(HBĐT) - Sau khi bị buộc thôi việc vì chỉ đạo thuộc hạ nhận học sinh ngoài chỉ tiêu được giao, gia cảnh của Thạch Sanh bỗng chốc trở nên khốn khó. Hai vợ chồng loay hoay đủ mọi việc nhưng lúc nào cũng trong tình trạng "cơm không đủ ăn, áo không đủ mặc”, lũ con lít nhít nheo nhóc và có nguy cơ thất học.


Nhân một chuyến vi hành về vùng "rừng xanh, núi đỏ”, phụ vương vô cùng xót xa trước tình cảnh của con gái yêu và đàn cháu ngoại. Cực chẳng đã, ông đành "nghiến răng” bút phê cho Thạch phò mã làm hiệu trưởng một trường TH&THCS trong vùng, những mong con cháu sớm ổn định cuộc sống.

Thạch hiệu trưởng mới nhậm chức chưa kịp "nóng chỗ” thì ông anh kết nghĩa đã lù lù xuất hiện, giọng dẻo quẹo: "Chú cũng đỏ đấy chứ, đúng là "chuột sa chĩnh gạo”, nghe lời anh chả mấy mà lại dư dả”. Lần này thì Thạch hiệu trưởng nổi nóng thực sự: "Thôi bác về đi cho em nhờ, được vua cha ưu ái như thế này em mãn nguyện lắm rồi”. Ấy vậy mà Lý Thông vẫn bình thản: "Chú cứ bình tĩnh, anh bày cách, còn làm hay không là chú tự quyết định”.

Chẳng biết họ thầm thì nhỏ to những gì, chỉ thấy Thạch hiệu trưởng không còn "bốc hỏa” nữa và hai anh em chia tay nhau khá vui vẻ.

Ngay ngày hôm sau, Thạch hiệu trưởng chủ trì cuộc họp Hội đồng sư phạm nhà trường để triển khai việc thu - chi đầu năm học mới. Theo đó, ngoài học phí, học sinh sẽ phải đóng góp những khoản tiền đầu năm học khác như tiền phục vụ bán trú, BHYT, học phẩm, nước uống, quần áo đồng phục, phù hiệu, tiền học 2 buổi/ngày với số tiền 1.200.000 đồng/em. Tuy nhiên, Thạch hiệu trưởng yêu cầu các giáo viên chủ nhiệm mời các bậc phụ huynh đến trường để thỏa thuận và thống nhất thu thêm một số khoản ngoài quy định như: bảo vệ cơ sở vật chất, bảo đảm an ninh nhà trường; trông coi phương tiện; vệ sinh lớp học, vệ sinh trường; khen thưởng cán bộ quản lý, giáo viên, nhân viên; mua sắm máy móc, trang thiết bị, đồ dùng dạy học cho trường, lớp học và cho cán bộ quản lý, giáo viên, nhân viên; hỗ trợ công tác quản lý, tổ chức dạy học và các hoạt động giáo dục; sửa chữa, nâng cấp, xây dựng mới các công trình của nhà trường… tính sơ sơ cũng gần 3 triệu đồng/em. Đối với vùng "rừng xanh, núi đỏ” đây quả thực là gáng nặng đối với các bậc phụ huynh, nhưng vì "muốn con hay chữ thì phải nghe lời thầy”.

Mọi việc những tưởng "thuận buồm, xuôi gió”, nhưng hôm ấy, sau giờ tan trường, trên đường về, 2 học sinh của trường không may bị va quyệt với một người đi xe máy và phải đưa đi bệnh viện cấp cứu. Khi bác sỹ hỏi đến BHYT thì chưa em nào được cấp thẻ.

Đã nộp đầy đủ các khoản tiền theo yêu cầu của nhà trường, nhưng con em không được hưởng chế độ BHYT theo quy định, phụ huynh học sinh bức xúc và đã làm đơn kiến nghị lên cung đình. Vậy là cơ quan chức năng đã vào cuộc thanh tra toàn bộ các khoản thu - chi năm học mới của nhà trường.

Đúng là "cháy nhà mới ra mặt chuột”, không chỉ lạm thu, dưới sự chỉ đạo của Thạch hiệu trưởng, tiền thu BHYT của học sinh được tận dụng để "liên kết” với một số chủ hiệu cầm đồ cho "vay nóng”, các khoản thu ngoài quy định thì chia chác nhiều, ít theo chức vụ, vị trí công tác.

Lại một lần nữa, Thạch hiệu trưởng bị triều đình hạ chỉ buộc phải trở về với cung dìu, búa nỏ. Giờ đây, người dân trong vùng "rừng xanh, núi đỏ” thi thoảng vẫn gặp chàng tiều phu lầm lũi trong rừng để săn, bắt, hái lượm kiếm kế sinh nhai.


Đại Quang


Các tin khác


Mong ngày gặp lại

(HBĐT) - Một tháng nay, ông nội tôi có vẻ mệt, thất thần đứng ngồi không yên. Đôi khi hay gọi lẫn bố tôi là "thằng Tân, thằng Đức à…". Bố ướm lời định cho đi khám bệnh thì ông gạt đi. Buổi chiều, ông hay ra đầu ngõ nhìn hướng con đường quốc lộ hun hút dẫn về Nam. Thỉnh thoảng ông lại đưa tay lên phía túi ngực trái. Mẹ nói nhỏ với bố: "Chắc chắn ông đang nhớ về chú Tân". Nhưng không hẳn thế, ông nói với bố: "Khả năng mấy hôm nữa nhóm thằng Đức đến thăm nhà mình". Ôi, ông nói gì vậy? Lâu rồi cả nhà đã biết thêm tin gì của chú Đức và các chú từng về đóng quân nơi đây đâu?… Nhìn dáng ông còng còng đi đi lại lại ngoài ngõ, đứng rất lâu dưới cây bưởi mà chú Tân trồng trước khi nhập ngũ, mẹ tôi hình như đã khóc…

Lời mẹ

(HBĐT) - Mẹ trở thành người thiên cổ đã 45 năm rồi. Mẹ không biết chữ dù mẹ là con ông đồ. Không biết chữ nhưng mẹ biết đường ăn, lối ở. Suốt những năm các con đi học ở trọ trên huyện, trên tỉnh, mẹ vẫn chăm lo cho các con chu đáo. Thứ bảy, chủ nhật các con về rồi lên trường mẹ gói đùm cho bát gạo, gói cá nướng, chai tương. Mẹ cởi bao thắt lưng đưa cho con mấy đồng bạc lẻ không quên dặn dò:

Mùa thu về, đón ánh trăng rằm

(HBĐT) - Mùa thu về, từng giọt nắng óng ả sang mùa, đậm đà hương sắc. Vẻ đẹp của nắng thu tĩnh lặng đọng trong ánh mắt mọi người.

Ký ức

(HBĐT) - Ông Tân giật mình tỉnh dậy, người đẫm mồ hôi. Ông lặng lẽ bước xuống giường đi ra ngoài cửa. Ngồi tựa lưng vào hiên, ông đưa bàn tay nhăn nheo nổi đầy những đường gân xanh lần nắn từ đầu gối xuống ống chân. Vừa nắn vừa đấm nhẹ nhẹ. Ông ngửa mặt nhìn những ngôi sao đêm có vẻ chăm chú lắm nên khi bà Thành ra ngồi bên, ông vẫn không hề hay biết. Bà cất tiếng nhè nhẹ:

Chuyện về chiếc mũ cối

(HBĐT) - Ông Dũng ngồi dưới gốc cây trứng gà, nhấp ngụm trà xanh, trầm ngâm nghĩ ngợi. Bỗng đám trẻ con trong xóm rủ nhau chạy đến bên ông, tranh nhau nói:

Xem các tin đã đưa ngày:
Tin trong: Chuyên mục này Mọi chuyên mục