Tầm 6h, chuyến xe về huyện T. cũng đủ lượng khách và từ từ rời thành phố. Buổi sáng, nắng chưa lên nên yên tĩnh, trong lành mát rượi. Phía đầu xe, một bà mẹ trẻ đang nựng cậu con trai ngủ ngon lành trong lòng. Hai vợ chồng già rủ rỉ, thì thầm câu chuyện chuẩn bị cưới vợ cho cậu con trai.

Bỗng… xoẹt, đùng… đoàng… bùm... Một cháu choai choai tầm 13 tuổi đang chơi "gêm”. Chắc là một "gêm thủ” có hạng nên ngón tay cậu ta cứ nhoay nhoáy. Chỉ tội là âm thanh to quá, mà người chơi chẳng buồn cắm tai nghe. Bố cậu ngồi cạnh thấy không ổn, lừ mắt: "Con có tắt đi không. Con có thấy mọi người đang cần yên tĩnh không”. Thấy bố cương quyết, cậu thiếu niên cũng miễn cưỡng tắt âm thanh. Nhưng một lát, cậu ta có vẻ chán, nên thôi hẳn.

Qua thành phố 10 km, xe đón khách một nhóm khách tầm 5 người. Nhưng nổi bật nhất là cặp vợ chồng nọ. Chị tầm 40 tuổi, anh chồng lại có vẻ trẻ và phong độ hơn. Từ lúc đó, nhiệt trên xe thay đổi hẳn. Không hiểu nhận thấy mình "kém cạnh” hơn hay sao mà thời trang của chị thật tung tẩy, trẻ trung đến ngỡ ngàng. Bộ váy trắng mỏng mảnh khoe đôi chân khá dài. Hai người ngồi cạnh nhau mà chị lại thấy như anh ngồi quá xa nên vẫn vắt vẻo: "Anh ơi, chồng ơi… Lấy em chai nước… Anh à, cài giúp em chiếc khuy váy phía sau…”.

Tiếng của chị trầm bổng với âm lượng lớn khiến tất cả ánh mắt trên xe đều dồn tới. Rồi tiếng chị "thánh thót” sang chuyện dự định đi spa để làm đẹp: "Em ứ làm ở tỉnh đâu. Anh ơi cho em về tận Hà Nội để "nâng tầm” nhé”. Mọi chuyện gia đình chị bắt đầu được vanh vách kể với cả xe. Chuyện mua xe, dạy con, chuyện xóm phố (mà là đang tâm sự với anh chồng ngồi cạnh đấy chứ?). Thôi, đó là một người mặn chuyện, chẳng chết ai. Giờ đến lượt chiếc điện thoại của chị cất tiếng. Dòng nhạc "bô-lê-rô” tràn ngập khắp xe. "Anh ơi, anh nghe Lệ Quên hay Quang Lê…”, sau đó là những câu hát cất lên: "Không giờ rồi anh ngủ đi thôi/ Hơi đâu mà lo lắng em ơi/ Thà nghèo mà biết mến thương nhau…”.

Điện thoại xịn nên âm thanh rất bắt tai, nhưng vẫn có tiếng xì xào phản đối. "Tranh thủ chợp mắt tý mà chẳng yên. Từ lúc chị ta lên xe là cứ rộn ràng hẳn lên”. Tiếng một cụ bà cuối xe. Dường như để phụ họa cho lời ca thán đó, người phụ nữ tiếp tục: "Anh ơi, anh xem lại cái "cờ-níp” em lai-chym hôm nọ đi tắm thác đây này”. Tiếng cười nói của du khách, tiếng thác chảy, tiếng nhạc của quán bên thác… Một thứ âm thanh hỗn tạp, inh ỏi vang lên. Đứa trẻ lúc nãy đang thiu thiu ngủ khóc váng lên. Bà mẹ thấy dường như mình có lỗi để con khóc, ảnh hưởng người khác nên mặc sức dỗ dành. Chắc thấy bà xã mình hơi quá đà, anh chồng trẻ khẽ nhắc: "Thôi tắt tiếng đi em. Mọi người không muốn nghe”. Chị vợ cụt hứng nhưng vẫn vớt vát: "Mọi người hay nhỉ, chuyện riêng của người ta cứ để ý làm gì”. Kèm theo là một cái lườm tới phía có người nhắc nhở…

Dù chị bực mình và khó chịu đến mấy, nhưng cả xe cũng phải cám ơn vì từ lúc đó cho đến khi về bến, mọi người đỡ phải chịu đựng sự hồn nhiên thái quá đó.


Bùi Huy


Các tin khác


Nghĩ về người thấy với sự nghiệp trồng người

(HBĐT) - Nghĩ về thầy, nét nghĩa đầu tiên của danh từ này dành chỉ người được đào tạo có năng lực sư phạm. Đời của mỗi người, ai cũng có thầy. Không ai có thể nhớ hết khuôn mặt, tên thầy của quãng đời đi học. Song tình nghĩa trong lòng trò nghĩ về thầy vẫn luôn nuôi nhớ.

Cỏ dại nở hoa

Truyện ngắn của Bùi Việt Phương

(HBĐT)-Loay hoay mãi chúng tôi cũng tìm được chỗ đỗ xe. Con đường đổ bê tông dày và phẳng, bánh xe chạy nghe êm tai nên xe cộ đi lại khá đông, phải cố tạt vào mép đường cho gọn. Tôi quay sang hỏi chàng trai trẻ cầm lái: "Cậu có đoán ra chỗ nền nhà mình ngày xưa không?”. Tất nhiên là không rồi, cái lắc đầu và nụ cười. Mấy mươi năm mọi thứ đều thay đổi, chỉ có hương lúa đồng vẫn thơm. Giờ ai có thể hình dung được, nơi đây từng là con đường đất lầy lội từng bước chân trâu, chân học trò nhưng ấm áp bởi luôn nhìn sang bên kia cánh đồng mà tự nhủ. Cố lên đoạn đường nữa thôi, bên kia là nhà thầy.

Thanh lý tang vật


(HBĐT)- Cho là Phò mã Thạch vốn là chàng tiều phu mộc mạc, chất phác chắc hẳn sẽ quý rừng, yêu muông thú, nên vua cha đã ban hành quyết định cho chàng rể quý về làm Hạt trưởng Hạt kiểm lâm ở vùng "rừng xanh, núi đỏ” với hy vọng lệnh đóng cửa rừng tự nhiên của triều đình sẽ được thực thi nghiêm túc.

Những cây bàng ở Côn Đảo

Tản văn của Bùi Huy
(HBĐT) - Côn Đảo (Bà Rịa - Vũng Tàu) - mảnh đất lịch sử, văn hóa. Côn Đảo đẹp vì biển và rừng cùng những con người thân thiện, hài hòa như thiên nhiên nơi đây. Nhưng nhiều du khách khi đến còn bất ngờ thêm vì Côn Đảo còn có những cây bàng mang trong mình bao dấu tích lịch sử, như một nhân chứng của đảo qua những biến cố thời gian…

Thu phố

(HBĐT)-Hai năm rồi mới lại xuống phố và cũng lâu rồi không đến nơi này. Không phải là không nhớ, không lưu luyến khung trời ấy, nhưng với anh, cảm giác giống như đó là của để dành, là báu vật, nên không dám chạm đến. Bởi chạm đến, sẽ phải gặp lại bao điều đáng trân trọng, từng da diết chảy trong huyết quản. Vả lại, phần ký ức ngọt ngào ấy đâu phải riêng anh nắm giữ. Còn bạn bè, còn bao nhân chứng của một phần đời thanh xuân ấy nữa chứ. Nhưng lần này… Sau bao biến cố cuộc đời. Anh đã trở lại…

Một thoáng với thu Hà Nội

(HBĐT) - Chắc lâu không thấy về Hà Nội, đám bạn cũ đánh tiếng trên mạng xã hội: Có về gặp gỡ thu Hà Nội cùng lớp ở Hồ Tây không? Về Hà Nội vào thu ư? Năm nào cũng vậy, cuộc gặp gỡ với mùa thu kinh kỳ có khác dư vị? Một chút nôn nao khi cảm nhận từ xa làn gió heo may nhè nhẹ trên đường Thanh Niên năm nào? Mùa thu Hà Nội như một "cố nhân” len lỏi tâm tư và gợi nhớ…

Xem các tin đã đưa ngày:
Tin trong: Chuyên mục này Mọi chuyên mục