(HBĐT) - Giữa dòng đời bộn bề lo toan, những lúc thấy bước chân mình mỏi mệt, tôi chỉ muốn lạc vào miền ký ức tuổi thơ yên bình. Ở đó có bóng mẹ hao gầy, ngồi dưới ngọn đèn dầu hiu hắt, mẹ ân cần kể cho con gái nghe những câu chuyện cổ tích xa xưa. Cả một miền cổ tích bao la nơi lòng mẹ, là khoảng trời ngọt ngào dung dưỡng tâm hồn thơ ấu, để giờ đây lòng tôi lại đau đáu trong nỗi nhớ khôn nguôi...

Ngọn gió mùa xao xác tràn về, làm tôi quay quắt nhớ những đêm đông giá rét, dưới mái nhà cũ liêu xiêu, tôi nhỏ bé nằm trong vòng tay mẹ. Giọng nói của mẹ êm đềm, ấm áp, ánh nhìn âu yếm, yêu thương, mẹ đã thổi hồn vào những câu chuyện cổ tích, điểm tô cho thế giới tuổi thơ tôi lấp lánh bao sắc màu. Trong thế giới diệu kỳ ấy có ông Bụt, bà Tiên nhân hậu, có nàng công chúa kiều diễm, chàng hoàng tử khôi ngô, cả mụ phù thủy hiểm độc, gian ác... Tôi thích thú bước vào đó bằng niềm vui thơ trẻ, dưới tình mẹ nồng đượm, bao la, nhen nhóm trong tôi bao ước mơ ngọt ngào.

Mẹ nhẹ nhàng dắt tôi về với câu ca dao đặn đầy nhân nghĩa, cánh cò, cánh vạc yên ả bay vào giấc mộng ấu thơ dịu ngọt, vỗ về. Trái tim non nớt của một đứa trẻ chợt thổn thức bởi những điều chân phương, bình dị. Từ đó, tôi biết yêu hơn quê hương xứ sở, yêu những lời ru da diết gói ghém bao tình thương của mẹ. Ngày ấy, khi nằm trong lòng mẹ, tôi thấy mình may mắn hơn cô bé bán diêm co ro trong màn đêm lạnh buốt, ước được bữa ăn ngon, được chở che dưới mái nhà êm ấm. Tôi bỗng thương làm sao bao mảnh đời bất hạnh trong những câu chuyện, dưới lăng kính tuổi thơ, tôi chỉ mong ai trong cuộc đời cũng được hạnh phúc, bình yên...

Bao mùa đông tuổi thơ đã dịu dàng trôi qua, lưu lại trong tâm trí tôi những bài học làm người từ mẹ. Tôi nhớ lúc mình còn nhỏ, mẹ thường không la rầy mỗi khi tôi ngang bướng, hay làm điều gì sai trái. Mẹ răn dạy con theo cách rất đặc biệt. Mẹ gửi gắm lòng mình vào từng câu chuyện cổ tích, mẹ dịu dàng, khéo léo để tôi tự nhận ra những lỗi lầm. Mỗi câu chuyện là một bài học, mỗi nhân vật trong khoảng trời cổ tích hiện lên thật sống động, để tôi biết điều hay, lẽ phải, những đúng sai, tốt xấu và cách sửa chữa lỗi lầm. Không cần roi vọt, lớn tiếng, giọng mẹ trầm ấm, từ tốn nhẹ nhàng, dệt vào lòng tôi cảm giác được yêu thương, che chở. Ngày ấy, tôi không ước mình trở thành công chúa, hoàng hậu xinh đẹp. Tôi chỉ ước là bà tiên hiền lành, đức độ, có thể cứu được bao phận người nhỏ bé, bằng tấm lòng vị tha và thương người.

Tôi lớn lên từng ngày bằng cánh cửa thần tiên diệu kỳ. Những mùa đông cha mẹ tôi đi làm xa, ở nhà chỉ còn mấy chị em, tôi không còn được nghe giọng kể ngọt ngào của mẹ. Đêm nào trước khi chìm vào giấc ngủ, tôi lại nhớ da diết những câu chuyện cổ tích, nhớ giọng kể của mẹ êm đềm, miên man. Những câu chuyện ấy lồng vào trong cả những giấc mơ thơ bé, cùng bóng hình mẹ tảo tần, đôi vai gầy nặng gánh nhọc nhằn của cha. Để khi lớn khôn, rời xa hơi ấm gia đình, tôi lại thèm được nghe câu chuyện cổ tích năm nào, thèm được nằm trong vòng tay chở che, vỗ về lòng mẹ. Trong thế giới tuổi thơ hồn nhiên, mẹ hệt như bà tiên bao dung, độ lượng đã nuôi dưỡng tâm hồn, dạy tôi trở thành một người biết đối nhân xử thế.

Sau này, khi đã trở thành một người mẹ, tôi lại thấy thương vô ngần miền cổ tích trong trẻo ấy. Đôi khi ngắm nhìn con an lành trong giấc ngủ, lần theo ký ức tuổi thơ vẫn còn vẹn nguyên, lòng tôi lại rưng rưng niềm hạnh phúc, mà bồi hồi trong bao nhớ nhung, khắc khoải. Ánh mắt trong veo của con khi nghe tôi kể lại những câu chuyện ngày xưa mẹ từng kể, làm tôi thấy bình yên giữa bao gian truân, sóng gió. Tôi cũng dạy con theo cách mẹ dạy tôi ngày ấy, mong rằng khi lớn lên, bước chân con sẽ vững vàng trên đường đời. Và tôi thấm thía làm sao tình mẹ ấm áp, mênh mang, thuở nhỏ tuy thiếu thốn, chật vật nhưng cuộc sống hạnh phúc, nhẹ nhàng. Thế giới cổ tích đã hoàn thành sứ mệnh của nó, đưa tôi đến gần hơn với tình mẫu tử thiêng liêng, với những bài học mà tôi sẽ mang theo suốt cuộc đời...

Trần Thị Thắm

(Trường THCS Phước Hòa 2, thôn Huỳnh Giản Bắc, xã Phước Hòa, huyện Tuy Phước, tỉnh Bình Định)


Các tin khác


Thạch Sanh tân truyện: Thất thu

(HBĐT) - Do phò mã Thạch mắc nhiều khuyết điểm, cực chẳng đã, phụ vương đành hạ chỉ ra quyết định buộc thôi việc. Đang đi xe có máy lạnh, ngủ phòng có điều hòa, bữa nào cũng có "sơn hào, hải vị”, nay phải trở về vùng "rừng xanh, núi đỏ” với không ít tai tiếng khiến Thạch Sanh vừa hẫng hụt, vừa buồn bực nên rất ngại giao tiếp với mọi người.

Man mác Tết cho người xứ xa

(HBĐT) - Cách Tết 20 ngày, nhà bác họ tíu tít chuẩn bị sắm các đồ liên quan đến Tết, nhưng chưa phải dành cho cả gia đình đón một năm mới an lành, sum vầy mà dành cho cô con gái út chuẩn bị đi học ở xứ trời Âu. Nhìn bên ngoài có vẻ tất bật, rộn ràng, nhưng bên trong vẫn phảng phất một chút man mác, bùi ngùi.

Ký ức đẹp ngày xuân

(HBĐT)- Có biết bao cách để mỗi người tiễn một năm cũ và đón mùa xuân về trong nhà. Xuân đang về, sức sống của thiên nhiên dường như tan chảy vào con người, khi những nhành nụ đàog phơi phới đơm nụ trổ hoa và lòng người cũng bắt đầu rạo rực. Mùa xuân đến là mùa của đất trời giao hòa, mùa của hy vọng và ước mơ, mùa của mùa màng no ấm và sum họp, mùa của sức sống mãnh liệt, mùa để cây lá đâm chồi nảy lộc, mùa của những mầm non xanh mơn mởn thoát khỏi lớp vỏ bọc xù xì để vươn vai đón chào những tia nắng ấm áp.

Bên bếp lửa mùa đông


 (HBĐT) - Người bạn học cũ đang sống ở miền Đông Nam bộ nhắn hỏi: "Nghe nói xứ Bắc đang lạnh lắm à? Sao mình nhớ lắm những ngày đông và bếp lửa quê nhà”. Người bạn ấy cùng làng, cùng chung dãy núi cao và dòng suối trong vắt sau nhà, cùng chung những mùa đông buốt giá đi đặt bẫy chuột núi, chung củ sắn lùi cháy cạnh và nùn rơm trên cánh đồng bãi tuổi thơ…

Vang mãi bài ca về người chiến sĩ

(HBĐT) - Những ngày này, ông chú họ có vẻ tâm trạng, đôi khi thấy ông huýt sáo một bài ca về người lính ở Trường Sơn năm nào, thời mà ông và các đồng đội từng thốt lên: "Tuổi 20 chân đi không bén đất/Đám mây trời bay dưới ba lô” (Anh Ngọc). Ông thuộc thế hệ thấm đẫm hình ảnh của những chiến sĩ Hồng quân Liên Xô qua các bộ phim truyện chiến đấu của Liên Xô, hay các bài hát Nga về người lính hào hùng mà lãng mạn.