(HBĐT) - Giữa dòng đời bộn bề lo toan, những lúc thấy bước chân mình mỏi mệt, tôi chỉ muốn lạc vào miền ký ức tuổi thơ yên bình. Ở đó có bóng mẹ hao gầy, ngồi dưới ngọn đèn dầu hiu hắt, mẹ ân cần kể cho con gái nghe những câu chuyện cổ tích xa xưa. Cả một miền cổ tích bao la nơi lòng mẹ, là khoảng trời ngọt ngào dung dưỡng tâm hồn thơ ấu, để giờ đây lòng tôi lại đau đáu trong nỗi nhớ khôn nguôi...

Ngọn gió mùa xao xác tràn về, làm tôi quay quắt nhớ những đêm đông giá rét, dưới mái nhà cũ liêu xiêu, tôi nhỏ bé nằm trong vòng tay mẹ. Giọng nói của mẹ êm đềm, ấm áp, ánh nhìn âu yếm, yêu thương, mẹ đã thổi hồn vào những câu chuyện cổ tích, điểm tô cho thế giới tuổi thơ tôi lấp lánh bao sắc màu. Trong thế giới diệu kỳ ấy có ông Bụt, bà Tiên nhân hậu, có nàng công chúa kiều diễm, chàng hoàng tử khôi ngô, cả mụ phù thủy hiểm độc, gian ác... Tôi thích thú bước vào đó bằng niềm vui thơ trẻ, dưới tình mẹ nồng đượm, bao la, nhen nhóm trong tôi bao ước mơ ngọt ngào.

Mẹ nhẹ nhàng dắt tôi về với câu ca dao đặn đầy nhân nghĩa, cánh cò, cánh vạc yên ả bay vào giấc mộng ấu thơ dịu ngọt, vỗ về. Trái tim non nớt của một đứa trẻ chợt thổn thức bởi những điều chân phương, bình dị. Từ đó, tôi biết yêu hơn quê hương xứ sở, yêu những lời ru da diết gói ghém bao tình thương của mẹ. Ngày ấy, khi nằm trong lòng mẹ, tôi thấy mình may mắn hơn cô bé bán diêm co ro trong màn đêm lạnh buốt, ước được bữa ăn ngon, được chở che dưới mái nhà êm ấm. Tôi bỗng thương làm sao bao mảnh đời bất hạnh trong những câu chuyện, dưới lăng kính tuổi thơ, tôi chỉ mong ai trong cuộc đời cũng được hạnh phúc, bình yên...

Bao mùa đông tuổi thơ đã dịu dàng trôi qua, lưu lại trong tâm trí tôi những bài học làm người từ mẹ. Tôi nhớ lúc mình còn nhỏ, mẹ thường không la rầy mỗi khi tôi ngang bướng, hay làm điều gì sai trái. Mẹ răn dạy con theo cách rất đặc biệt. Mẹ gửi gắm lòng mình vào từng câu chuyện cổ tích, mẹ dịu dàng, khéo léo để tôi tự nhận ra những lỗi lầm. Mỗi câu chuyện là một bài học, mỗi nhân vật trong khoảng trời cổ tích hiện lên thật sống động, để tôi biết điều hay, lẽ phải, những đúng sai, tốt xấu và cách sửa chữa lỗi lầm. Không cần roi vọt, lớn tiếng, giọng mẹ trầm ấm, từ tốn nhẹ nhàng, dệt vào lòng tôi cảm giác được yêu thương, che chở. Ngày ấy, tôi không ước mình trở thành công chúa, hoàng hậu xinh đẹp. Tôi chỉ ước là bà tiên hiền lành, đức độ, có thể cứu được bao phận người nhỏ bé, bằng tấm lòng vị tha và thương người.

Tôi lớn lên từng ngày bằng cánh cửa thần tiên diệu kỳ. Những mùa đông cha mẹ tôi đi làm xa, ở nhà chỉ còn mấy chị em, tôi không còn được nghe giọng kể ngọt ngào của mẹ. Đêm nào trước khi chìm vào giấc ngủ, tôi lại nhớ da diết những câu chuyện cổ tích, nhớ giọng kể của mẹ êm đềm, miên man. Những câu chuyện ấy lồng vào trong cả những giấc mơ thơ bé, cùng bóng hình mẹ tảo tần, đôi vai gầy nặng gánh nhọc nhằn của cha. Để khi lớn khôn, rời xa hơi ấm gia đình, tôi lại thèm được nghe câu chuyện cổ tích năm nào, thèm được nằm trong vòng tay chở che, vỗ về lòng mẹ. Trong thế giới tuổi thơ hồn nhiên, mẹ hệt như bà tiên bao dung, độ lượng đã nuôi dưỡng tâm hồn, dạy tôi trở thành một người biết đối nhân xử thế.

Sau này, khi đã trở thành một người mẹ, tôi lại thấy thương vô ngần miền cổ tích trong trẻo ấy. Đôi khi ngắm nhìn con an lành trong giấc ngủ, lần theo ký ức tuổi thơ vẫn còn vẹn nguyên, lòng tôi lại rưng rưng niềm hạnh phúc, mà bồi hồi trong bao nhớ nhung, khắc khoải. Ánh mắt trong veo của con khi nghe tôi kể lại những câu chuyện ngày xưa mẹ từng kể, làm tôi thấy bình yên giữa bao gian truân, sóng gió. Tôi cũng dạy con theo cách mẹ dạy tôi ngày ấy, mong rằng khi lớn lên, bước chân con sẽ vững vàng trên đường đời. Và tôi thấm thía làm sao tình mẹ ấm áp, mênh mang, thuở nhỏ tuy thiếu thốn, chật vật nhưng cuộc sống hạnh phúc, nhẹ nhàng. Thế giới cổ tích đã hoàn thành sứ mệnh của nó, đưa tôi đến gần hơn với tình mẫu tử thiêng liêng, với những bài học mà tôi sẽ mang theo suốt cuộc đời...

Trần Thị Thắm

(Trường THCS Phước Hòa 2, thôn Huỳnh Giản Bắc, xã Phước Hòa, huyện Tuy Phước, tỉnh Bình Định)


Các tin khác


ĐÂU PHẢI VỀ KHÔNG Truyện ngắn của Nguyễn Tiến Lợi

(HBĐT) - Mọi thủ tục di chuyển hài cốt liệt sỹ đã hoàn tất ở Phòng LĐ-TB&XH huyện từ chiều hôm qua, sáng nay, anh em Ẻo có mặt tại nghĩa trang liệt sỹ từ rất sớm. Mặt trời lên đến đỉnh núi Chư Prông mới thấy 2 người thanh niên vai vác cuốc xẻng lững thững bước đến. Ông quản trang xem qua giấy tờ rồi ngồi xuống châm điếu thuốc rê phì phèo. Ẻo sốt ruột:          

Buổi tối mùa hè

(HBĐT) - Khi đèn đường đã lên, mọi người đã ngồi vào mâm cơm bên gia đình, chị vẫn miệt mài với công việc ở cơ quan. Hôm nay, sinh nhật con gái út tròn 8 tuổi, chị đã hứa với con sẽ về sớm để cùng gia đình tổ chức sinh nhật cho con. Vậy mà công việc lu bù làm chị không còn thời gian để ý đến giờ giấc. Xong việc đã 20 h, chị vội ghé qua hàng hoa mua lẵng hoa mừng sinh nhật con.

Biển cả

(HBĐT) - Một đồng nghiệp làm ở Hà Nội có chuyến về quê nghỉ phép, nhà ven biển. Trên "Phây-búc” có những dòng thấm đẫm hoài niệm:

Chém gió

(HBĐT) - Quán ăn sáng ở phố T. mới mở độ 3 năm nay. Thức ăn sạch, ngon, hợp khẩu vị nhiều lứa tuổi nên sáng nào cũng đông khách. Sáng nay, chỗ này có một ông bố đang dỗ dành cậu con tầm 4 tuổi ăn bún mọc, góc kia một bà mẹ đang lùa cho cô út bát bún gà. Các bàn ăn sáng đều tĩnh lặng giống như buổi sáng hôm nay: nắng nhẹ, trời trong, yên bình.

Xem các tin đã đưa ngày:
Tin trong: Chuyên mục này Mọi chuyên mục