cần mẫn bên đám đất, năm này qua năm khác, chỉ để đợi sang xuân cho cây mạ mọc lên, non xanh mượt mà. Bóng cha lầm lũi trong chiều tà, hao gầy trong màu tháng một, gương mặt khắc khổ trên thửa ruộng đầy kỷ niệm. Bầy trẻ mục đồng quê, chực chờ dưới những đường cày, tóm con cua, con cá. Tiếng cười trong leo lẻo, vọng cả trời chiều nhuốm hoàng hôn tháng một dịu dàng.

 Màu tháng một còn là màu của những gam nhớ, một sắc màu quê hương của Tết Nguyên đán cận kề. Con đường quê vốn ảm đảm, um tùm cỏ dại, tháng một vừa sang liền được dọn dẹp, sạch sẽ tinh tươm. Chỗ này cơi nới thêm một chút, chỗ kia sửa sang, mỗi năm, tháng một đường quê lại khác. Từ đường đất thành đường bê tông chắc chắn. Từ những bờ chắn là cỏ dại được thế thay bằng bờ tường bao, kín cổng cao tường. màu Tết về trong những nong hành, những mẹt cà rốt, dưa cà người dân bày biện hay bên đường phơi phóng chuânt bị ngày cuối năm. Đó đây, tiếng còi tàu vang lên, một vài người con xứ sở xa quê về ăn Tết sớm. màu Tết chộn rộn hòa quyện tháng một tạo nên một bức tranh gần gũi mà thân thương.

 Màu tháng một cũ mà mới, mới mà cũ. Cảnh vật đã đổi dời, nhưng trong lòng ta vẫn vẹn nguyên những màu tháng một xưa. Một phần ký ức, cuộc sống của ta đều nằm ở những gam màu sắc tháng một bình dị!


Tản văn của Cao Văn Quyền

Các tin khác


“Bác sỹ giặt là”

(HBĐT) - Bước vào năm cuối THPT nhưng "cậu ấm” của vợ chồng Thạch Sanh không chịu chú tâm vào học hành, ôn luyện mà suốt ngày chúi đầu vào facebook, zalo, game, thậm chí còn "ngập sâu” vào cá độ trên mạng khiến cả nhà không chỉ hao tiền, tốn của mà còn phải trăn trở, lo lắng cho tương lai, sự nghiệp của "quý tử”. Thạch phu nhân rầu rĩ, phàn nàn: "Học hành thế này chắc lại trở về nghề truyền thống của bố mày thôi, may mà búa, rìu, cung, nỏ vẫn cất ở trong kho đấy”.

Tháng tám đong đầy nỗi nhớ

(HBĐT) - Tôi bắt đầu nhớ mùa thu của mình bằng những tháng tám trong veo, khi mà nắng mùa hạ đã lùi thật xa, cái oi nồng đã dịu bớt, bầu trời trong xanh lộ cả một vầng cao bát ngát. Tháng tám đi giữa đất trời thôi cũng thấy lòng mình nhẹ dịu, bồng bềnh như những đám mây xôm xốp đang lững lờ trôi.

Mưa thời con gái

(HBĐT) - Mưa xối xả như cái vòi hoa sen mà gã chồng tôi ngày trước hay quên chuyển chế độ trong toilet khi tôi vào rửa tay. Dãy phố đang sầm uất bỗng bất lực nhìn nước mưa tràn trề từ mái nhà xuống đường, xuống miệng cống. Mưa. Bốn mươi tuổi cũng đâu ngờ được mưa lúc nào. Vẫn quên mang theo mấy cái áo đi mưa, vẫn quên nhìn cơn phía núi xa để gọi chuyến taxi chỉ tốn mấy chục bạc cho ba mẹ con.