Tầm 6h, chuyến xe về huyện T. cũng đủ lượng khách và từ từ rời thành phố. Buổi sáng, nắng chưa lên nên yên tĩnh, trong lành mát rượi. Phía đầu xe, một bà mẹ trẻ đang nựng cậu con trai ngủ ngon lành trong lòng. Hai vợ chồng già rủ rỉ, thì thầm câu chuyện chuẩn bị cưới vợ cho cậu con trai.

Bỗng… xoẹt, đùng… đoàng… bùm... Một cháu choai choai tầm 13 tuổi đang chơi "gêm”. Chắc là một "gêm thủ” có hạng nên ngón tay cậu ta cứ nhoay nhoáy. Chỉ tội là âm thanh to quá, mà người chơi chẳng buồn cắm tai nghe. Bố cậu ngồi cạnh thấy không ổn, lừ mắt: "Con có tắt đi không. Con có thấy mọi người đang cần yên tĩnh không”. Thấy bố cương quyết, cậu thiếu niên cũng miễn cưỡng tắt âm thanh. Nhưng một lát, cậu ta có vẻ chán, nên thôi hẳn.

Qua thành phố 10 km, xe đón khách một nhóm khách tầm 5 người. Nhưng nổi bật nhất là cặp vợ chồng nọ. Chị tầm 40 tuổi, anh chồng lại có vẻ trẻ và phong độ hơn. Từ lúc đó, nhiệt trên xe thay đổi hẳn. Không hiểu nhận thấy mình "kém cạnh” hơn hay sao mà thời trang của chị thật tung tẩy, trẻ trung đến ngỡ ngàng. Bộ váy trắng mỏng mảnh khoe đôi chân khá dài. Hai người ngồi cạnh nhau mà chị lại thấy như anh ngồi quá xa nên vẫn vắt vẻo: "Anh ơi, chồng ơi… Lấy em chai nước… Anh à, cài giúp em chiếc khuy váy phía sau…”.

Tiếng của chị trầm bổng với âm lượng lớn khiến tất cả ánh mắt trên xe đều dồn tới. Rồi tiếng chị "thánh thót” sang chuyện dự định đi spa để làm đẹp: "Em ứ làm ở tỉnh đâu. Anh ơi cho em về tận Hà Nội để "nâng tầm” nhé”. Mọi chuyện gia đình chị bắt đầu được vanh vách kể với cả xe. Chuyện mua xe, dạy con, chuyện xóm phố (mà là đang tâm sự với anh chồng ngồi cạnh đấy chứ?). Thôi, đó là một người mặn chuyện, chẳng chết ai. Giờ đến lượt chiếc điện thoại của chị cất tiếng. Dòng nhạc "bô-lê-rô” tràn ngập khắp xe. "Anh ơi, anh nghe Lệ Quên hay Quang Lê…”, sau đó là những câu hát cất lên: "Không giờ rồi anh ngủ đi thôi/ Hơi đâu mà lo lắng em ơi/ Thà nghèo mà biết mến thương nhau…”.

Điện thoại xịn nên âm thanh rất bắt tai, nhưng vẫn có tiếng xì xào phản đối. "Tranh thủ chợp mắt tý mà chẳng yên. Từ lúc chị ta lên xe là cứ rộn ràng hẳn lên”. Tiếng một cụ bà cuối xe. Dường như để phụ họa cho lời ca thán đó, người phụ nữ tiếp tục: "Anh ơi, anh xem lại cái "cờ-níp” em lai-chym hôm nọ đi tắm thác đây này”. Tiếng cười nói của du khách, tiếng thác chảy, tiếng nhạc của quán bên thác… Một thứ âm thanh hỗn tạp, inh ỏi vang lên. Đứa trẻ lúc nãy đang thiu thiu ngủ khóc váng lên. Bà mẹ thấy dường như mình có lỗi để con khóc, ảnh hưởng người khác nên mặc sức dỗ dành. Chắc thấy bà xã mình hơi quá đà, anh chồng trẻ khẽ nhắc: "Thôi tắt tiếng đi em. Mọi người không muốn nghe”. Chị vợ cụt hứng nhưng vẫn vớt vát: "Mọi người hay nhỉ, chuyện riêng của người ta cứ để ý làm gì”. Kèm theo là một cái lườm tới phía có người nhắc nhở…

Dù chị bực mình và khó chịu đến mấy, nhưng cả xe cũng phải cám ơn vì từ lúc đó cho đến khi về bến, mọi người đỡ phải chịu đựng sự hồn nhiên thái quá đó.


Bùi Huy


Các tin khác


Mong ngày gặp lại

(HBĐT) - Một tháng nay, ông nội tôi có vẻ mệt, thất thần đứng ngồi không yên. Đôi khi hay gọi lẫn bố tôi là "thằng Tân, thằng Đức à…". Bố ướm lời định cho đi khám bệnh thì ông gạt đi. Buổi chiều, ông hay ra đầu ngõ nhìn hướng con đường quốc lộ hun hút dẫn về Nam. Thỉnh thoảng ông lại đưa tay lên phía túi ngực trái. Mẹ nói nhỏ với bố: "Chắc chắn ông đang nhớ về chú Tân". Nhưng không hẳn thế, ông nói với bố: "Khả năng mấy hôm nữa nhóm thằng Đức đến thăm nhà mình". Ôi, ông nói gì vậy? Lâu rồi cả nhà đã biết thêm tin gì của chú Đức và các chú từng về đóng quân nơi đây đâu?… Nhìn dáng ông còng còng đi đi lại lại ngoài ngõ, đứng rất lâu dưới cây bưởi mà chú Tân trồng trước khi nhập ngũ, mẹ tôi hình như đã khóc…

Lời mẹ

(HBĐT) - Mẹ trở thành người thiên cổ đã 45 năm rồi. Mẹ không biết chữ dù mẹ là con ông đồ. Không biết chữ nhưng mẹ biết đường ăn, lối ở. Suốt những năm các con đi học ở trọ trên huyện, trên tỉnh, mẹ vẫn chăm lo cho các con chu đáo. Thứ bảy, chủ nhật các con về rồi lên trường mẹ gói đùm cho bát gạo, gói cá nướng, chai tương. Mẹ cởi bao thắt lưng đưa cho con mấy đồng bạc lẻ không quên dặn dò:

Mùa thu về, đón ánh trăng rằm

(HBĐT) - Mùa thu về, từng giọt nắng óng ả sang mùa, đậm đà hương sắc. Vẻ đẹp của nắng thu tĩnh lặng đọng trong ánh mắt mọi người.

Ký ức

(HBĐT) - Ông Tân giật mình tỉnh dậy, người đẫm mồ hôi. Ông lặng lẽ bước xuống giường đi ra ngoài cửa. Ngồi tựa lưng vào hiên, ông đưa bàn tay nhăn nheo nổi đầy những đường gân xanh lần nắn từ đầu gối xuống ống chân. Vừa nắn vừa đấm nhẹ nhẹ. Ông ngửa mặt nhìn những ngôi sao đêm có vẻ chăm chú lắm nên khi bà Thành ra ngồi bên, ông vẫn không hề hay biết. Bà cất tiếng nhè nhẹ:

Chuyện về chiếc mũ cối

(HBĐT) - Ông Dũng ngồi dưới gốc cây trứng gà, nhấp ngụm trà xanh, trầm ngâm nghĩ ngợi. Bỗng đám trẻ con trong xóm rủ nhau chạy đến bên ông, tranh nhau nói:

Xem các tin đã đưa ngày:
Tin trong: Chuyên mục này Mọi chuyên mục