(HBĐT) - Giữa dòng đời bộn bề lo toan, những lúc thấy bước chân mình mỏi mệt, tôi chỉ muốn lạc vào miền ký ức tuổi thơ yên bình. Ở đó có bóng mẹ hao gầy, ngồi dưới ngọn đèn dầu hiu hắt, mẹ ân cần kể cho con gái nghe những câu chuyện cổ tích xa xưa. Cả một miền cổ tích bao la nơi lòng mẹ, là khoảng trời ngọt ngào dung dưỡng tâm hồn thơ ấu, để giờ đây lòng tôi lại đau đáu trong nỗi nhớ khôn nguôi...

Ngọn gió mùa xao xác tràn về, làm tôi quay quắt nhớ những đêm đông giá rét, dưới mái nhà cũ liêu xiêu, tôi nhỏ bé nằm trong vòng tay mẹ. Giọng nói của mẹ êm đềm, ấm áp, ánh nhìn âu yếm, yêu thương, mẹ đã thổi hồn vào những câu chuyện cổ tích, điểm tô cho thế giới tuổi thơ tôi lấp lánh bao sắc màu. Trong thế giới diệu kỳ ấy có ông Bụt, bà Tiên nhân hậu, có nàng công chúa kiều diễm, chàng hoàng tử khôi ngô, cả mụ phù thủy hiểm độc, gian ác... Tôi thích thú bước vào đó bằng niềm vui thơ trẻ, dưới tình mẹ nồng đượm, bao la, nhen nhóm trong tôi bao ước mơ ngọt ngào.

Mẹ nhẹ nhàng dắt tôi về với câu ca dao đặn đầy nhân nghĩa, cánh cò, cánh vạc yên ả bay vào giấc mộng ấu thơ dịu ngọt, vỗ về. Trái tim non nớt của một đứa trẻ chợt thổn thức bởi những điều chân phương, bình dị. Từ đó, tôi biết yêu hơn quê hương xứ sở, yêu những lời ru da diết gói ghém bao tình thương của mẹ. Ngày ấy, khi nằm trong lòng mẹ, tôi thấy mình may mắn hơn cô bé bán diêm co ro trong màn đêm lạnh buốt, ước được bữa ăn ngon, được chở che dưới mái nhà êm ấm. Tôi bỗng thương làm sao bao mảnh đời bất hạnh trong những câu chuyện, dưới lăng kính tuổi thơ, tôi chỉ mong ai trong cuộc đời cũng được hạnh phúc, bình yên...

Bao mùa đông tuổi thơ đã dịu dàng trôi qua, lưu lại trong tâm trí tôi những bài học làm người từ mẹ. Tôi nhớ lúc mình còn nhỏ, mẹ thường không la rầy mỗi khi tôi ngang bướng, hay làm điều gì sai trái. Mẹ răn dạy con theo cách rất đặc biệt. Mẹ gửi gắm lòng mình vào từng câu chuyện cổ tích, mẹ dịu dàng, khéo léo để tôi tự nhận ra những lỗi lầm. Mỗi câu chuyện là một bài học, mỗi nhân vật trong khoảng trời cổ tích hiện lên thật sống động, để tôi biết điều hay, lẽ phải, những đúng sai, tốt xấu và cách sửa chữa lỗi lầm. Không cần roi vọt, lớn tiếng, giọng mẹ trầm ấm, từ tốn nhẹ nhàng, dệt vào lòng tôi cảm giác được yêu thương, che chở. Ngày ấy, tôi không ước mình trở thành công chúa, hoàng hậu xinh đẹp. Tôi chỉ ước là bà tiên hiền lành, đức độ, có thể cứu được bao phận người nhỏ bé, bằng tấm lòng vị tha và thương người.

Tôi lớn lên từng ngày bằng cánh cửa thần tiên diệu kỳ. Những mùa đông cha mẹ tôi đi làm xa, ở nhà chỉ còn mấy chị em, tôi không còn được nghe giọng kể ngọt ngào của mẹ. Đêm nào trước khi chìm vào giấc ngủ, tôi lại nhớ da diết những câu chuyện cổ tích, nhớ giọng kể của mẹ êm đềm, miên man. Những câu chuyện ấy lồng vào trong cả những giấc mơ thơ bé, cùng bóng hình mẹ tảo tần, đôi vai gầy nặng gánh nhọc nhằn của cha. Để khi lớn khôn, rời xa hơi ấm gia đình, tôi lại thèm được nghe câu chuyện cổ tích năm nào, thèm được nằm trong vòng tay chở che, vỗ về lòng mẹ. Trong thế giới tuổi thơ hồn nhiên, mẹ hệt như bà tiên bao dung, độ lượng đã nuôi dưỡng tâm hồn, dạy tôi trở thành một người biết đối nhân xử thế.

Sau này, khi đã trở thành một người mẹ, tôi lại thấy thương vô ngần miền cổ tích trong trẻo ấy. Đôi khi ngắm nhìn con an lành trong giấc ngủ, lần theo ký ức tuổi thơ vẫn còn vẹn nguyên, lòng tôi lại rưng rưng niềm hạnh phúc, mà bồi hồi trong bao nhớ nhung, khắc khoải. Ánh mắt trong veo của con khi nghe tôi kể lại những câu chuyện ngày xưa mẹ từng kể, làm tôi thấy bình yên giữa bao gian truân, sóng gió. Tôi cũng dạy con theo cách mẹ dạy tôi ngày ấy, mong rằng khi lớn lên, bước chân con sẽ vững vàng trên đường đời. Và tôi thấm thía làm sao tình mẹ ấm áp, mênh mang, thuở nhỏ tuy thiếu thốn, chật vật nhưng cuộc sống hạnh phúc, nhẹ nhàng. Thế giới cổ tích đã hoàn thành sứ mệnh của nó, đưa tôi đến gần hơn với tình mẫu tử thiêng liêng, với những bài học mà tôi sẽ mang theo suốt cuộc đời...

Trần Thị Thắm

(Trường THCS Phước Hòa 2, thôn Huỳnh Giản Bắc, xã Phước Hòa, huyện Tuy Phước, tỉnh Bình Định)


Các tin khác


Chuyện đời thường: “Cá chậu, chim lồng”, làm gì phải thế?

(HBĐT) -Vừa cất lời hỏi thăm nhà chị Th, bà bán nước đầu ngõ đã lắc đầu nguây nguẩy: "Các anh chị không gặp được chị kia đâu. Nhất là mấy anh kia đẹp trai như thế”. Rồi bà cười ra chiều bí hiểm.

"Bao trọn gói"

(HBĐT) - Sau một số lần Thạch phò mã mắc khuyết điểm, cực chẳng đã Phụ vương đành ban ấn điều về làm giám đốc Trung tâm đào tạo và sát hạch lái xe ở vùng "rừng xanh núi đỏ”. Vốn đã quen "ăn trên, ngồi trốc”, giờ quản lý một trung tâm nho nhỏ, Thạch Sanh cũng hơi ngán ngẩm. Tuy vậy, kinh tế ngày một phát triển, người người, nhà nhà đua nhau mua sắm ô tô nên đào tạo, sát hạch lái xe bỗng chốc trở thành nghề "hót”.

Ký ức xanh của bà

(HBĐT) - Đến thăm gia đình người bạn học cũ. Ngày nghỉ, bạn và đám con cháu đang ngồi chơi cùng người mẹ già dưới vòm lá xanh mát trong vườn. Khung cảnh thật thanh bình. Nghe cả tiếng chim lích chích sau những tán lá. Chào, bà không còn nhận ra là ai nữa, dù sức vóc chưa đến nỗi, chỉ tội phải chống gậy… Một thời dọc ngang các phiên chợ quê buôn bán, làm ăn, gây dựng gia đình, giờ già, bé nhỏ, lặng lẽ bâng quơ nhìn mây, nhìn trời cùng đám con cháu túm tụm trong vườn. Người bạn đỡ lời: May quá bạn à, mới bị lẫn nhẹ thôi. Như nhầm đứa con nọ ra đứa con kia, còn mọi sinh hoạt bà vẫn chủ động bình thường. Nói là quên vậy nhưng bà nhớ bao chuyện ngày xưa, mới tinh như ngày hôm qua. Người bạn nói rổn rảng, nhưng trong mắt như có nước… Có những câu chuyện bà "dẫn” đi dẫn lại bao lần, khiến đám con cháu cũng thuộc lòng luôn…

Bức tranh vẽ ông nội

(HBĐT) - Ba đang vẽ gì đấy ạ? Thấy ông Trung đang miệt mài ngồi bên bàn, trên tay cầm cây bút chì đưa lên, kéo xuống một cách cẩn thận, tỉ mẩn, Phong, con trai ông bước lại gần tò mò.

Chuyến lên phía thượng nguồn



(HBĐT) - Hè năm thứ nhất, khi biết tin cha sẽ có chuyến đưa hàng ngược sông ở phía thượng nguồn, tôi đã nằng nặc đòi theo. Không chối nhưng cũng chẳng hẳn đồng ý, cha tôi thủng thẳng: Có mang vác được đồ đạc của mình thì hẵng đi. Cũng trèo đèo, lội suối đó… Không dễ đi đâu. Còn mẹ tôi, một mẫu phụ nữ ít giao du, cằn nhằn giao nhiệm vụ cho cha: "Anh làm thế nào cũng phải thu dóc nợ đi. Mấy triệu đồng… hàng tháng nay rồi… Để ngân hàng là đẻ lãi ròng đó”. Kèm theo đó có tiếng thở dài... Mắt mẹ buồn nhìn đi chỗ khác…

Tháng 5 hoa phượng đỏ

(HBĐT) - Khi tiếng chim tu hú trên đồi gọi bày, tiếng ve sầu râm ran trên các ngọn cây là những cánh phượng nở đỏ rực trời tháng 5. Hoa phượng nở đỏ nhắc cô cậu học trò khắc phục cái oi bức để học tập, hoàn thành kết quả của 1 năm học. Trừ những học trò lười còn tất cả đều chăm chỉ, lo lắng cho những năm tháng đèn sách của mình. Cháu Quang thằng cháu nội của tôi, năm nay có những bước đi rõ nét. Đặt ra chương trình ôn tập, bố trí giờ giấc, không để bố mẹ phải nhắc nhở.

Xem các tin đã đưa ngày:
Tin trong: Chuyên mục này Mọi chuyên mục