Không hiểu sao, câu chuyện cháu Hương Vân ở phường T., đang là sinh viên ở Hà Nội lại trở thành chủ điểm của các bà đang tuổi sồn sồn sinh hoạt ở CLB dưỡng sinh đường phố. Bắt đầu từ tiếng thì thầm rất nhỏ của bà M.:

- Này, con trai tôi gọi điện về nói bắt gặp Hương Vân phố ta bưng bê cà phê ở quán "Cà phê sách và nhạc Trịnh” các bà ạ. Lạ nhỉ, đang là sinh viên cơ mà, mà nhà nó đâu có khó khăn gì…

- Thì đã sao hả bà? Bây giờ bọn trẻ nó tân tiến hơn ta, năng động hơn. Chúng nó thích trải nghiệm… Đấy như thằng bé cháu nhà tôi đang học năm thứ 2 cũng một tuần 3 buổi đi bán nước chanh trên phố cổ đấy. Còn con gái cô em chồng tôi nghe nói cũng đi bán hàng ở cửa hàng đồ thể thao đấy. Làm 4 buổi/tuần. Đủ tiền ăn trong tháng. Có đứa thì bán hàng "On-lai”, "Síp hàng”…

- Nhưng mà "bưng bê” như thế mất giá và mang tiếng lắm. Người ta đồn "làm nhà hàng” linh tinh, vạ vào thân…

Dù các bà có "thì thầm” nhỏ đến mấy vẫn đến tai gia đình cháu Hương Vân. ông bà cũng nổ ra tranh luận. Bà thì bảo:

- Hôm nhận giấy trúng tuyển, nó đã bắn tiếng với tôi: "Khả năng con sẽ đi làm thêm” đấy. Tôi không nghĩ là nó làm luôn như vậy… Bực quá.

- Thì có sao, con mình 18 tuổi rồi. Nó ngoan, biết việc gì cần làm. Tôi tin nó.

- Nhưng hàng xóm cứ đồn ầm làm "nhà hàng này nọ”. Ngại lắm. Tuần này, tôi và ông phải xuống để ngăn nó đừng vội lo kiếm tiền sớm vậy… Thảo nào, mấy tuần nay, chẳng thấy ỏ ê chuyện về thăm bố mẹ…

Theo địa chỉ của con trai bà M. cung cấp, 2 ông bà xuống Hà Nội và bí mật tiếp cận quán. ôi giời, đây là "nhà hàng” ư? Theo như bà M. thì đây là "Nhà hàng” có tiếng gần 1 hồ lớn ở Hà Nội. Toàn đại gia và người có máu mặt thôi nên dễ sa ngã lắm. Con gái xinh tươi, hơ hớ thế kia, "sa” vào chỗ này dễ hư lắm… Nhưng "nhà hàng” gì mà lại tuềnh toàng chỉ có bon sai, cây cảnh trang trí thế này. Điện sáng choang mà chỗ uống cà phê sát ngay đường đi ven hồ. Khá đông khách và người phục vụ cũng có một nhóm 6-7 nữ, ăn mặc lịch sự, đoan trang. Kia con gái của ông bà đang bê cà phê cho một nhóm khách nước ngoài rồi con gái ông bà còn ngồi trò chuyện, chỉ dẫn bản đồ khá lâu cho họ nữa, cười nói ra chiều vui vẻ lắm… Dù con gái cũng giật mình khi gặp ông bà "lạc” vào chốn cà phê "đèn không mờ” này nhưng khi nghe ông bà nói lý do, cô đã cười không nhịn được. Đám bạn nữ cũng ùa ra…

- Trời ạ… Con đi làm tuần 3 buổi chiều tối thôi. 21 giờ là hết ca. "Bu” cứ yên tâm. Chúng con đi làm theo nhóm để tập "ma-ket-ting” để trải nghiệm và hiểu dần giá trị đồng tiền mà mình kiếm ra thôi. Khiếp quá, cứ như đi làm thêm là sinh hư hay sao…

- Nhưng tiếp xúc với khách cũng phải đúng mực nhé con… Sao lúc nói chuyện với mấy "anh chị Tây” chị cứ xoắn xuýt thế… - Bà căn dặn…

- Con rèn giao tiếp tiếng Anh với "Tây” miễn phí đấy chứ. Mình bán hàng cần nhiệt tình… Thời buổi bây giờ, sinh viên phải có kỹ năng, trải nghiệm với người, với đời chứ như thời của "Bu” thì bọn con làm sao khôn lớn được. Đi làm không hẳn vì tiền đâu… "Bu” yên tâm đi…

Đương nhiên là yên tâm rồi. Nhưng ông bà cũng canh cánh chuyện đi lại vất vả của con gái. Vả lại còn chuyện học hành nữa chứ. Nhưng thôi, nó cũng đã hứa: Vẫn học tốt và vẫn đi làm. Con gái mẹ không hư đâu mà lo.


                                                                                     Bùi Huy

Các tin khác

Không có hình ảnh
Không có hình ảnh

Bát mắm tép ngày đông

(HBĐT) - Khu tập thể tôi ở có hơn 20 gia đình, tập trung mọi thành phần từ trí thức đến lao động tự do nhưng không ai sống phân biệt. Có người bảo, nhiều trẻ em ở thành phố dường như về vật chất không thiếu thốn nhưng tình làng, nghĩa xóm thì không biết vì thời buổi kinh tế thị trường cộng với công việc cơ quan bận rộn, bố mẹ mải lo kiếm tiền, đi làm tối ngày, về nhà là đóng cửa nên hàng xóm không biết nhau.

Vườn mẹ tháng chạp

(HBĐT) - Mỗi bận tháng chạp ghé thăm tôi lại nhớ tới vườn rau của mẹ. Nỗi nhớ bắt đầu từ những cơn gió bấc tràn về, ngồi trên căn gác trọ, tôi mường tượng mình đang ngồi trên ô tô, xe cứ băng qua cánh đồng làng rồi len vào đường cái, bóng của những chiếc nón trắng nhấp nhô trên một nền xanh ngăn ngắt. Mẹ đang cặm cụi bên những vuờn rau tháng chạp. Tim tôi đập thình thịch, hét thật to, gọi mẹ, mẹ đứng dậy nở một nụ cười hiền hậu.

Câu hát ngày mới

(HBĐT) - Đã có chút hanh hao tràn về. Chái nhà sàn, mấy cây mơ, cây mận đã chum chím nụ. Còn cuối vườn, những nụ đào phai đầu tiên đã xuất hiện. Ai cũng nao nao khi nghĩ về không khí những ngày tất bật cuối năm.

Màu tháng một

(HBĐT) - Đất đai cựa mình trong làn mưa bụi lây rây, tháng một bừng lên trong sắc xanh của những chồi, những nụ. Đi giữa đất trời tháng một ta như đang lạc vào miền cổ tích xanh thẳm, nơi đủ đầy tiếng chim ca, hoa thơm và vạn vật sinh sôi.

Đừng vì cái lợi trước mắt

(HBĐT) - Gần đến Tết, lực lượng quản lý thị trường liên tục bắt được những xe chở đồ tiêu dùng, đồ gia dụng, điện tử không có xuất xứ nguồn gốc, giấy tờ, hóa đơn.