(HBĐT) - Cơn mưa phùn sáng nay như kéo thời gian trôi nhanh về những ngày giáp Tết. Sáng sớm đi chợ, phát hiện ra quán xá tẻ nhạt hàng ngày bỗng nhộn nhịp bất thường bởi một mặt hàng khác lạ - hành muối. Nhớ đến những Tết xưa, đầu tháng chạp đã tất bật nén một vại dưa hành và sau lễ cúng ông Công, ông Táo tất bật dọn dẹp nhà cửa, đi chợ - là Tết sắp về. Vì vậy, thuở bé, Tết được báo hiệu bằng khoảnh khắc tìm thấy trong cái làn nhựa đi chợ của mẹ ngoài những mặt hàng quen thuộc có thêm đôi ba cân hành củ.

Và từ đó, hương vị của những ngày giáp Tết chỉ xoay quanh những củ hành mẹ vừa mua về. Một trong những ký ức đẹp nhất về những ngày giáp Tết chính là món hành nướng thơm nức mà có lẽ bất cứ đứa trẻ nào của những năm 80 cũng đã từng nếm thử. Tôi nhớ, nơi tôi ở có một cái sân chung, bình thường là nơi tụi nhỏ tụ tập, nhưng đến những ngày giáp Tết trở nên đông vui hơn... bởi người lớn. Đậu xanh, măng khô, mộc nhĩ... cất kỹ cả năm nay được các mẹ lôi ra phơi những nắng cuối cùng để rũ tan ẩm mốc. Khoảnh sân ấy cũng là nơi các mẹ rủ nhau lột vỏ, cắt rễ hành củ trước khi đem muối. Và thời điểm ấy, trẻ con trong xóm thành lập nhóm "trộm hành". Mỗi đứa có nhiệm vụ về lấy của nhà mình vài củ hành rồi chung nhau lại đem nướng. Cái rét se lạnh, nhóm một đốm củi, dùng một chiếc cắp tự chế vùi những củ hành vào lớp than hồng. Vài phút sau, lớp vỏ ngoài cùng bắt đầu cháy hết, dậy mùi thơm, xoa xoa củ hành trong lòng bàn tay nhỏ, bóc đi lớp vò cháy xém, một làn chỉ khói bốc lên, vừa cho vào miệng vừa xuýt xoa vị ngọt ngọt, bùi bùi mà thơm nức vị hành nướng. Cứ thế, trò nướng hành kéo dài vài ba lần cho đến khi khoảnh sân chung xuất hiện những hũ hành lèn chặt, phơi sương, phơi nắng chờ ngấu để có món dưa hành bắt vị.

Ngoài nướng hành, còn một món nướng nữa mà có lẽ cho đến tận bây giờ tôi không thể quên được đó là khoai tây. So với hành nướng thì khoai tây nướng xa xỉ hơn nhiều, bởi ngày ấy, cũng giống như hành, khoai tây hầm xương là món ăn chỉ có trong ngày Tết và không phải nhà nào cũng có điều kiện mua nhiều khoai tây. Những củ khoai tây nhỏ, lùi trong than hồng nồi bánh chưng, khi chín mềm, ruột vàng ươm, nở tơi và thơm phức là những ký ức ngọt ngào của những năm tháng xưa - khi cuộc sống còn khó khăn, và Tết thực sự là một niềm náo nức với trẻ nhỏ.

Nhưng có lẽ nhớ nhất những ngày cùng mẹ tíu tít đi chợ quê, bố mua về một cành đào phai rất nhỏ, mẹ thì thích bích đào cắm bình trên ban thờ. Sau khi mua đủ những thứ cần thiết, mẹ rẽ ngang hàng quần áo, mua cho đôi giày mới, chiếc áo đẹp để diện sáng mùng Một đi chúc Tết ông bà. Chiều 28 Tết, hàng xóm tập trung trên khoảng sân chung để gói bánh chưng. Chúng tôi lại chí chóe đòi mẹ để có những "sản phẩm" của riêng mình - đó là những chiếc bánh chưng con như một cách thi tài với nhau. Thế là Tết, giản đơn, dung dị như thế!

Đi qua năm tháng, Tết giờ đã khác nhiều, trong dòng người hối hả, tấp nập, bỗng muốn sống chậm lại, thảnh thơi tận hưởng không khí chuyển giao của đất trời. Tết đang đến thật gần, có ai đó nói rằng, thời gian vốn là một vòng tròn không có quỹ đạo và Tết chính là điểm khởi đầu của quỹ đạo ấy. Con người cũng thế, cứ thế đi trong một vòng tròn của cuộc đời mình, từ những vui - buồn, bất hạnh và hạnh phúc, được và mất. Nhưng trước một sự khởi đầu mới, trên tất cả, người ta luôn luôn hy vọng và tin tưởng để có một năm mới an lành, hạnh phúc và may mắn hơn.


Tản văn của Phương Linh

Các tin khác


Hoa gạo tháng Ba

(HBĐT) - "Cây gạo đỏ hoa bên vệ đường làng/ Tiễn con về nhà chồng một ngày áo thắm". Tháng Ba, mạ đã bén hơi đồng đất, như người con gái đã về nhà chồng, chỉ đợi cơn mưa đầu mùa lên để mướt xanh, yên lòng đôi mắt mế trong Mường đã đục màu sương khói.

Hoa ngũ sắc

(HBĐT) - Xuân ơi nhà có khách! - Dạ vâng! Con xuống ngay đây mẹ! Lia nốt những giọt nước cuối cùng trong bình tưới cho khóm hoa ngũ sắc, Xuân bước lẹ về phía trái nhà rửa tay, chỉnh trang lại trang phục và chuẩn bị sẵn nụ cười tươi để đón khách.

Món quà

(HBĐT) - Cứ vào dịp những tháng cuối năm và đầu năm, nhà bác Thơm lại đông người đến người lui. Có lúc bí quá, bác hay gọi mẹ tôi là em dâu và các cháu, trong đó có tôi lên giúp cơm nước để tiếp khách. Lạ thật, mình làm người bốc thuốc gia truyền, họ đến, họ phải quà cáp, lễ lạt chiều chuộng mình, thế mà bác lại làm ngược lại.

“Chiến sĩ áo trắng”… những ngày đáng nhớ

(HBĐT) - Vậy là cuộc hành trình giao mùa của năm Canh Tý - Tân Sửu và kỳ nghỉ Tết cổ truyền của dân tộc đã qua. Những ngày qua…, khi mọi người đều hướng về Tết, những nhân viên ngành Y tế tiếp tục là chiến sỹ tiên phong, gồng mình chống dịch để bảo vệ sức khỏe Nhân dân, không ngại gian khổ, hy sinh để ngăn ngừa, kiểm soát "làn sóng thứ 3” dịch Covid-19. 

Tháng giêng

(HBĐT) - Tháng giêng, con đường mòn dẫn lên nhà Thắng cỏ xanh mướt. Ngày còn bé, chẳng đứa bạn nào chịu lên nhà Thắng chơi, dẫu những cây táo, cây ổi, cây na vẫn không quên sai quả. "Đã xa lại còn dốc, có đàn chó dữ” - ừ, cũng đúng. Thế mà cũng có một lần, Thắng nắm tay được một bạn gái lên đến gần tới cửa nhà. Cô bé có đôi mắt trong veo, lúc nào cũng ngỡ ngàng không biết thế nào lại bẽn lẽn nhìn xuống. Mà nhìn xuống thì thấy tay Thắng đang nắm tay cô, từ từ đỏ mặt, bẽn lẽn gỡ tay mình ra khỏi tay bạn rồi vụt chạy về nhà. Cho đến tận bây giờ, lắm khi ngồi bệt xuống lối mòn ấy, Thắng cứ tiếc mãi...

Xem các tin đã đưa ngày:
Tin trong: Chuyên mục này Mọi chuyên mục