(HBĐT) - Khu tập thể tôi ở có hơn 20 gia đình, tập trung mọi thành phần từ trí thức đến lao động tự do nhưng không ai sống phân biệt. Có người bảo, nhiều trẻ em ở thành phố dường như về vật chất không thiếu thốn nhưng tình làng, nghĩa xóm thì không biết vì thời buổi kinh tế thị trường cộng với công việc cơ quan bận rộn, bố mẹ mải lo kiếm tiền, đi làm tối ngày, về nhà là đóng cửa nên hàng xóm không biết nhau.

Tuy nhiên, khu phố tôi ở hoàn toàn khác. Nhà ai có việc hay mua đồ mới cả khu đều biết. Có những ngày hè mất điện, nóng nực, cả xóm trải chiếu ra trước cửa, nhà ai có món gì mang ra góp ăn tập thể. Khỏi phải nói từ trẻ con đến người lớn vui đến cỡ nào vì dưới ánh đèn sạc pin, ánh nến, các ông bố nhân tiện nâng chén chúc tụng. Trẻ con được nô đùa, nói, cười rôm rả.

Cứ vào đầu đông, trên sông Đà rất nhiều cá nẹp được dân thuyền chài đi kéo lưới. Các bà buôn thường mua mang về chợ bán lẻ.

Nhà cô Liên hay có món cá nẹp kho lá gừng mà cả xóm tôi ai cũng mê. Mỗi lần kho xong nồi cá là cô mang chia mỗi nhà một ít.

Nhà cô Hường có món lạc rang, ngô rang, lũ trẻ đi học về đúng lúc cô rang xong là mỗi đứa được 1 nắm nóng hổi, xít xoa chuyền từ tay này sang tay khác.

Tình làng, nghĩa xóm khu tôi ở thật đẹp, không phải ở đâu cũng có được.

Tôi còn nhớ, mùa đông năm tôi học lớp 12, thời kỳ học vất vả nhất của đời học sinh, nhiều lúc học quên ăn, lúc nào cũng thèm ngủ. Hôm đó, được nghỉ, mấy đứa bạn về nhà tôi học bài thì bên nhà cô Tuyết mùi mắm tép trưng bay khắp xóm, hấp dẫn quá. Thằng Nam, cái Cúc, thằng Bình hít hà ước gì bây giờ được thưởng thức món này.

Như hiểu được tính cách của bọn "nhất quỷ, nhì ma”…, cô Tuyết gọi:

- An ơi! Hôm nay cô trưng nhiều mắm tép, lát nữa học xong mấy đứa sang nhà cô lấy về ăn nhé. Chúng tôi nhanh nhảu: - Vâng ạ!

Khỏi phải nói, bát mắm tép ngày đông ngon thế nào nó vừa đậm, thơm mùi hành khô phi, ngậy mùi thịt, làm ấm bụng những đứa học trò chúng tôi đang tuổi lớn.

Bây giờ tôi đã là sinh viên đại học năm 3, sống xa gia đình, xa khu tập thể nơi có nhiều kỷ niệm gắn bó với tuổi thơ. Nơi có món mắm tép mùa đông đã nằm trong tâm trí để rồi mai này dù có đi đâu hay làm gì thì những kỷ niệm đẹp luôn trong tôi.

Ngày mai, tôi sẽ về nhà nhờ cô Tuyết làm hộ món mắm tép để mang xuống đãi bạn quà quê.

Những chuyện tưởng chừng như nhỏ nhặt nhưng đã làm ấm lòng từ người lớn đến trẻ con trong khu phố. Những món ăn giản dị nhưng đó là tấm lòng, là tình cảm chân thành dành cho nhau.

 

Lê Nhung

Các tin khác

Không có hình ảnh
Không có hình ảnh

Vườn mẹ tháng chạp

(HBĐT) - Mỗi bận tháng chạp ghé thăm tôi lại nhớ tới vườn rau của mẹ. Nỗi nhớ bắt đầu từ những cơn gió bấc tràn về, ngồi trên căn gác trọ, tôi mường tượng mình đang ngồi trên ô tô, xe cứ băng qua cánh đồng làng rồi len vào đường cái, bóng của những chiếc nón trắng nhấp nhô trên một nền xanh ngăn ngắt. Mẹ đang cặm cụi bên những vuờn rau tháng chạp. Tim tôi đập thình thịch, hét thật to, gọi mẹ, mẹ đứng dậy nở một nụ cười hiền hậu.

Câu hát ngày mới

(HBĐT) - Đã có chút hanh hao tràn về. Chái nhà sàn, mấy cây mơ, cây mận đã chum chím nụ. Còn cuối vườn, những nụ đào phai đầu tiên đã xuất hiện. Ai cũng nao nao khi nghĩ về không khí những ngày tất bật cuối năm.

Màu tháng một

(HBĐT) - Đất đai cựa mình trong làn mưa bụi lây rây, tháng một bừng lên trong sắc xanh của những chồi, những nụ. Đi giữa đất trời tháng một ta như đang lạc vào miền cổ tích xanh thẳm, nơi đủ đầy tiếng chim ca, hoa thơm và vạn vật sinh sôi.

Đừng vì cái lợi trước mắt

(HBĐT) - Gần đến Tết, lực lượng quản lý thị trường liên tục bắt được những xe chở đồ tiêu dùng, đồ gia dụng, điện tử không có xuất xứ nguồn gốc, giấy tờ, hóa đơn.

Mùa đông trên vùng cao

(HBĐT) - Tiếng gà gáy sáng, phong cảnh núi rừng vẫn chìm trong sương mù đặc quánh, bầu trời trĩu nặng âm u, cảnh sắc trầm mặc yên tĩnh. Người bộ hành cách nhau vài mét đã không thấy rõ mặt. Sương phủ trắng núi rừng mịt mù, sương ùa vào nhà, quấn lấy người đi đường. Những chiếc xe tải, xe khách chở hàng đi chậm rãi như bò trên đường dốc quanh co, ngoằn ngoèo.