Không hiểu sao, câu chuyện cháu Hương Vân ở phường T., đang là sinh viên ở Hà Nội lại trở thành chủ điểm của các bà đang tuổi sồn sồn sinh hoạt ở CLB dưỡng sinh đường phố. Bắt đầu từ tiếng thì thầm rất nhỏ của bà M.:

- Này, con trai tôi gọi điện về nói bắt gặp Hương Vân phố ta bưng bê cà phê ở quán "Cà phê sách và nhạc Trịnh” các bà ạ. Lạ nhỉ, đang là sinh viên cơ mà, mà nhà nó đâu có khó khăn gì…

- Thì đã sao hả bà? Bây giờ bọn trẻ nó tân tiến hơn ta, năng động hơn. Chúng nó thích trải nghiệm… Đấy như thằng bé cháu nhà tôi đang học năm thứ 2 cũng một tuần 3 buổi đi bán nước chanh trên phố cổ đấy. Còn con gái cô em chồng tôi nghe nói cũng đi bán hàng ở cửa hàng đồ thể thao đấy. Làm 4 buổi/tuần. Đủ tiền ăn trong tháng. Có đứa thì bán hàng "On-lai”, "Síp hàng”…

- Nhưng mà "bưng bê” như thế mất giá và mang tiếng lắm. Người ta đồn "làm nhà hàng” linh tinh, vạ vào thân…

Dù các bà có "thì thầm” nhỏ đến mấy vẫn đến tai gia đình cháu Hương Vân. ông bà cũng nổ ra tranh luận. Bà thì bảo:

- Hôm nhận giấy trúng tuyển, nó đã bắn tiếng với tôi: "Khả năng con sẽ đi làm thêm” đấy. Tôi không nghĩ là nó làm luôn như vậy… Bực quá.

- Thì có sao, con mình 18 tuổi rồi. Nó ngoan, biết việc gì cần làm. Tôi tin nó.

- Nhưng hàng xóm cứ đồn ầm làm "nhà hàng này nọ”. Ngại lắm. Tuần này, tôi và ông phải xuống để ngăn nó đừng vội lo kiếm tiền sớm vậy… Thảo nào, mấy tuần nay, chẳng thấy ỏ ê chuyện về thăm bố mẹ…

Theo địa chỉ của con trai bà M. cung cấp, 2 ông bà xuống Hà Nội và bí mật tiếp cận quán. ôi giời, đây là "nhà hàng” ư? Theo như bà M. thì đây là "Nhà hàng” có tiếng gần 1 hồ lớn ở Hà Nội. Toàn đại gia và người có máu mặt thôi nên dễ sa ngã lắm. Con gái xinh tươi, hơ hớ thế kia, "sa” vào chỗ này dễ hư lắm… Nhưng "nhà hàng” gì mà lại tuềnh toàng chỉ có bon sai, cây cảnh trang trí thế này. Điện sáng choang mà chỗ uống cà phê sát ngay đường đi ven hồ. Khá đông khách và người phục vụ cũng có một nhóm 6-7 nữ, ăn mặc lịch sự, đoan trang. Kia con gái của ông bà đang bê cà phê cho một nhóm khách nước ngoài rồi con gái ông bà còn ngồi trò chuyện, chỉ dẫn bản đồ khá lâu cho họ nữa, cười nói ra chiều vui vẻ lắm… Dù con gái cũng giật mình khi gặp ông bà "lạc” vào chốn cà phê "đèn không mờ” này nhưng khi nghe ông bà nói lý do, cô đã cười không nhịn được. Đám bạn nữ cũng ùa ra…

- Trời ạ… Con đi làm tuần 3 buổi chiều tối thôi. 21 giờ là hết ca. "Bu” cứ yên tâm. Chúng con đi làm theo nhóm để tập "ma-ket-ting” để trải nghiệm và hiểu dần giá trị đồng tiền mà mình kiếm ra thôi. Khiếp quá, cứ như đi làm thêm là sinh hư hay sao…

- Nhưng tiếp xúc với khách cũng phải đúng mực nhé con… Sao lúc nói chuyện với mấy "anh chị Tây” chị cứ xoắn xuýt thế… - Bà căn dặn…

- Con rèn giao tiếp tiếng Anh với "Tây” miễn phí đấy chứ. Mình bán hàng cần nhiệt tình… Thời buổi bây giờ, sinh viên phải có kỹ năng, trải nghiệm với người, với đời chứ như thời của "Bu” thì bọn con làm sao khôn lớn được. Đi làm không hẳn vì tiền đâu… "Bu” yên tâm đi…

Đương nhiên là yên tâm rồi. Nhưng ông bà cũng canh cánh chuyện đi lại vất vả của con gái. Vả lại còn chuyện học hành nữa chứ. Nhưng thôi, nó cũng đã hứa: Vẫn học tốt và vẫn đi làm. Con gái mẹ không hư đâu mà lo.


                                                                                     Bùi Huy

Các tin khác


Sông trong Mường

(HBĐT) - Bao đời nay, với "Tam Sơn, Tứ hải, Nhất phần điền” đã tạo nên hình hài đất nước ta. Nói về đất nước, dân ta cũng chỉ dùng hai thành tố non sông là đủ. Như vậy sông đóng vai trò chính tạo nên hình hài một vùng quê, một xứ sở, một quốc gia. Từ điển tiếng Việt ghi: "Sông là dòng nước lớn bắt nguồn từ núi chảy ra biển hoặc vào dòng sông khác”. Cũng như nhiều vùng quê trên đất nước, Hòa Bình có những dòng sông tạo nên "rường cột cho mình "với những đặc trưng riêng. Ngoài các sông lớn chủ yếu ở bốn Mường còn có một số sông nhỏ khác.

“Bác sỹ giặt là”

(HBĐT) - Bước vào năm cuối THPT nhưng "cậu ấm” của vợ chồng Thạch Sanh không chịu chú tâm vào học hành, ôn luyện mà suốt ngày chúi đầu vào facebook, zalo, game, thậm chí còn "ngập sâu” vào cá độ trên mạng khiến cả nhà không chỉ hao tiền, tốn của mà còn phải trăn trở, lo lắng cho tương lai, sự nghiệp của "quý tử”. Thạch phu nhân rầu rĩ, phàn nàn: "Học hành thế này chắc lại trở về nghề truyền thống của bố mày thôi, may mà búa, rìu, cung, nỏ vẫn cất ở trong kho đấy”.

Tháng tám đong đầy nỗi nhớ

(HBĐT) - Tôi bắt đầu nhớ mùa thu của mình bằng những tháng tám trong veo, khi mà nắng mùa hạ đã lùi thật xa, cái oi nồng đã dịu bớt, bầu trời trong xanh lộ cả một vầng cao bát ngát. Tháng tám đi giữa đất trời thôi cũng thấy lòng mình nhẹ dịu, bồng bềnh như những đám mây xôm xốp đang lững lờ trôi.