(HBĐT) - chị V. đang chuẩn bị cho bữa tối thì nghe đánh "xoảng” bên nhà bà M. Tiếng bà M. tru tréo: "Trời ạ, con với cháu, vỡ hết đống bát rồi. Ông đâu rồi…”.

 Tiếng ông M. lập bập: "Tôi vừa chạy ra vườn tưới đám rau, nhờ cháu nó dọn cho mâm cơm. Cháu nhỡ tay, đừng mắng cháu nữa”. Chị V. chạy sang, một cảnh tượng bừa bộn hiện ra, bát đũa tung tóe, còn bát canh bắp cải hòa lẫn với nước cà chua sốt đậu phụ… Góc nhà, con bé sợ co rúm người lại, mặt cắt không còn hạt máu. Thấy có người đến, bà V. càng được thể: "Chị thấy cái thân tôi có khổ  không… Nuôi con khôn lớn, dựng vợ gả chồng, rồi nay lại phải chăm cháu. Tôi muốn tung hê hết thôi. Còn con bé này nữa… Bây giờ lấy gì mà ăn bữa tối đây”.

Thấy bà M. cả giận, chị V. kéo con bé cún ra giếng múc nước, rửa chân, rửa mặt cho nó: "Lần sau cháu làm gì cứ từ từ mà làm, đừng vội, làm dần sẽ quen thôi. Thế ai đi đón em cu ở lớp”. Nó lí nhí: "Ông nội sắp đi đón rồi ạ”. Được an ủi, con bé đỡ run sợ, nhưng nó lại khóc nấc lên: "Hu hu… Cháu nhớ bố mẹ cháu quá… Mỗi lần bà mà nổi nóng, bà đều quát làm cháu hết hồn”. Chị M. vỗ vai an ủi con bé rồi thở dài… Nhà bà M. cũng chưa phải diện khó khăn. Gọi là "bà” vì đã lên ông bà nội ngoại thôi, chứ cả ông bà còn phong độ lắm vì mới ngoài 50 chút. Sức khỏe còn khá, nên bà M. tham gia đội văn nghệ xóm, đội bóng chuyền mềm, nhiều hôm son phấn vào, còn khiến các chị tầm 40 phải theo dài. Nhưng gần 2 năm nay, bà phải bỏ niềm đam mê ca hát, thể thao để lo việc nhà. Chả biết vợ chồng anh con cả tính toán thế nào mà cả 2 quyết "ly hương” đi làm ăn. Năm đầu, khi chỉ mỗi anh con trai đi, con dâu còn ở nhà lo ruộng đồng, lợn gà, con cái, thỉnh thoảng bà còn được đi bộ với nhóm, đi tập văn nghệ. Nhưng chả hiểu vợ chồng tỉ tê, tính toán thế nào mà cả 2 vợ chồng quyết cùng ra đi. Con dâu bà lý giải: "Con đi làm ngoài thành phố, có tiền con sẽ thuê người cấy hái, ông bà không phải động chân động tay. Ông bà chỉ quán xuyến con cún và thằng cu cho vợ chồng con thôi. Chúng con đi làm ăn xa, kiếm đồng ra đồng vào. Sau này, sửa lại cái nhà…”. Nói thì nói vậy, cái "sẽ” còn lâu lâu mới đến. Nửa năm đầu, có gửi đồng nào đâu, thế là bà phải gánh đủ việc đồng áng đến việc nhà, chăm các cháu. Mỗi buổi sáng, 2 người 2 xe đạp đèo 2 cháu đi 2 lớp, chiều đón, tắm táp, ăn uống. Vất vả bà chẳng lo, vì mình là con nhà lao động, đáng nói là bọn trẻ con kia kìa. Nhà người ta, chiều chiều bố mẹ, con cái ríu ra, ríu rít bên mâm cơm. Còn nhà này… 2 ông bà già và 2 đứa cháu lít nhít. Thằng bé kia đang mẫu giáo không nói làm gì, còn con cún kia kìa. Năm nay lớp 1, cần được dạy dỗ, kèm cặp; trong khi món "sư phạm” ông bà đâu có rành. Cách học chúng nó cũng khác xưa… Bận rộn, căng thẳng nên bí bách dễ nổi nóng. Mấy lần bà mắng nó một cách vô lý, nhưng đang cơn tam bành không kiềm chế nổi…

Hai cô cháu vào nhà thì thấy bà M. đang gọi điện thoại, để loa ngoài, tiếng cô con dâu trầm bổng: "Vâng, con xin bà cho con đi nốt đợt này. Tết con về là ở hẳn với ông bà và 2 cháu. Con cũng nhớ chúng nó lắm… Việc ngoài này kệ bố con cún, làm được bao nhiêu thì làm. Còn con dừng hẳn, không đi làm xa nữa. Bà bình tĩnh nhé. Chỉ mấy hôm nữa là Tết, chúng con sẽ về…”. Khuôn mặt bà M. giãn ra, còn con bé mặt mày rạng rỡ hẳn. Tết này mẹ sẽ về… Mẹ về, thằng cu đâu rồi, chuẩn bị đón mẹ nhé.

Bùi Huy

Các tin khác


Hương Tết xưa

(HBĐT) - Cơn mưa phùn sáng nay như kéo thời gian trôi nhanh về những ngày giáp Tết. Sáng sớm đi chợ, phát hiện ra quán xá tẻ nhạt hàng ngày bỗng nhộn nhịp bất thường bởi một mặt hàng khác lạ - hành muối. Nhớ đến những Tết xưa, đầu tháng chạp đã tất bật nén một vại dưa hành và sau lễ cúng ông Công, ông Táo tất bật dọn dẹp nhà cửa, đi chợ - là Tết sắp về. Vì vậy, thuở bé, Tết được báo hiệu bằng khoảnh khắc tìm thấy trong cái làn nhựa đi chợ của mẹ ngoài những mặt hàng quen thuộc có thêm đôi ba cân hành củ.

Đồi hoa tam giác mạch

Truyện ngắn của Trần Văn Thiên

Chú Đức đã về

(HBĐT) - Chú Đức về thăm bản Tà Lèng... Tin đó nhanh như điện được loan khắp nơi trong bản. Chiếc xe "zíp” chạy loanh quanh một vòng chân đồi, qua mấy cây cầu bắc qua suối thì tạt vào ngõ nhà tôi. Đám trẻ xung quanh chạy túm tụm bu đông bu đỏ, y hệt cảnh chúng tôi háo hức sờ tay vào chiếc xe mô tô 3 bánh cách đây chừng 25 năm. 2 đứa con nhà tôi vui mừng, hãnh diện ra mặt vì có xe ô tô đến nhà mình, nhảy tót lên ngồi, nhún nhẩy trên nệm…

Con trai người lính

(HBĐT) - Ngày mai, ngày kia và có thể cả tuần sau, sau nữa sẽ tiếp tục là những chuỗi ngày bận rộn. Phải ăn, ngủ điều độ theo đúng quân lệnh để đảm bảo sức khỏe sẵn sàng tác chiến. Nghĩ vậy, nhưng tiếng kèn hiệu lệnh giờ đi ngủ của doanh trại đã vang lên từ lâu, Thiếu tá Lê Dũng vẫn không thể nào chợp mắt. Anh bật dậy mở toang cửa sổ để ngắm ánh trăng mờ ẩn sau lớp sương đêm dày đặc.

Hạnh phúc

Truyện ngắn của Trần Phan

Xem các tin đã đưa ngày:
Tin trong: Chuyên mục này Mọi chuyên mục