(HBĐT)-Thời gian lặng lẽ trở mình. Đường về nhà trong thẳm sâu ngày tháng tròn đầy trái tim người xa quê. Bình dị đấy, vẫn là con đường đẹp nhất. Đi muôn phương thầm mong được trở lại. Từng bước chân hằn lên theo bóng thời gian, kỷ niệm mãi đọng lại dịu dàng trong lòng ngập tràn nắng thơm, mùi cỏ dại tan trong nắng sớm, những khóm hoa mua, hoa sim ven đường bung nở hồn nhiên vẻ đẹp giao hòa. Nhiều thứ hôm qua đã lùi sâu và chìm khuất. Xa rồi tuổi nhỏ, cô gái ngày nào mới nhận ra vẻ đẹp của làng quê đổi mới. 

Con đường uốn lượn dọc chân đồi đã được đổ bê tông từ giữa những năm 90 của thế kỷ trước.  Đôi khi thầm nhớ khoảng trời trong trẻo hiện bóng quê nhà, ký ức trở lại. Đường cũng đủ rộng, ven đường những cây cột điện đã được gắn đèn thắp sáng mỗi đêm, những ngôi nhà ngói cũ xưa cũng thay nhau là những nhà cao tầng…..Cứ men theo con đường làng nằm trườn dưới bóng tre, níu mùi rơm rạ mà bước. Đường làng nho nhỏ quanh co là chốn an yên ta tìm về mỗi khi. Giẫm chân trần trên đất ấm, mắt nồng cay. Bắt gặp người quen là những cụ bà, cụ ông, mặt mày mừng rỡ, lời chào đon đả từ xa...niềm vui sướng của lũ trẻ quanh làng lại được chạy nhảy tung tăng…

Mưa vẫn bay bay, mưa bay giăng như sương che phủ những cánh đồng lúa làng quê đang chuẩn bị vụ gặt mới. Nhìn từ xa những cánh chim chao liệng trên đồi khi cây cỏ đang đang vào thu. Mùa hè đã qua, tiết thu đang len lỏi qua những tán lá, bìa rừng, ngọn đồi. Cỏ cây bên con đường làng dường như thẫm xanh ưu tư hơn. Mùa này, mùa mà mỗi buổi sáng, chiều, đám trẻ đi học ríu rít đi trên con đường ven đồi. Tiếng nói, tiếng cường của chúng khiến lòng bắt gặp một tuổi thơ trong vắt sáng thu nào. Chỉ khác con đường tuổi thơ năm nào thì lầy thụt, nhỏ hẹp và ngoằn ngoèo men theo chân đồi, men theo bờ ao dọc theo thung lũng.

Phải rồi, có nhiều con đường để ra đi nhưng chỉ có một lối để trở về. Lối mòn con đường "Làng quê” không tên lắng sâu. Tôi dường như bé lại trước mọi thứ đổi thay. Bước chậm rãi trên con đường làng dẫu những bước chân hối hả người đi vẫn lưu dấu trong tôi những khoảng lặng, sau cánh cửa không gian ấm nồng bóng nắng. Mùa nối mùa đi qua níu theo tuổi đời. Và nay, con cái lớn nhanh, lại tiếp bước sải cánh thiên di chân trời mộng ước từ con đường làng quê yên bình này…

                                                                         Bùi Thị Chiều

                                                           (Cao Dương- Lương Sơn)

Các tin khác


Mong ngày gặp lại

(HBĐT) - Một tháng nay, ông nội tôi có vẻ mệt, thất thần đứng ngồi không yên. Đôi khi hay gọi lẫn bố tôi là "thằng Tân, thằng Đức à…". Bố ướm lời định cho đi khám bệnh thì ông gạt đi. Buổi chiều, ông hay ra đầu ngõ nhìn hướng con đường quốc lộ hun hút dẫn về Nam. Thỉnh thoảng ông lại đưa tay lên phía túi ngực trái. Mẹ nói nhỏ với bố: "Chắc chắn ông đang nhớ về chú Tân". Nhưng không hẳn thế, ông nói với bố: "Khả năng mấy hôm nữa nhóm thằng Đức đến thăm nhà mình". Ôi, ông nói gì vậy? Lâu rồi cả nhà đã biết thêm tin gì của chú Đức và các chú từng về đóng quân nơi đây đâu?… Nhìn dáng ông còng còng đi đi lại lại ngoài ngõ, đứng rất lâu dưới cây bưởi mà chú Tân trồng trước khi nhập ngũ, mẹ tôi hình như đã khóc…

Lời mẹ

(HBĐT) - Mẹ trở thành người thiên cổ đã 45 năm rồi. Mẹ không biết chữ dù mẹ là con ông đồ. Không biết chữ nhưng mẹ biết đường ăn, lối ở. Suốt những năm các con đi học ở trọ trên huyện, trên tỉnh, mẹ vẫn chăm lo cho các con chu đáo. Thứ bảy, chủ nhật các con về rồi lên trường mẹ gói đùm cho bát gạo, gói cá nướng, chai tương. Mẹ cởi bao thắt lưng đưa cho con mấy đồng bạc lẻ không quên dặn dò:

Mùa thu về, đón ánh trăng rằm

(HBĐT) - Mùa thu về, từng giọt nắng óng ả sang mùa, đậm đà hương sắc. Vẻ đẹp của nắng thu tĩnh lặng đọng trong ánh mắt mọi người.

Ký ức

(HBĐT) - Ông Tân giật mình tỉnh dậy, người đẫm mồ hôi. Ông lặng lẽ bước xuống giường đi ra ngoài cửa. Ngồi tựa lưng vào hiên, ông đưa bàn tay nhăn nheo nổi đầy những đường gân xanh lần nắn từ đầu gối xuống ống chân. Vừa nắn vừa đấm nhẹ nhẹ. Ông ngửa mặt nhìn những ngôi sao đêm có vẻ chăm chú lắm nên khi bà Thành ra ngồi bên, ông vẫn không hề hay biết. Bà cất tiếng nhè nhẹ:

Chuyện về chiếc mũ cối

(HBĐT) - Ông Dũng ngồi dưới gốc cây trứng gà, nhấp ngụm trà xanh, trầm ngâm nghĩ ngợi. Bỗng đám trẻ con trong xóm rủ nhau chạy đến bên ông, tranh nhau nói:

Xem các tin đã đưa ngày:
Tin trong: Chuyên mục này Mọi chuyên mục