Tản văn của Nguyễn Phương Đông


Khi mặt trời còn ủ giọt sương đêm, người người, nhà nhà đã thức dậy gọi nhau í ới. Không khí náo nức, tất bật chuẩn bị cho một năm mới thật chu đáo và thịnh soạn.

Phiên chợ cuối cùng của năm cũ khác với những buổi chợ phiên. Chợ họp từ rất sớm, người mua kẻ bán đông vui nhộn nhịp, với đủ các mặt hàng bày la liệt kín cả khu vực chợ. Ngoài cổng là nơi bán hoa, nhìn từ xa đã thấy những cành đào to rực rỡ dàn trải, nụ xinh chồi biếc mơn mởn. Những cây quất được các nghệ nhân tạo hình chim hạc, Chùa Một Cột, thế của cây tạo dáng nghệ thuật rất đẹp mắt. Các loại hoa tươi, hoa hồng, hoa huệ, cẩm chướng, hướng dương… thi nhau khoe sắc, cánh hoa e ấp những giọt sương long lanh quyến rũ. Đứng trước rừng hoa muôn màu sắc, ta cảm thấy như đang đứng giữa bức tranh xuân đa dạng, phong phú. Cảnh mùa xuân quê hương hiện lên tuyệt đẹp giữa núi rừng hoang sơ mà ấm áp hữu tình.

Đi vào khu vực chính của chợ, hàng hóa đa dạng phong phú, các mặt hàng lương thực, thực phẩm của bà con từ khắp nơi mang về bày bán. Lá dong, gạo nếp, các loại măng… mua nhiều là những loại hoa quả để bày mâm ngũ quả. Những nải chuối xanh, phật thủ chín vàng thơm nức, những ngón tay đua cong dài như tay phật bà quan âm, mùi hương thơm phảng phất, hương vị ngày tết làm ta thêm ngất ngây. Bên phải của chợ bán các loại bánh kẹo, hộp to, hộp nhỏ được bài trí rất đẹp. Các loại rượu, bánh đa, bánh mứt, chè thái thơm hương… Phía cuối chợ các loại thịt mới mổ tươi ngon cùng với các loại gia cầm như ngan, gà, vịt… Những chú gà đồi chắc nịch mổ nhau chí chóe. Những âm thanh ồn ã xen lẫn tiếng nói, cười vô tư của người mua hàng cùng với lời chào đón khách của các bà, các chị đang cân đong đo đếm. Gói hàng đẹp mà nhanh thoăn thoắt như đang trình diễn cuộc thi tay nghề vậy. Phiên chợ ngày một đông hơn khi bầu trời ấm áp xanh cao, khung cảnh khu chợ ngày càng trở nên sống động hơn. Nơi bày bán các loại tranh tết, tranh Đông Hồ, tranh cá chép ngắm trăng, ngộ nghĩnh hơn là tranh chú bé ngồi nghễu nghện trên lưng trâu thổi sáo… Mỗi người xem tranh đều mua cho mình bức tranh quê hay đôi câu đối, chúc cho ngày xuân năm mới ấm no, hạnh phúc. Vui nhất là đám trẻ theo mẹ đi mua sắm quần áo mới, niềm vui nở trên nét mặt hớn hở, cười đùa rất thích thú với không khí ngày tết. Nơi đây các mặt hàng thổ cẩm của bà con bản xứ được bày bán đủ các loại với nhiều màu sắc, hoa văn rực rỡ bắt mắt. Bà con lao động sản xuất quanh năm vất vả, nay nghỉ ngơi họ cũng tự thưởng cho mình vài thứ váy, áo để cảm nhận cái tươi mới của mùa xuân.

Phiên chợ kéo dài cả ngày, không thiếu thứ gì, tối đến mà người mua, bán vẫn nối dài tới lúc sắp giao thừa. Chợ xuân ngày tết thật ý nghĩa, cuộc sống no đủ, hạnh phúc của người dân miền núi. Chứng kiến sự đổi thay của vạn vật cây lá, sự giao thoa của đất trời. Phút giao thừa chuyển mình của mùa xuân năm mới, làm ta xúc động, bồi hồi chào đón mùa xuân bất tận, hạnh phúc đắm say.

Các tin khác


Góc nhớ tháng tư

(HBĐT) - "Tháng tư ơi sao yêu nhiều đến thế/Một khoảng trời, một chút bâng khuâng/Nắng lung linh bỏ mùa xuân ở lại/Em gọi hè trong chiếc lá me bay.” Chẳng thể đếm nổi bao nhiêu lần ta đã ngân nga những vần thơ đầy cảm xúc dạt dào như vậy mỗi độ tháng tư về. Ta hân hoan, vui mừng như trẻ lên ba đón lấy món quà của bà, của mẹ sau mỗi phiên chợ. Tháng tư về, đâu đâu cũng thấy nắng ngập tràn. Từ phố nhỏ yêu thương hàng ngày ta đi làm tới con hẻm len qua khu trọ vốn dĩ chật hẹp chỉ một lối người qua, nắng len lỏi, bừng lên tươi rói.

Hương xuân

(HBĐT) - Mùa xuân là mùa đẹp nhất trong năm, đẹp như hương thầm của cô gái mới lớn, nhẹ nhàng và quyến rũ. Mùa xuân, tiết trời trong lành, mát mẻ nhưng sáng sớm hay đêm về vẫn cảm nhận được cái se lạnh mơn man. Nơi thôn quê - những "khu phố” của làng quê ta thường tìm được cảnh yên ả, thanh bình mỗi sáng mai thức dậy. Sương xuân dịu dàng đọng lại nơi cỏ cây, hoa lá, trên ngọn lúa xanh mướt đang bén rễ vươn mình đón ánh bình minh. Và đâu đó, những người con xa quê thường nhớ nhung, lưu luyến và trở về mỗi khi có dịp để được thả hồn với "bờ ao, giếng nước, sân đình”, tìm về với tuổi thơ và sự bình yên nơi tâm hồn.

Tình làng, nghĩa xóm

Nhà tôi ở khu tập thể được cơ quan phân cho từ những năm 80 của thế kỷ trước. Ngày đó, cách đây ngót nghét gần 30 năm, 2 dãy nhà tập thể cấp 4 quay mặt vào nhau. Trước mặt là khoảng sân rộng chừng 5 m, nhà nào tổ chức cưới hỏi hoặc có việc gì thật thuận tiện vì không phải thuê mượn địa điểm mà tình làng, nghĩa xóm lại trở nên khăng khíthơn. Trẻ con thời đó tha hồ vui đùa, chơi những trò chơi dân gian chúng thích dưới khoảng sân rộng của khu tập thể. Những gia đình sinh sống ở đây đều công tác cùng cơ quan. Nhớ lại những ký ức đã qua mà lòng thấy xao xuyến.

Những khúc ca còn mãi

(HBĐT) - Mùa xuân… khơi gợi, tạo niềm vui, cảm hứng cho con người bởi những hạt mưa bụi nhè nhẹ phủ lên những cây đào, cây mận đang nở hoa góc vườn. Chút se lạnh trong nắng sớm khi bắt gặp chồi non của hàng cây bên con đường ngày ngày đi qua. Không khí chộn rộn, tất bật của các gia đình trước mỗi dịp Tết đến, xuân về. Và còn nữa là những khúc ca xuân gắn với những mùa xuân tuổi trẻ, mùa xuân kỷ niệm mà không ai không từng một lần xao động, trân trọng…

Hú vía..., giải thưởng trên mạng...

(HBĐT) - Vừa đi làm về, đang lúi húi nấu cơm trong bếp, chị H. giật nảy người vì tiếng chuông gọi cửa. Ai thế? Tiếng chuông gắt nên có thể đoán người bấm đang có việc gấp, vội. ôi giời, cô Mẩy. Em họ của bố. Có việc gì mà cô có vẻ bồn chồn, mắt lại có điều gì đó lấp lánh vui và hy vọng…