(HBĐT)-Thời gian lặng lẽ trở mình. Đường về nhà trong thẳm sâu ngày tháng tròn đầy trái tim người xa quê. Bình dị đấy, vẫn là con đường đẹp nhất. Đi muôn phương thầm mong được trở lại. Từng bước chân hằn lên theo bóng thời gian, kỷ niệm mãi đọng lại dịu dàng trong lòng ngập tràn nắng thơm, mùi cỏ dại tan trong nắng sớm, những khóm hoa mua, hoa sim ven đường bung nở hồn nhiên vẻ đẹp giao hòa. Nhiều thứ hôm qua đã lùi sâu và chìm khuất. Xa rồi tuổi nhỏ, cô gái ngày nào mới nhận ra vẻ đẹp của làng quê đổi mới. 

Con đường uốn lượn dọc chân đồi đã được đổ bê tông từ giữa những năm 90 của thế kỷ trước.  Đôi khi thầm nhớ khoảng trời trong trẻo hiện bóng quê nhà, ký ức trở lại. Đường cũng đủ rộng, ven đường những cây cột điện đã được gắn đèn thắp sáng mỗi đêm, những ngôi nhà ngói cũ xưa cũng thay nhau là những nhà cao tầng…..Cứ men theo con đường làng nằm trườn dưới bóng tre, níu mùi rơm rạ mà bước. Đường làng nho nhỏ quanh co là chốn an yên ta tìm về mỗi khi. Giẫm chân trần trên đất ấm, mắt nồng cay. Bắt gặp người quen là những cụ bà, cụ ông, mặt mày mừng rỡ, lời chào đon đả từ xa...niềm vui sướng của lũ trẻ quanh làng lại được chạy nhảy tung tăng…

Mưa vẫn bay bay, mưa bay giăng như sương che phủ những cánh đồng lúa làng quê đang chuẩn bị vụ gặt mới. Nhìn từ xa những cánh chim chao liệng trên đồi khi cây cỏ đang đang vào thu. Mùa hè đã qua, tiết thu đang len lỏi qua những tán lá, bìa rừng, ngọn đồi. Cỏ cây bên con đường làng dường như thẫm xanh ưu tư hơn. Mùa này, mùa mà mỗi buổi sáng, chiều, đám trẻ đi học ríu rít đi trên con đường ven đồi. Tiếng nói, tiếng cường của chúng khiến lòng bắt gặp một tuổi thơ trong vắt sáng thu nào. Chỉ khác con đường tuổi thơ năm nào thì lầy thụt, nhỏ hẹp và ngoằn ngoèo men theo chân đồi, men theo bờ ao dọc theo thung lũng.

Phải rồi, có nhiều con đường để ra đi nhưng chỉ có một lối để trở về. Lối mòn con đường "Làng quê” không tên lắng sâu. Tôi dường như bé lại trước mọi thứ đổi thay. Bước chậm rãi trên con đường làng dẫu những bước chân hối hả người đi vẫn lưu dấu trong tôi những khoảng lặng, sau cánh cửa không gian ấm nồng bóng nắng. Mùa nối mùa đi qua níu theo tuổi đời. Và nay, con cái lớn nhanh, lại tiếp bước sải cánh thiên di chân trời mộng ước từ con đường làng quê yên bình này…

                                                                         Bùi Thị Chiều

                                                           (Cao Dương- Lương Sơn)

Các tin khác


Chuyện đời thường: “Thuốc nói”… thôi cai hẳn?!

(HBĐT) - Hôm nay, bà thấy ông X. đi liên hoan CLB "Phong lan rừng” về mà mặt lạnh te, chẳng hồng hào, đỏ đắn như mọi lần. Đã thế lại còn ra chiều đăm chiêu nữa chứ…

Hòm thư

   Truyện ngắn của Bùi Huy


(HBĐT) - Vợ ông dằn dỗi: Thì anh về mà ở cùng bà. Em có cản đâu. Còn em sẵn sàng đón bà ra đây ở cùng gia đình mình mà… - Ừ, bà ấy có lý và thẳng thắn chứ không có ý gì. Người già thường khó thay đổi ý…

75 năm vẻ vang anh bộ đội Cụ Hồ

(HBĐT) - Quân đội nhân dân Việt Nam ra đời ngày 22/12/1944 tại khu rừng Trần Hưng Đạo, tỉnh Cao Bằng. Buổi đầu có 34 chiến sỹ với 34 khẩu súng trường, súng kíp. Chỉ huy các anh là đồng chí Võ Nguyên Giáp, quân trang các anh ai có gì mặc nấy. Ra đời được 3 ngày, các anh đã làm cuộc tập kích đánh địch. Ngày 25 đánh đồn, Phai Khắt, ngày 26 đánh đồn Nà Ngần. Trận đánh đầu của các anh làm quân địch hoang mang bỏ chạy. Trận Phai Khắt, Nà Ngần quân ta thắng lợi, thu được vũ khí bổ sung. Các anh thừa thắng tiến lên chỉnh quân luyện tập củng cố lực lượng. Đến thu đông 1950, chiến dịch biên giới mở ra. Bác Hồ ra trận thị sát, động viên, các anh lại tràn đầy khí thế của đội quân cách mạng. Các chiến thắng đã cổ vũ lực lượng phát triển. Các chiến dịch Hà Nam Ninh, chiến dịch Hòa Bình. Chiến thắng nào các anh cũng được Bác viết thư gửi lời khen ngợi. Các anh dũng mạnh trèo đèo, lội suối lên Tây Bắc mở chiến dịch Điện Biên:

Này, cô có biết tôi là ai không?

(HBĐT) - Vừa vào phòng, bà phó phòng giật nảy mình khi thấy cô nhân viên mới đang gục đầu xuống bàn thút thít khóc. Gớm, sáng ra đã có chuyện gì thế. Người yêu mắng hả? Bà chủ động trò chuyện. Nức nở một hồi, lẫn trong tiếng nấc, bà hiểu đầu đuôi câu chuyện. Quẳng điện thoại xuống bàn, bà chạy vụt ra hành lang ngó ngược, ngó xuôi. Giời ạ, bé cái mồm thôi, may ở ngoài không có ai. Cái bà mà cháu kể mặc bộ váy đỏ là "phu nhân" bác ấy đấy…

Xem các tin đã đưa ngày:
Tin trong: Chuyên mục này Mọi chuyên mục