Tản văn của Nguyễn Phương Đông


Khi mặt trời còn ủ giọt sương đêm, người người, nhà nhà đã thức dậy gọi nhau í ới. Không khí náo nức, tất bật chuẩn bị cho một năm mới thật chu đáo và thịnh soạn.

Phiên chợ cuối cùng của năm cũ khác với những buổi chợ phiên. Chợ họp từ rất sớm, người mua kẻ bán đông vui nhộn nhịp, với đủ các mặt hàng bày la liệt kín cả khu vực chợ. Ngoài cổng là nơi bán hoa, nhìn từ xa đã thấy những cành đào to rực rỡ dàn trải, nụ xinh chồi biếc mơn mởn. Những cây quất được các nghệ nhân tạo hình chim hạc, Chùa Một Cột, thế của cây tạo dáng nghệ thuật rất đẹp mắt. Các loại hoa tươi, hoa hồng, hoa huệ, cẩm chướng, hướng dương… thi nhau khoe sắc, cánh hoa e ấp những giọt sương long lanh quyến rũ. Đứng trước rừng hoa muôn màu sắc, ta cảm thấy như đang đứng giữa bức tranh xuân đa dạng, phong phú. Cảnh mùa xuân quê hương hiện lên tuyệt đẹp giữa núi rừng hoang sơ mà ấm áp hữu tình.

Đi vào khu vực chính của chợ, hàng hóa đa dạng phong phú, các mặt hàng lương thực, thực phẩm của bà con từ khắp nơi mang về bày bán. Lá dong, gạo nếp, các loại măng… mua nhiều là những loại hoa quả để bày mâm ngũ quả. Những nải chuối xanh, phật thủ chín vàng thơm nức, những ngón tay đua cong dài như tay phật bà quan âm, mùi hương thơm phảng phất, hương vị ngày tết làm ta thêm ngất ngây. Bên phải của chợ bán các loại bánh kẹo, hộp to, hộp nhỏ được bài trí rất đẹp. Các loại rượu, bánh đa, bánh mứt, chè thái thơm hương… Phía cuối chợ các loại thịt mới mổ tươi ngon cùng với các loại gia cầm như ngan, gà, vịt… Những chú gà đồi chắc nịch mổ nhau chí chóe. Những âm thanh ồn ã xen lẫn tiếng nói, cười vô tư của người mua hàng cùng với lời chào đón khách của các bà, các chị đang cân đong đo đếm. Gói hàng đẹp mà nhanh thoăn thoắt như đang trình diễn cuộc thi tay nghề vậy. Phiên chợ ngày một đông hơn khi bầu trời ấm áp xanh cao, khung cảnh khu chợ ngày càng trở nên sống động hơn. Nơi bày bán các loại tranh tết, tranh Đông Hồ, tranh cá chép ngắm trăng, ngộ nghĩnh hơn là tranh chú bé ngồi nghễu nghện trên lưng trâu thổi sáo… Mỗi người xem tranh đều mua cho mình bức tranh quê hay đôi câu đối, chúc cho ngày xuân năm mới ấm no, hạnh phúc. Vui nhất là đám trẻ theo mẹ đi mua sắm quần áo mới, niềm vui nở trên nét mặt hớn hở, cười đùa rất thích thú với không khí ngày tết. Nơi đây các mặt hàng thổ cẩm của bà con bản xứ được bày bán đủ các loại với nhiều màu sắc, hoa văn rực rỡ bắt mắt. Bà con lao động sản xuất quanh năm vất vả, nay nghỉ ngơi họ cũng tự thưởng cho mình vài thứ váy, áo để cảm nhận cái tươi mới của mùa xuân.

Phiên chợ kéo dài cả ngày, không thiếu thứ gì, tối đến mà người mua, bán vẫn nối dài tới lúc sắp giao thừa. Chợ xuân ngày tết thật ý nghĩa, cuộc sống no đủ, hạnh phúc của người dân miền núi. Chứng kiến sự đổi thay của vạn vật cây lá, sự giao thoa của đất trời. Phút giao thừa chuyển mình của mùa xuân năm mới, làm ta xúc động, bồi hồi chào đón mùa xuân bất tận, hạnh phúc đắm say.

Các tin khác


Nở rộ... “ca sĩ” mạng xã hội...

(HBĐT) - Giữa trưa nắng nóng, đang ngủ thì nghe âm thanh tin nhắn… teng, teng… Gì đấy, sao lại có tin nhắn vào lúc này vậy? Tin nhắn của anh bạn cùng học phổ thông. Nghe có vẻ mùi mẫn đây: Đã nhận được đĩa CD ca nhạc của cậu H.H. chưa? Cả thị trấn nhà mình đang rôm rả nghe đây này. Trên "Iu -Tu-bì” và " Phây búc” cũng có đấy… xem đi…

Mùa hoa phượng tháng năm

(HBĐT) - Hạ về, hoa phượng đỏ ối khắp nơi, hình ảnh gợi nhớ trong ký ức chúng ta về mùa thi đã đến và những dấu ấn kỷ niệm về tuổi thơ. Tuổi học trò trong trắng tinh khôi, đầy ắp hoài bão, ước mơ. Kỷ niệm sâu sắc nhất trong tôi là quãng thời gian là học sinh sư phạm, học nghề dạy chữ, dạy người. Hoài bão lớn lao đó đã đưa tôi về với mái trường trung học sư phạm 7 + 3 Hòa Bình. Cái tuổi 17, 18 chập chững bước vào đời tập làm người lớn đầy bỡ ngỡ, khó khăn… Khi xa gia đình để tự lập, tự lo. Đó là dấu ấn đầy ý nghĩa không thể nào quên của cuộc đời mỗi con người mà không ai có thể làm lại được.

Hoa xuyến chi và mẹ

(HBĐT) - Mỗi lần nhìn thấy những người lao động bươn chải trên mọi nẻo đường, tôi lại nghĩ đến những bông hoa nhỏ với màu trắng mong manh. Loài cây dại mọc ở khắp nơi thật thân thuộc và có vẻ đẹp bình dị. Hoa xuyến chi.

Chuyến đi cuối cùng

(HBĐT) - Nắng lên, chỗ tường ấy là một khoảng trống mênh mông. Thì bao năm bộ quân phục ông Lãm vẫn treo ở đấy, gài thêm cái mũ cối. Bà Lãm thường kể với con cháu, hôm xuất ngũ ông về, tiện tay. Mà nhà vắng bàn tay đàn ông, cả bốn bức tường cũng chỉ có mỗi cái đinh ấy.