Truyện ngắn của Trần Văn Thiên


- Mẹ ơi, chú ấy tên Huân, là họa sĩ từ thành phố lên đấy! Con gặp chú ấy ở chân đồi.

- Chào chị, tôi là Huân, nghe nói dưới chân đồi có triền hoa tam giác mạch đang mùa rực rỡ, vì thế tôi lên đây để tìm cảm hứng. Nghe cu Thóc bảo nếu nhìn từ căn gác nhà chị, vẽ ngọn đồi lúc hoàng hôn là đẹp nhất. Nên tôi mạo muội xin chị chút không gian, không biết ý chị thế nào...? Huân ngập ngừng.

- Vâng, có lẽ tôi ít tuổi hơn, anh cứ gọi theo tên tôi là Nhiên! Còn căn gác nhà tôi anh cứ tự nhiên, nếu cần giúp gì đừng ngại...


Đó là lần gặp đầu tiên của Nhiên và họa sĩ Huân. Anh tình cờ xem một tấm ảnh chụp đồi hoa tam giác mạch và quyết định đến nơi này để tìm cảm xúc sáng tác. Nhiên nhận ra ở Huân sự đồng điệu trong những nỗi buồn xa vắng, khi cô thấy anh ngồi trầm tư trước giá vẽ, ánh nhìn mông lung hướng về ngọn đồi lúc hoàng hôn. Từ ngày căn nhà gỗ có anh, dường như không khí bỗng ấm áp và tươi vui hơn. Nhiên cũng cảm nhận niềm hạnh phúc đong đầy trong mắt con. Trái tim cô bỗng mơ hồ sống lại những xúc cảm tươi mới, trước sự chân thành của người họa sĩ. Nhưng Nhiên tự nhủ lòng đừng vì những cảm xúc thoáng qua mà quên mất ngày xưa, càng không được quên cô đã có Thóc. Từ nỗi đau của mẹ và quá khứ day dứt mãi còn ám ảnh, Nhiên không cho phép mình đặt niềm tin thêm một lần nào nữa...

*

* *

Ngày nhỏ, trong đám trẻ làng chỉ có Tứ chịu làm bạn với Nhiên. Nhiên mang vẻ đẹp đằm thắm, đôi mắt phảng phất nỗi buồn mơ màng, giọng nói trong trẻo. Có Tứ ở cạnh làm dịu đi những nỗi buồn trong Nhiên, và tự lúc nào, cô trao cho Tứ tình yêu tinh khôi đầu đời. Tưởng rằng rồi họ sẽ nên duyên vợ chồng, cùng dựng xây tổ ấm... nào ngờ một đêm, Tứ lẳng lặng ra đi, bỏ quê nhà đến với những chân trời mơ ước, được thỏa chí vẫy vùng…

*

* *

Mỗi lần từ thành phố lên, Huân thường đem nhiều quà cho hai mẹ con Nhiên, dù lúc nào cô cũng nhắc, nếu có trở lại, anh đừng mang theo gì. Cô luôn lẩn tránh ánh mắt của Huân khi hai người vô tình chạm mặt. Lần nào lên đây, anh cũng chỉ ở lại từ sáng đến chiều, tranh thủ dạo quanh đồi để tìm cảnh đẹp và phác họa, sau đó lại về thành phố. Ở nơi này, Huân thấy lòng bình yên và thanh thản...

Thóc thường quấn quýt bên Huân mỗi lần anh lên thăm hai mẹ con, chỉ có những lúc Huân tập trung vẽ, Thóc mới chịu rời anh. Từ lâu Huân đã coi Thóc như con cháu mình, lần nào anh trở lại thành phố, Thóc cũng quyến luyến không muốn anh đi. Cảm nhận tình cảm của hai chú cháu ngày càng đậm sâu, Nhiên thấy chột dạ. Chưa bao giờ cô nghĩ mình xứng với tình cảm của Huân...

*

* *

Chiều hôm ấy, lúc Huân định về lại thành phố thì trời đổ mưa to. Anh đành ở lại với hai mẹ con Nhiên đêm ấy. Mưa tới nửa đêm thì ngừng, mặt trăng vén mây rót xuống ngọn đồi ánh vàng huyền hoặc. Trong nhà Thóc đã ngủ say. Huân châm điếu thuốc, ngồi ở căn gác nhìn về đồi tam giác mạch mơ màng dưới trăng. Huân thầm cảm ơn đồi hoa đã mang anh đến nơi này. Trong lòng anh ngổn ngang những nỗi buồn đang cuộn sóng. Bắt gặp dáng trầm tư của Huân, Nhiên biết anh đang có tâm sự. Huân kể công ty cha anh bị phá sản, người mẹ kế đứng trước hoàn cảnh nguy khốn của chồng, đang tâm ôm hết tài sản còn lại rồi bỏ trốn. Bây giờ gia đình anh mọi thứ đang rối ren, Huân cảm thấy bất lực trước không khí bức bối, ủ dột bao phủ khắp căn nhà.

Nhiên ngồi bên Huân, nghe giọng nói buồn tênh của anh, cô nhìn anh lòng bỗng chùng xuống. Huân bỗng quay sang nhìn cô, ánh nhìn sâu thẳm của tình cảm nồng nàn, pha lẫn những thâm trầm cay đắng. Anh khẽ khàng nắm lấy tay Nhiên. Nhiên cảm giác tim mình run lên từng nhịp thổn thức, dường như cô nghe thấy tiếng vọng của tình yêu… Bất giác, cô buông khỏi tay Huân rồi vội vàng chạy đi, bỏ lại anh chơ vơ với câu nói: "Em không xứng với tình cảm của anh. Tất cả chỉ là cảm xúc nhất thời. Mong anh vượt qua những khó khăn lúc này, hãy tìm người khác tốt hơn em!”

*

* *

Đã mấy tháng trôi qua kể từ đêm hôm ấy, Nhiên không thấy Huân quay trở lại. Cu Thóc cứ mong anh, nó thường ra trước cổng rồi chạy lên ngọn đồi đợi Huân. Đôi lúc trong giấc mơ, Thóc vẫn nhắc tên anh. Nhiên thấy lòng mình chùng lại. Có phải cô đã nhẫn tâm khi khước từ tình cảm chân thành của Huân dành cho mình? Hay cô đã đặt quá khứ đầy những dằn vặt ám ảnh lên ngọn lửa tình yêu âm ỉ cháy trong trái tim từ lâu, mà lý trí vẫn cứ mãi trốn tránh? Lòng cô bâng khuâng nhớ ánh mắt sâu thẳm của Huân. Có phải trong Nhiên đang dâng lên nỗi tiếc nuối? Rồi cô lại dằn lòng tự nhủ, Huân xứng đáng có được người con gái tốt hơn cô. Thời gian này, Nhiên chỉ biết cắm cúi vào công việc may vá để lòng được nhẹ nhàng quên đi nỗi nhớ. Nhiên cũng để ý thấy con ít cười hơn trước. Nhớ hôm Thóc bị rắn cắn ở chân đồi, nếu không có Huân, Nhiên cũng chẳng biết phải làm thế nào.

Những ngày này, bỗng dưng Nhiên thấy đồi hoa tam giác mạch không còn rực rỡ như trước. Cô thường đem các bức tranh của Huân vẽ tặng hai mẹ con ra xem. Trong những giấc mơ, bao nỗi đau trong quá khứ cũng dần thay thế bởi hình bóng một người. Nhiên thường ngồi trên căn gác nhìn về ngọn đồi lúc hoàng hôn...

Một sáng thức dậy, Nhiên thấy có bức tranh được đặt ngay ngắn trước cửa nhà. Bức tranh vẽ căn gác gỗ có hai mẹ con ngồi bên nhau, bâng khuâng nhìn về phía đồi tam giác mạch bất tận, bềnh bồng dưới nắng. Ở góc bức tranh ghi dòng chữ: "Riêng tặng khoảng trời bình yên”. Nhiên khẽ mỉm cười, lòng ấm áp lạ. Rồi cô nghe có tiếng bước chân chậm rãi đang tiến lại gần sau lưng...


Các tin khác


Hoa gạo tháng Ba

(HBĐT) - "Cây gạo đỏ hoa bên vệ đường làng/ Tiễn con về nhà chồng một ngày áo thắm". Tháng Ba, mạ đã bén hơi đồng đất, như người con gái đã về nhà chồng, chỉ đợi cơn mưa đầu mùa lên để mướt xanh, yên lòng đôi mắt mế trong Mường đã đục màu sương khói.

Hoa ngũ sắc

(HBĐT) - Xuân ơi nhà có khách! - Dạ vâng! Con xuống ngay đây mẹ! Lia nốt những giọt nước cuối cùng trong bình tưới cho khóm hoa ngũ sắc, Xuân bước lẹ về phía trái nhà rửa tay, chỉnh trang lại trang phục và chuẩn bị sẵn nụ cười tươi để đón khách.

Món quà

(HBĐT) - Cứ vào dịp những tháng cuối năm và đầu năm, nhà bác Thơm lại đông người đến người lui. Có lúc bí quá, bác hay gọi mẹ tôi là em dâu và các cháu, trong đó có tôi lên giúp cơm nước để tiếp khách. Lạ thật, mình làm người bốc thuốc gia truyền, họ đến, họ phải quà cáp, lễ lạt chiều chuộng mình, thế mà bác lại làm ngược lại.

“Chiến sĩ áo trắng”… những ngày đáng nhớ

(HBĐT) - Vậy là cuộc hành trình giao mùa của năm Canh Tý - Tân Sửu và kỳ nghỉ Tết cổ truyền của dân tộc đã qua. Những ngày qua…, khi mọi người đều hướng về Tết, những nhân viên ngành Y tế tiếp tục là chiến sỹ tiên phong, gồng mình chống dịch để bảo vệ sức khỏe Nhân dân, không ngại gian khổ, hy sinh để ngăn ngừa, kiểm soát "làn sóng thứ 3” dịch Covid-19. 

Tháng giêng

(HBĐT) - Tháng giêng, con đường mòn dẫn lên nhà Thắng cỏ xanh mướt. Ngày còn bé, chẳng đứa bạn nào chịu lên nhà Thắng chơi, dẫu những cây táo, cây ổi, cây na vẫn không quên sai quả. "Đã xa lại còn dốc, có đàn chó dữ” - ừ, cũng đúng. Thế mà cũng có một lần, Thắng nắm tay được một bạn gái lên đến gần tới cửa nhà. Cô bé có đôi mắt trong veo, lúc nào cũng ngỡ ngàng không biết thế nào lại bẽn lẽn nhìn xuống. Mà nhìn xuống thì thấy tay Thắng đang nắm tay cô, từ từ đỏ mặt, bẽn lẽn gỡ tay mình ra khỏi tay bạn rồi vụt chạy về nhà. Cho đến tận bây giờ, lắm khi ngồi bệt xuống lối mòn ấy, Thắng cứ tiếc mãi...

Xem các tin đã đưa ngày:
Tin trong: Chuyên mục này Mọi chuyên mục