Hơn nửa tháng nay, câu chuyện mưa lũ, sạt lở, chết người, nhà trôi luôn là chủ đề được bà con phố X. quan tâm. Câu chuyện bên bàn trà hay bên bàn bóng, sân dưỡng sinh, sàn "đăng - sing”… gì cũng quay lại chuyện thời sự: điểm A., điểm B. đã lấy được thi thể các nạn nhân hay chưa. Chú phóng viên trẻ kia bị lũ cuốn đã tìm được xác. Thương quá. Chính phủ đang làm các thủ tục truy tặng bằng khen.


Chị My, một người cũng khá chao chát ở khu, mọi khi nói chả bao giờ hạ tông đến một lần. Ít khi bận tâm đến chuyện của khu phố, nay bỗng mềm nhẹ và rất nhiệt tình trong việc giúp bác trưởng ban công tác mặt trận đi vận động, quyên góp ủng hộ bà con vùng lũ. Chịu khó "lướt” mạng nên chị có nhiều thông tin về đợt lũ lụt này lắm. Đến mỗi hộ, cùng với công việc của "thư ký” ghi chép cho trưởng đoàn, chị đều đem đến cho mọi người các diễn biến chung của tỉnh, của huyện này, thành phố kia.

Ngoài việc nộp theo đầu hộ, chị còn làm "công tác tư tưởng” để 2 con "mổ” lợn ủng hộ các bạn vùng cao theo "kênh” của trường. Ngôi nhà khang trang, rộng rãi đã là "trụ sở” tập kết các món quà được ủng hộ (mì tôm, gạo, quần áo…).

Lúc bình thường không sao nhưng khi xảy ra việc buồn, hoạn nạn, tình đồng loại luôn được kết nối. Chị thao thao khẳng định như thế. Khu mình tốt lắm. Ai cũng muốn chia sẻ, góp một phần nào đấy để người gặp nạn được vỗ về, an ủi. Cho nên ai đó nói: "Người đương đại khô cằn, thực dụng là sai, chưa đúng lắm”. Cơ bản, người dân mình vẫn còn lòng trắc ẩn, thương người như thể thương thân.

Chị nhận định thế vì qua "trải nghiệm” hàng chục hộ từng đến, từng gặp khi đến nhận sự ủng hộ. Đấy như ông X., trước đây, chẳng từng cãi nhau như mổ bò chuyện nộp tiền đổ rác theo suất nhân khẩu (mà chẳng đáng là bao). Nay, tinh thần vì vùng lũ bùng lên, tiên phong đóng góp thẳng mấy trăm ngàn.

Còn bà Y., mỗi khi họp đến chuyện nộp quỹ nọ, quỹ kia bao giờ chẳng bổng trầm: Một năm phải nộp đủ thứ quỹ. Nay chưa kịp để đoàn lên tiếng trước đã mở tủ đóng góp. Đã thế, lúc ký vào danh sách nộp tiền còn thút thít thương cảm những gia đình có người thân thiệt mạng rồi hiến kế cho tổ, cho khu làm sao có được nhiều nguồn ủng hộ để bảo đảm việc vượt định mức cho phường…

Đúng là bà con ta khi đã đồng lòng là thành công. Còn chuyện bà M., một hộ thuộc diện còn khó khăn, con cái bệnh tật triền miên cũng không ngoài cuộc khiến chị My, bác trưởng ban mặt trận xúc động lắm. Mọi khi, gia đình bà M. được miễn mọi khoản đóng góp nên chuyện đoàn quyên góp "lướt” qua nhà là chuyện đương nhiên.

Cũng chính vì thế, khi bị "làm lơ”, bà M. thút thít chạy ra, trách móc. Giận lẫy một hồi, đùn đẩy mãi, cuối cùng, đoàn quyên góp phải ghi vào sổ vàng, số tiền bà quyên góp 20.000 đồng. Cầm đồng tiền quăn, nhàu của bà M., chị My xúc động lắm. "Thay mặt đoàn quyên góp, xin cám ơn bà”. Cũng lần đầu tiên, tất cả các hộ trong khu có tên trong danh sách ủng hộ vì việc nghĩa.

Bùi Huy


Các tin khác


Ký ức xanh

(HBĐT) - Cỗ xe ngựa cũ kỹ màu thời gian chợt đưa anh đi về cuối con đường, nơi có thể ngắm ngã ba sông. Nắng cuối ngày đã nhạt dần trên các triền đê. Nhưng phía xa kia, dưới tán phượng hồng rực, đám học sinh đang chí chóe vừa trêu nhau, vừa chụp ảnh lưu niệm. Màu áo trắng học trò… tinh khôi, sáng trong. Anh bỗng thở dài khi nhìn sang bên kia sông… Nhà người ấy còn ở đó hay đã chuyển nơi nào?

Dốc Cun

(HBĐT) - Miền núi nước ta có nhiều đèo, dốc. Nếu đèo là đường đi qua ngọn núi thì dốc là đường đi lên, xuống giữa hai đầu cao, thấp của một ngọn núi. Dốc Cun có những nét đặc trưng khá nổi tiếng của xứ Mường nói riêng, vùng Tây Bắc Tổ quốc ta nói chung.

Đi dọc đất Mường

(HBĐT) - Đứng giữa đất Mường, ta cảm nhận rõ những điều thiêng liêng và huyền diệu bởi đâu đây vẫn còn những dấu tích được nhắc đến trong những áng mo. Tiếng chiêng ngân vang kể cho ta nghe những điều bí ẩn trên mảnh đất này. Nhưng, xứ sở này cũng vô cùng bình dị và mộc mạc như bông lúa chín vàng dưới chân núi Cột Cờ, ruộng vườn biếc xanh bên dòng sông Bôi, những mái nhà sàn yên ả trên đất Mường Vang... Thật khó để lý giải về cội nguồn văn hóa của một dân tộc.

Người cô họ

(HBĐT) - Bố tôi là con một và ông trẻ chỉ có 1 con là cô Leng nên cô cũng được coi như thành viên của gia đình tôi. Từ nhỏ, cô đã ăn ở nhà tôi nhiều hơn nhà cô ở cuối vườn. Nhiều người lầm tưởng bố tôi và cô là anh em ruột. ông nội thấy thế chỉ cười cười.

Làm từ thiện

(HBĐT)- Được nhóm cử là trưởng nhóm các thành viên đi làm từ thiện ở xã P, ông XX phấn khởi lắm. Lần này, chắc chắn được phát biểu, được lên ti-vi, báo đài. Vì thế, ông mất 5 đêm để soạn sẵn bài phát biểu khoảng 3 trang khá lâm li, thống thiết. Cuối bài còn có một chùm lục bát khoảng 10 câu nói về quá trình quyên góp, ủng hộ của tổ của các gia đình. Ông cũng quan tâm đến phần "khánh tiết”: Nào chuẩn bị quần áo của nhóm, có lô-gô, sắc màu rực rỡ; tóc tai, giày dép cũng được tề chỉnh. Rồi mất 2 ngày để tính toán mua bán các mặt hàng nhu yếu phẩm cần thiết cho bà con, nay cả nhóm đã hòm hòm công việc. Cứ thế là lên đường thôi…Nhưng ông thấy vẫn chưa ổn. À, suýt nữa quên mất, còn công tác tuyên truyền nữa nhỉ…Đã mời báo đài chưa?