(HBĐT) - Khu tập thể tôi ở có hơn 20 gia đình, tập trung mọi thành phần từ trí thức đến lao động tự do nhưng không ai sống phân biệt. Có người bảo, nhiều trẻ em ở thành phố dường như về vật chất không thiếu thốn nhưng tình làng, nghĩa xóm thì không biết vì thời buổi kinh tế thị trường cộng với công việc cơ quan bận rộn, bố mẹ mải lo kiếm tiền, đi làm tối ngày, về nhà là đóng cửa nên hàng xóm không biết nhau.

Tuy nhiên, khu phố tôi ở hoàn toàn khác. Nhà ai có việc hay mua đồ mới cả khu đều biết. Có những ngày hè mất điện, nóng nực, cả xóm trải chiếu ra trước cửa, nhà ai có món gì mang ra góp ăn tập thể. Khỏi phải nói từ trẻ con đến người lớn vui đến cỡ nào vì dưới ánh đèn sạc pin, ánh nến, các ông bố nhân tiện nâng chén chúc tụng. Trẻ con được nô đùa, nói, cười rôm rả.

Cứ vào đầu đông, trên sông Đà rất nhiều cá nẹp được dân thuyền chài đi kéo lưới. Các bà buôn thường mua mang về chợ bán lẻ.

Nhà cô Liên hay có món cá nẹp kho lá gừng mà cả xóm tôi ai cũng mê. Mỗi lần kho xong nồi cá là cô mang chia mỗi nhà một ít.

Nhà cô Hường có món lạc rang, ngô rang, lũ trẻ đi học về đúng lúc cô rang xong là mỗi đứa được 1 nắm nóng hổi, xít xoa chuyền từ tay này sang tay khác.

Tình làng, nghĩa xóm khu tôi ở thật đẹp, không phải ở đâu cũng có được.

Tôi còn nhớ, mùa đông năm tôi học lớp 12, thời kỳ học vất vả nhất của đời học sinh, nhiều lúc học quên ăn, lúc nào cũng thèm ngủ. Hôm đó, được nghỉ, mấy đứa bạn về nhà tôi học bài thì bên nhà cô Tuyết mùi mắm tép trưng bay khắp xóm, hấp dẫn quá. Thằng Nam, cái Cúc, thằng Bình hít hà ước gì bây giờ được thưởng thức món này.

Như hiểu được tính cách của bọn "nhất quỷ, nhì ma”…, cô Tuyết gọi:

- An ơi! Hôm nay cô trưng nhiều mắm tép, lát nữa học xong mấy đứa sang nhà cô lấy về ăn nhé. Chúng tôi nhanh nhảu: - Vâng ạ!

Khỏi phải nói, bát mắm tép ngày đông ngon thế nào nó vừa đậm, thơm mùi hành khô phi, ngậy mùi thịt, làm ấm bụng những đứa học trò chúng tôi đang tuổi lớn.

Bây giờ tôi đã là sinh viên đại học năm 3, sống xa gia đình, xa khu tập thể nơi có nhiều kỷ niệm gắn bó với tuổi thơ. Nơi có món mắm tép mùa đông đã nằm trong tâm trí để rồi mai này dù có đi đâu hay làm gì thì những kỷ niệm đẹp luôn trong tôi.

Ngày mai, tôi sẽ về nhà nhờ cô Tuyết làm hộ món mắm tép để mang xuống đãi bạn quà quê.

Những chuyện tưởng chừng như nhỏ nhặt nhưng đã làm ấm lòng từ người lớn đến trẻ con trong khu phố. Những món ăn giản dị nhưng đó là tấm lòng, là tình cảm chân thành dành cho nhau.

 

Lê Nhung

Các tin khác


Nở rộ... “ca sĩ” mạng xã hội...

(HBĐT) - Giữa trưa nắng nóng, đang ngủ thì nghe âm thanh tin nhắn… teng, teng… Gì đấy, sao lại có tin nhắn vào lúc này vậy? Tin nhắn của anh bạn cùng học phổ thông. Nghe có vẻ mùi mẫn đây: Đã nhận được đĩa CD ca nhạc của cậu H.H. chưa? Cả thị trấn nhà mình đang rôm rả nghe đây này. Trên "Iu -Tu-bì” và " Phây búc” cũng có đấy… xem đi…

Mùa hoa phượng tháng năm

(HBĐT) - Hạ về, hoa phượng đỏ ối khắp nơi, hình ảnh gợi nhớ trong ký ức chúng ta về mùa thi đã đến và những dấu ấn kỷ niệm về tuổi thơ. Tuổi học trò trong trắng tinh khôi, đầy ắp hoài bão, ước mơ. Kỷ niệm sâu sắc nhất trong tôi là quãng thời gian là học sinh sư phạm, học nghề dạy chữ, dạy người. Hoài bão lớn lao đó đã đưa tôi về với mái trường trung học sư phạm 7 + 3 Hòa Bình. Cái tuổi 17, 18 chập chững bước vào đời tập làm người lớn đầy bỡ ngỡ, khó khăn… Khi xa gia đình để tự lập, tự lo. Đó là dấu ấn đầy ý nghĩa không thể nào quên của cuộc đời mỗi con người mà không ai có thể làm lại được.

Hoa xuyến chi và mẹ

(HBĐT) - Mỗi lần nhìn thấy những người lao động bươn chải trên mọi nẻo đường, tôi lại nghĩ đến những bông hoa nhỏ với màu trắng mong manh. Loài cây dại mọc ở khắp nơi thật thân thuộc và có vẻ đẹp bình dị. Hoa xuyến chi.

Chuyến đi cuối cùng

(HBĐT) - Nắng lên, chỗ tường ấy là một khoảng trống mênh mông. Thì bao năm bộ quân phục ông Lãm vẫn treo ở đấy, gài thêm cái mũ cối. Bà Lãm thường kể với con cháu, hôm xuất ngũ ông về, tiện tay. Mà nhà vắng bàn tay đàn ông, cả bốn bức tường cũng chỉ có mỗi cái đinh ấy.