(HBĐT) - Trung thu năm ấy trùng với ngày nghỉ cuối tuần. Bố bảo Trang: Ngày mai bố đưa mấy mẹ con về ngoại, cho các con đón một cái Tết Trung thu ở quê. Lâu lắm rồi mình cũng không về bà.


Vườn nhà bà thật rộng. Bà cho Trang thật nhiều quả ngon, bà nói như một bài đồng dao: "Quả na có mắt, quả hồng có tai, quả mít có gai”, nhà bà chỉ có quả thôi, con trảy nhiều vào, hôm nào về thành phố nhớ mang quà cho em Huệ nhé.

Lạ nhỉ, trong vườn nhà bà cùng một loại đất mà biết bao nhiêu thứ quả: quả mít thơm, quả cam ngọt, quả chanh chua lại có cả quả hồng không hạt, quả ớt cay thế mà bố lại thích ăn. Trang hỏi thì bà bảo: Mỗi thứ cây có mùi vị riêng cũng như con người ấy: cháu thì thấp, em Thảo lại cao kều, cháu hay cười, cũng hay nhè, anh cu Biền lại hay đùa dai... có ai giống nhau đâu. Nhưng cháu thấy đấy, các loài cây đều sinh ra từ đất. Chúng ngọt thơm để đền ơn đất mẹ. Một làn gió thổi qua, hương ngâu thơm ngát, lá cây rì rào, rì rào. Trang như nhìn thấy mẹ đất đang giang tay âu yếm những đứa con.

Ngồi trong lòng bà thật thích. Tóc bà trắng như cước. Bà móm mém nhai trầu. Mắt bà đã phải đeo kính nhưng miệng bà vui lắm. Bà kể bao nhiêu là chuyện, bà xoa lưng, vuốt tóc cho Trang. Tay bà đầy những đường gân to tướng nhưng ấm ấp biết bao.

Cỗ Trung thu bày ra khá thịnh soạn. Bố mang về bánh nướng, bánh dẻo, kẹo gôm. Bà bảo Trang múc nước rửa chuối, hồng, na..., một mâm đầy quả. Trang trổ tài khéo tay cắt hình bông hoa, hình con chó bông trông thật ngộ. Vừa xếp quả lên đĩa, bà vừa bảo Trang: "Trước khi thắp hương cái gì cũng phải rửa kỹ rồi lau bằng khăn sạch”.

- Để cho khỏi phải ăn thuốc sâu hả bà?

Bố mày! Làm gì có thuốc sâu! Nhưng như thế cho không phải tội. Trang nhìn bà tủm tỉm: "Bà làm theo lời dặn của bác sĩ ấy mà. Chiều nay, cháu nghe quảng cáo: Hoa quả phải rửa sạch, gọt vỏ trước khi ăn là gì? Bà hiện đại ghê cơ!

Sân gạch được trải ra hai cái chiếu rộng. Chị em Trang ngồi quây quần bên mâm cỗ Trung thu. Bà xuống bếp lục trong bị cói một gói giấy bóng gói kín ở trong có bao nhiêu là hạt bưởi đã được xâu lại trong những dây thép nhỏ xíu. Tất cả đều được chia đều: mỗi đứa ba xâu, đến 9 giờ mới được đốt và phá cỗ.

Trăng ở đây thật là to và đẹp. Những chiếc lá lấp lóa ánh sáng. Gió nhẹ nhưng cũng đủ làm người ta dễ chịu. Tiếng hạt bưởi nổ lách tách, thơm thơm. Mùi chuối chín, mùi hoa móng rồng ngào ngạt. Trang nhận ra hương thu rất đặc biệt của quê hương.

Ban đầu, Trang còn phụng phịu vì thiếu đèn kéo quân. Cái đèn ông sao anh Nam làm thật đẹp nhưng không có nhạc. Nhưng rồi ổn cả. Cả hội đi vòng quanh làng trong tiếng trống ếch, trong ánh nến chập chờn và tiếng cười như rung đất.

Lại đến Trung thu. Mẹ mua nhiều thứ lắm. Bánh nướng Bảo Ngọc, bánh Choco-pie, kẹo, na, hồng... Trang lau bàn thờ. Rửa từng thứ quả một cách thận trọng và thành kính. Bà ơi!

Năm nay Tết Trung thu không trùng với ngày nghỉ, chị em Trang đã bước vào năm học mới. Bố không giục về quê. Trang cũng chẳng còn đòi mẹ mua đèn kéo quân có nhạc nữa. Sao mảnh vườn quê cứ ghim mãi trong lòng?

ánh trăng tròn và to như chưa bao giờ đẹp thế. Lá cây rì rào như thì thầm trò chuyện. Từ vùng sáng lung linh ấy, bà ngoại bước ra. Tóc bà trắng như bà tiên trong truyện cổ tích, Bà mỏm mẻm nhai trầu...

 


                                               N.T.K.C

            (Giáo viên trường Cao đẳng Sư phạm Hòa Bình)

 



Các tin khác


Mừng thọ

(HBĐT) - Mấy bữa nay, anh Th. bấn lên vì chuyện làm mừng thọ cho bố đẻ. Mừng quá, cụ 80 tuổi rồi mà vẫn tinh anh lắm, vẫn đọc báo, tập dưỡng sinh. Buổi chiều, cụ vẫn 2 vòng đi bộ quanh vườn nghe chim chóc véo von. Bạn già đến chơi có thể đàm đạo chuyện nước nhà, chuyện thế giới… Cũng mừng các con đều ổn ở mọi khía cạnh…

Góc nhớ tháng tư

(HBĐT) - "Tháng tư ơi sao yêu nhiều đến thế/Một khoảng trời, một chút bâng khuâng/Nắng lung linh bỏ mùa xuân ở lại/Em gọi hè trong chiếc lá me bay.” Chẳng thể đếm nổi bao nhiêu lần ta đã ngân nga những vần thơ đầy cảm xúc dạt dào như vậy mỗi độ tháng tư về. Ta hân hoan, vui mừng như trẻ lên ba đón lấy món quà của bà, của mẹ sau mỗi phiên chợ. Tháng tư về, đâu đâu cũng thấy nắng ngập tràn. Từ phố nhỏ yêu thương hàng ngày ta đi làm tới con hẻm len qua khu trọ vốn dĩ chật hẹp chỉ một lối người qua, nắng len lỏi, bừng lên tươi rói.

Hương xuân

(HBĐT) - Mùa xuân là mùa đẹp nhất trong năm, đẹp như hương thầm của cô gái mới lớn, nhẹ nhàng và quyến rũ. Mùa xuân, tiết trời trong lành, mát mẻ nhưng sáng sớm hay đêm về vẫn cảm nhận được cái se lạnh mơn man. Nơi thôn quê - những "khu phố” của làng quê ta thường tìm được cảnh yên ả, thanh bình mỗi sáng mai thức dậy. Sương xuân dịu dàng đọng lại nơi cỏ cây, hoa lá, trên ngọn lúa xanh mướt đang bén rễ vươn mình đón ánh bình minh. Và đâu đó, những người con xa quê thường nhớ nhung, lưu luyến và trở về mỗi khi có dịp để được thả hồn với "bờ ao, giếng nước, sân đình”, tìm về với tuổi thơ và sự bình yên nơi tâm hồn.

Tình làng, nghĩa xóm

Nhà tôi ở khu tập thể được cơ quan phân cho từ những năm 80 của thế kỷ trước. Ngày đó, cách đây ngót nghét gần 30 năm, 2 dãy nhà tập thể cấp 4 quay mặt vào nhau. Trước mặt là khoảng sân rộng chừng 5 m, nhà nào tổ chức cưới hỏi hoặc có việc gì thật thuận tiện vì không phải thuê mượn địa điểm mà tình làng, nghĩa xóm lại trở nên khăng khíthơn. Trẻ con thời đó tha hồ vui đùa, chơi những trò chơi dân gian chúng thích dưới khoảng sân rộng của khu tập thể. Những gia đình sinh sống ở đây đều công tác cùng cơ quan. Nhớ lại những ký ức đã qua mà lòng thấy xao xuyến.

Những khúc ca còn mãi

(HBĐT) - Mùa xuân… khơi gợi, tạo niềm vui, cảm hứng cho con người bởi những hạt mưa bụi nhè nhẹ phủ lên những cây đào, cây mận đang nở hoa góc vườn. Chút se lạnh trong nắng sớm khi bắt gặp chồi non của hàng cây bên con đường ngày ngày đi qua. Không khí chộn rộn, tất bật của các gia đình trước mỗi dịp Tết đến, xuân về. Và còn nữa là những khúc ca xuân gắn với những mùa xuân tuổi trẻ, mùa xuân kỷ niệm mà không ai không từng một lần xao động, trân trọng…