Tim đập nặng nề

Khi nhận tin anh mất

Có thể nào đấy là sự thật

Chị đau đớn đặt ảnh anh trước hương tỏa bàn thờ.

Mười lăm năm chờ chồng, hạnh phúc trong mơ

Giữ mái ấm cùng khoảng trời thương nhớ

Chị tin mưa xuân hoa đào lại nở

Giọt mồ hôi trên đồng vẫn mặn cùng anh.

Liệt sĩ vô danh, sống cũng vô danh

Anh trở về đôi chân bằng gỗ

Chị đón anh niềm vui rạng rỡ

Cây vũ sữa căng tròn quả ngọt chờ mong.

Anh yêu chị cứng cáp trước bão giông

Bông hoa núi không tàn trước gió

Hương sắc vẹn tình để dành anh đó

Quả chín đợi chờ hương đậm đà hơn.

Anh ước làm cây cao đứng đầu thôn

Tỏa bóng mát cho mùa xanh trổ lá

Anh tin mùa hoa thành mùa hái quả

Bàn tay đạn lửa biết mở bình minh.

Anh tin đất quê mưa nắng nghĩa tình

Tim người lính bừng bừng nhịp sống

Người thương binh với bao ước vọng

Về với yêu thương, trong đùm bọc quê hương.


Trần Quốc Dũng


Các tin khác