(HBĐT)-Hai năm rồi mới lại xuống phố và cũng lâu rồi không đến nơi này. Không phải là không nhớ, không lưu luyến khung trời ấy, nhưng với anh, cảm giác giống như đó là của để dành, là báu vật, nên không dám chạm đến. Bởi chạm đến, sẽ phải gặp lại bao điều đáng trân trọng, từng da diết chảy trong huyết quản. Vả lại, phần ký ức ngọt ngào ấy đâu phải riêng anh nắm giữ. Còn bạn bè, còn bao nhân chứng của một phần đời thanh xuân ấy nữa chứ. Nhưng lần này… Sau bao biến cố cuộc đời. Anh đã trở lại…

 


Vẫn chuyến xe buýt ấy đỗ xuống cổng cư xá năm nào. Từng nhóm, từng nhóm các bạn trẻ tầm mười tám, đôi mươi trẻ trung, tự tin xuống xe, rảo bước vào khuôn viên. Khác anh hồi đó là họ ăn mặc thời trang hơn. Còn anh, 5 năm đại học duy chỉ một áo khoác to xù mua từ thời cuối cấp 3. Áo sơ mi thì lỗi mốt, lỗi đường cắt may do bà chị mới mở tiệm may tặng. Cũng chả hề hấn gì, vì được đi học là niềm vui quá lớn để anh tạm quên đi những hạn chế liên quan đến mình… Vừa bước vào cổng, một làn hương dịu mát ập đến. Mùi hoa ngâu nơi sân trường ngan ngát bay trong không gian. Mùa này, trời xanh, nắng vàng nhẹ, cộng với mùi hương đượm ký ức ấy, khiến lòng người lâng lâng. Ừ, những khóm ngâu năm nào, nay to rộng, xòe tán và sẫm màu hơn…

   - Ối anh Sơn, phải anh Sơn không? Có tiếng chào từ một người phụ nữ đứng tuổi từ quán nước chè ở góc sân cư xá.

Không bất ngờ, vì quán này quá quen thuộc. Bất ngờ vì không phải là bà Lân mà có lúc vui miệng mọi người thường gọi là "bu Lân", "u Lân"… Ôi trời, Trà… con gái đầu của u Lân. Thay đổi nhiều quá. Vết nám trên mặt đã được công nghệ làm đẹp tẩy đi, nhưng khuôn mặt và nụ cười hiền không hề thay đổi. Bán hàng tạp phẩm cho sinh viên, họ chưa đề nghị đã ghi sẵn vào "nhật ký cắm quán" cùng lời nhắn: "Nhớ trả cho u em… Không u em mắng em". Gọi là quán cho sang mồm, chứ hồi đó đáng đồng tiền, bát gạo nhất là tích ủ chè ngâu của gia đình đã được đám sinh viên nâng tầm "ngon nhất phường", kèm theo là mấy lọ bánh rán, kẹo lạc, thuốc lá cuộn… Mùa hè thêm nước sinh tố, nước đỗ đen đá. Thế mà vui tấp nập từ sáng tinh mơ đến đêm, nhất là vào mùa hè, mùa thi. Đói quanh năm, đêm xuống uống ấm chè cùng cả nhóm, và được u cho chịu mấy chiếc bánh rán đã nguội là đêm đó học ôn đến 1 - 2 giờ sáng…

- U Lân đâu em? Anh hỏi nhẹ mà thấy lòng nghẹn lại. Ký ức tràn về. Trà cúi mặt, hình như rơm rớm nước mắt:

- Nửa năm nay, u về quê dưỡng bệnh ở cùng cậu út. Không khí ở làng quê hợp với u nên không muốn lên cùng vợ chồng em nữa… Nhưng u bảo vẫn nhớ quán, nhớ nhà trên này…

Ừ, ngày ấy, Trà cũng là cô sinh viên ngành thư viện cùng trang lứa với anh. Bố mẹ lên phố lập nghiệp từ sớm nên cũng tạm gọi là con gái phố phường, chẳng quen mấy chân lấm tay bùn. Nhưng Trà lại có nhiều điều đáng để con gái phố học tập, chẳng hạn như hiền lành, khéo đan lát, nấu nướng… Điều mà cô học từ mẹ - một công nhân may mặc về hưu. Có điều u Lân và Trà không biết được, đó là trong ký ức đám sinh viên, "quán u Lân", nói như ngôn ngữ hiện nay là một thương hiệu. Hồi đó, cứ thật thà bán hàng và ngày ngày cuộc sống đạm bạc. Thích nhất là dù chỉ là các món dân dã dành cho đám sinh viên ít tiền, nhưng đồ gì cũng phải có nguồn gốc, sạch sẽ. Nhìn u tỉ mẩn nhặt từng bã trấu trong lúc chọn chè, pha chè hay lúc u phơi hoa ngâu, hoa nhài mới thấy cẩn thận làm sao. Cốc chén sạch sẽ tinh tươm. Nhiều lúc, đám sinh viên thắc mắc, giữa chốn đông như chợ thế này, u làm thế để mua việc à? U cười như được mùa: "Các con như con…, đời nào u làm ù xọe cho xong. Cái ăn, cái uống vào miệng, phải làm tử tế". Cho nên cái lần em Trà pha chè bằng nước sắp sôi, chẳng nhanh chân có khi u cho cái véo tím tay. Mỗi trưa, mỗi tối hè, tiếng u lanh lảnh hành lang: "Các con mua cho u nào", rồi lại như dỗi dằn: "Lại nợ u à, thế thì lấy gì nuôi con". Thấy đám chúng nó nhăn nhó vì nhà chưa gửi kịp "viện trợ”, u lại thở dài, cười cười. Cái áo cũ màu hoa cà năm đó của u thấp thoáng từng góc cầu thang khiến nhiều nhiều người nhớ…

Với anh, chàng trai miền sơn cước không hiểu sao lại được u Lân quan tâm hơn nhiều người khác. Có thể anh cũng là người chu đáo. Lần nào xuống cũng có quà cho u, khi thì quả mận hậu, hay mắc cọp, chút chè quê… Lần đó, chuẩn bị về Tết mà anh không có nổi tiền mua vé ô tô, u dốc lợn tiết kiệm đưa cho anh. Năm thứ 3, anh bị trận ốm nặng, u chẳng mấy lần mang cháo thịt băm cho anh còn gì. U cười cười: "Ăn đi cho khỏe, còn chuẩn bị ôn thi… Mà sau này làm con rể u nhé”. Anh cảm động quá, chẳng nói nên lời và coi đó như lời nói đùa. Nhưng nhiều lần u sai Trà mang lên cho anh khi nửa cân đường, mấy quả chanh, khi thì hộp bánh rán hay cốc sinh tố tận phòng khiến đám bạn xì xào. Đêm vắng, người mới ốm dậy thường mềm lòng, nhưng với anh lúc đó đã nhắc giờ cho Trà về kẻo muộn. Nhìn bóng dáng của cô ấy khuất sau cầu thang, anh cũng giật mình cùng câu hỏi: "Có phải mình đang lợi dụng lòng tốt ai đó?". Mối quan hệ của anh với gia đình u Lân, với Trà quá vô tư, nhưng u sao lại đối đãi khác thường… Nhất là khi đám bạn đùa bỡn "làm rể u Lân chuột sa chĩnh gạo. Đỡ phải về nơi rừng xanh núi đỏ”, anh thấy rằng mọi chuyện nên dừng ở đó vì anh đã có bạn gái ở quê nhà... Phải dứt khoát. Từ đó, "nhật ký quán” không còn tên anh nữa… dù anh vẫn cùng cả nhóm vào ngồi quán u uống trà, trò chuyện… Ánh mắt của u Lân buồn buồn cũng khiến anh suy nghĩ khá nhiều. Nhưng không thể khác…

Nay anh trở lại, cũng là để cảm nhận và thẫm đẫm câu chuyện tình cảm một thời ấy. Trong trẻo quá đỗi khiến anh mềm lòng như muốn khóc. Chỉ đáng trách mình sao ngần ấy thời gian không trở lại gặp u một lần. Nhưng dẫu sao, anh đã về đây ngồi uống trà ngâu, gặp Trà của ngày hôm nay và cảm nhận gió thu đã man mác tràn ngập khắp khuôn viên cư xá.

Truyện ngắn của Bùi Huy

 

Các tin khác


Con vào đại học…

(HBĐT) - Con vào đại học có khác, thời nào cũng thế, đều là điều đặc biệt với mỗi gia đình. Thảo nào, tháng trước, anh bạn ở huyện M gọi điện í ới báo tin. Mừng và hân hoan lắm, giọng nói qua điện thoại thật bay bổng, du dương. Nghe nói cũng liên hoan mấy bữa cho con nhân dịp con đi học xa nhà. Ừ, thời bố mẹ không có điều kiện, học xong lớp 12, chuyện học đại học thật xa vời, nên người làm nghề nông, người đi học nghề. Lăn lộn cuộc sống cũng nuôi được mấy mặt con. Giờ thằng út vào đại học, mừng vui cũng phải thôi. Con đường học vấn cũng luôn luôn cần trong bất cứ giai đoạn nào…

Nắng thu rực rỡ

(HBĐT) - Sáng nay, nắng thu rực rỡ! 6h, một vài tia nắng xiên qua vòm cây báo hiệu một ngày nắng. Những ngày nắng cuối cùng của mùa thu để bắt đầu một mùa đông. Ai cũng nói đây là thời điểm đẹp nhất để ra ngoài, du lịch, trải nghiệm cuộc sống.

Nhiễu điều

(HBĐT) - Vào tháng 9, mưa thì như thác đổ, dằng dai như nỗi giận hờn, khi nắng thì rám cong mặt lá, rực như rang. Với cái biên độ của nắng mưa, nóng lạnh như thế, sợ sinh bệnh, vợ chồng anh gọi lái bán heo. - Vậy là thêm lứa heo này nữa, mình đã có 357 triệu đồng. Năm nay anh được tuổi dựng nhà. Mình coi ngày mở móng đi anh.

Cô gái bán hoa hồng

(HBĐT) - Mấy ngày qua xuất hiện một gian hàng hoa hồng ngay trên vỉa hè, gần góc ngã tư. Chủ nhân là một cô gái trẻ, đẹp. Từ khi có gian hàng hoa của cô, nhiều khách nam đến mua hoa và thường nán lại khá lâu. Họ mua hoa là phụ, cái chính là để ngắm chủ nhân cùng những lời tán tỉnh đường mật, nhưng cô luôn từ chối thẳng thừng. Cứ tưởng như như vậy sẽ làm các chàng trai từ bỏ việc trồng cây si. Nào ngờ họ càng thích thú hơn khi tiếp cận cô chủ bán hoa theo cách nghiêm túc.

Ở phía ngoại vi thành phố

(HBĐT) - Sau nửa tháng vào năm học mới, cô chủ nhiệm lớp 7P buộc phải họp lớp bất thường với ban cán sự lớp, tập trung vào việc bạn Tú "kều”. Kể ra thì cũng nhiều tội đấy. Bạn lớp trưởng liệt kê một loạt: nhiều hôm trống báo rồi mới hớt hải chạy qua cổng trường, quần ống thấp ống cao, đầu tóc rối bù; trong giờ học thì ngủ gật liên tục (chứng tỏ đêm ít ngủ, chắc bận cày "gêm” đây mà), học không tập trung. Bộ sách giáo khoa thì cũ kỹ, thiếu be bét. Có lần, giờ học cô hỏi về nội dung bài mà bạn ấy lại trả lời sang chuyện buổi trưa nay phải ghé qua chợ mua thức ăn cho cả nhà, khiến cả lớp cười ồ, còn bạn ấy thì đỏ mặt, lúng túng gãi tai. Đã cao nhất lớp, giờ lại vô số khuyết điểm thế, Tú "kều” bỗng nổi như cồn. Nghe học sinh bình luận về những việc đó, cô Hân chủ nhiệm lớp trầm ngâm: Bạn Tú mới từ huyện chuyển lên, nhà phía ngoại vi thành phố, chúng ta chưa hiểu hoàn cảnh gia đình… nên chưa vội đánh giá, quy kết các em nhé. Để cô tính. Tuần sau, bạn Thành lớp trưởng rủ các bạn tổ trưởng đến nhà bạn Tú xem thế nào nhé. Đi nhớ phải xin phép bố mẹ.

Xem các tin đã đưa ngày:
Tin trong: Chuyên mục này Mọi chuyên mục