Hơn nửa tháng nay, câu chuyện mưa lũ, sạt lở, chết người, nhà trôi luôn là chủ đề được bà con phố X. quan tâm. Câu chuyện bên bàn trà hay bên bàn bóng, sân dưỡng sinh, sàn "đăng - sing”… gì cũng quay lại chuyện thời sự: điểm A., điểm B. đã lấy được thi thể các nạn nhân hay chưa. Chú phóng viên trẻ kia bị lũ cuốn đã tìm được xác. Thương quá. Chính phủ đang làm các thủ tục truy tặng bằng khen.


Chị My, một người cũng khá chao chát ở khu, mọi khi nói chả bao giờ hạ tông đến một lần. Ít khi bận tâm đến chuyện của khu phố, nay bỗng mềm nhẹ và rất nhiệt tình trong việc giúp bác trưởng ban công tác mặt trận đi vận động, quyên góp ủng hộ bà con vùng lũ. Chịu khó "lướt” mạng nên chị có nhiều thông tin về đợt lũ lụt này lắm. Đến mỗi hộ, cùng với công việc của "thư ký” ghi chép cho trưởng đoàn, chị đều đem đến cho mọi người các diễn biến chung của tỉnh, của huyện này, thành phố kia.

Ngoài việc nộp theo đầu hộ, chị còn làm "công tác tư tưởng” để 2 con "mổ” lợn ủng hộ các bạn vùng cao theo "kênh” của trường. Ngôi nhà khang trang, rộng rãi đã là "trụ sở” tập kết các món quà được ủng hộ (mì tôm, gạo, quần áo…).

Lúc bình thường không sao nhưng khi xảy ra việc buồn, hoạn nạn, tình đồng loại luôn được kết nối. Chị thao thao khẳng định như thế. Khu mình tốt lắm. Ai cũng muốn chia sẻ, góp một phần nào đấy để người gặp nạn được vỗ về, an ủi. Cho nên ai đó nói: "Người đương đại khô cằn, thực dụng là sai, chưa đúng lắm”. Cơ bản, người dân mình vẫn còn lòng trắc ẩn, thương người như thể thương thân.

Chị nhận định thế vì qua "trải nghiệm” hàng chục hộ từng đến, từng gặp khi đến nhận sự ủng hộ. Đấy như ông X., trước đây, chẳng từng cãi nhau như mổ bò chuyện nộp tiền đổ rác theo suất nhân khẩu (mà chẳng đáng là bao). Nay, tinh thần vì vùng lũ bùng lên, tiên phong đóng góp thẳng mấy trăm ngàn.

Còn bà Y., mỗi khi họp đến chuyện nộp quỹ nọ, quỹ kia bao giờ chẳng bổng trầm: Một năm phải nộp đủ thứ quỹ. Nay chưa kịp để đoàn lên tiếng trước đã mở tủ đóng góp. Đã thế, lúc ký vào danh sách nộp tiền còn thút thít thương cảm những gia đình có người thân thiệt mạng rồi hiến kế cho tổ, cho khu làm sao có được nhiều nguồn ủng hộ để bảo đảm việc vượt định mức cho phường…

Đúng là bà con ta khi đã đồng lòng là thành công. Còn chuyện bà M., một hộ thuộc diện còn khó khăn, con cái bệnh tật triền miên cũng không ngoài cuộc khiến chị My, bác trưởng ban mặt trận xúc động lắm. Mọi khi, gia đình bà M. được miễn mọi khoản đóng góp nên chuyện đoàn quyên góp "lướt” qua nhà là chuyện đương nhiên.

Cũng chính vì thế, khi bị "làm lơ”, bà M. thút thít chạy ra, trách móc. Giận lẫy một hồi, đùn đẩy mãi, cuối cùng, đoàn quyên góp phải ghi vào sổ vàng, số tiền bà quyên góp 20.000 đồng. Cầm đồng tiền quăn, nhàu của bà M., chị My xúc động lắm. "Thay mặt đoàn quyên góp, xin cám ơn bà”. Cũng lần đầu tiên, tất cả các hộ trong khu có tên trong danh sách ủng hộ vì việc nghĩa.

Bùi Huy


Các tin khác


Nỗi niềm tháng mười hai

(HBĐT) - Tháng mười hai mang theo hơi lạnh luồn qua khe cửa, khẽ đánh thức nỗi nhớ trong tim những người xa quê. Làn mưa rơi lấm tấm, gốc bàng già chơ vơ khẳng khiu, lặng lẽ trút những chiếc lá cuối cùng, làm lòng ta sao hoang hoải, mông lung đến lạ.

Lạc vào miền cổ tích

(HBĐT) - Giữa dòng đời bộn bề lo toan, những lúc thấy bước chân mình mỏi mệt, tôi chỉ muốn lạc vào miền ký ức tuổi thơ yên bình. Ở đó có bóng mẹ hao gầy, ngồi dưới ngọn đèn dầu hiu hắt, mẹ ân cần kể cho con gái nghe những câu chuyện cổ tích xa xưa. Cả một miền cổ tích bao la nơi lòng mẹ, là khoảng trời ngọt ngào dung dưỡng tâm hồn thơ ấu, để giờ đây lòng tôi lại đau đáu trong nỗi nhớ khôn nguôi...

Những đóa hoa không tàn

(HBĐT) - Cứ đến độ này, anh H. lại thấy mẹ - một bà giáo già về hưu thật vui, sôi nổi hơn dạo trước. Người già hay sống bằng hoài niệm hay sao ấy… Ngăn kệ của bà cơ man là thư, bưu thiếp, hoa khô ép của các thế hệ học trò… được sắp xếp lại. Có lần nắng to, bà mang những kỷ vật ẩm mốc lên tầng thượng hong nắng. Sợ gió thổi bay, bà ngồi ở hiên che, chờ hàng tiếng đồng hồ… Bao lần cả nhà được mẹ khoe, kể về những học trò, những câu chuyện cũ… Nhiều đến nỗi, bố anh, người đàn ông ít nói nhất nhà phải gàn: "Bà để các con, các cháu nghỉ ngơi tý đi…”. Anh lại phải can để nghe hết các câu chuyện của mẹ. Tuổi già mà…

Rét đầu đông

(HBĐT) - Tôi đã vượt 2 km đến với căn phòng ấm áp của mình. Thu mình trong chiếc áo ấm của mùa trước, tôi cứ thấy lần vải cứng queo, dằm dặm. Chắc lâu ngày thiếu hơi người hay làn da quen tiếp xúc với nắng gió, giờ bị bó buộc. Ờ, mà tôi nghĩ khác, hình như rét mới, rét mới quá, chẳng phải rét nào cũng giống nhau, ai bảo giá rét chỉ là tàn tạ, cắt da, cắt thịt và khô hanh.

Về lại mùa đông

(HBĐT) - Tạm biệt mùa thu, tôi về lại mùa đông. Nghe rét mướt, gió luồn qua khe cửa. Thuở đói nghèo, bên mâm cơm chiều muộn, ánh đèn dầu vụt tắt, còn lại bóng tối lặng thinh. Thương mẹ cha, thương những phận người nghèo khó, thương quê nhà, mỗi độ đông sang muôn vàn nỗi sợ. Nằm chắp tay lên trán, lòng tự hỏi bao giờ mới hết mùa đông?