Không hiểu sao, câu chuyện cháu Hương Vân ở phường T., đang là sinh viên ở Hà Nội lại trở thành chủ điểm của các bà đang tuổi sồn sồn sinh hoạt ở CLB dưỡng sinh đường phố. Bắt đầu từ tiếng thì thầm rất nhỏ của bà M.:

- Này, con trai tôi gọi điện về nói bắt gặp Hương Vân phố ta bưng bê cà phê ở quán "Cà phê sách và nhạc Trịnh” các bà ạ. Lạ nhỉ, đang là sinh viên cơ mà, mà nhà nó đâu có khó khăn gì…

- Thì đã sao hả bà? Bây giờ bọn trẻ nó tân tiến hơn ta, năng động hơn. Chúng nó thích trải nghiệm… Đấy như thằng bé cháu nhà tôi đang học năm thứ 2 cũng một tuần 3 buổi đi bán nước chanh trên phố cổ đấy. Còn con gái cô em chồng tôi nghe nói cũng đi bán hàng ở cửa hàng đồ thể thao đấy. Làm 4 buổi/tuần. Đủ tiền ăn trong tháng. Có đứa thì bán hàng "On-lai”, "Síp hàng”…

- Nhưng mà "bưng bê” như thế mất giá và mang tiếng lắm. Người ta đồn "làm nhà hàng” linh tinh, vạ vào thân…

Dù các bà có "thì thầm” nhỏ đến mấy vẫn đến tai gia đình cháu Hương Vân. ông bà cũng nổ ra tranh luận. Bà thì bảo:

- Hôm nhận giấy trúng tuyển, nó đã bắn tiếng với tôi: "Khả năng con sẽ đi làm thêm” đấy. Tôi không nghĩ là nó làm luôn như vậy… Bực quá.

- Thì có sao, con mình 18 tuổi rồi. Nó ngoan, biết việc gì cần làm. Tôi tin nó.

- Nhưng hàng xóm cứ đồn ầm làm "nhà hàng này nọ”. Ngại lắm. Tuần này, tôi và ông phải xuống để ngăn nó đừng vội lo kiếm tiền sớm vậy… Thảo nào, mấy tuần nay, chẳng thấy ỏ ê chuyện về thăm bố mẹ…

Theo địa chỉ của con trai bà M. cung cấp, 2 ông bà xuống Hà Nội và bí mật tiếp cận quán. ôi giời, đây là "nhà hàng” ư? Theo như bà M. thì đây là "Nhà hàng” có tiếng gần 1 hồ lớn ở Hà Nội. Toàn đại gia và người có máu mặt thôi nên dễ sa ngã lắm. Con gái xinh tươi, hơ hớ thế kia, "sa” vào chỗ này dễ hư lắm… Nhưng "nhà hàng” gì mà lại tuềnh toàng chỉ có bon sai, cây cảnh trang trí thế này. Điện sáng choang mà chỗ uống cà phê sát ngay đường đi ven hồ. Khá đông khách và người phục vụ cũng có một nhóm 6-7 nữ, ăn mặc lịch sự, đoan trang. Kia con gái của ông bà đang bê cà phê cho một nhóm khách nước ngoài rồi con gái ông bà còn ngồi trò chuyện, chỉ dẫn bản đồ khá lâu cho họ nữa, cười nói ra chiều vui vẻ lắm… Dù con gái cũng giật mình khi gặp ông bà "lạc” vào chốn cà phê "đèn không mờ” này nhưng khi nghe ông bà nói lý do, cô đã cười không nhịn được. Đám bạn nữ cũng ùa ra…

- Trời ạ… Con đi làm tuần 3 buổi chiều tối thôi. 21 giờ là hết ca. "Bu” cứ yên tâm. Chúng con đi làm theo nhóm để tập "ma-ket-ting” để trải nghiệm và hiểu dần giá trị đồng tiền mà mình kiếm ra thôi. Khiếp quá, cứ như đi làm thêm là sinh hư hay sao…

- Nhưng tiếp xúc với khách cũng phải đúng mực nhé con… Sao lúc nói chuyện với mấy "anh chị Tây” chị cứ xoắn xuýt thế… - Bà căn dặn…

- Con rèn giao tiếp tiếng Anh với "Tây” miễn phí đấy chứ. Mình bán hàng cần nhiệt tình… Thời buổi bây giờ, sinh viên phải có kỹ năng, trải nghiệm với người, với đời chứ như thời của "Bu” thì bọn con làm sao khôn lớn được. Đi làm không hẳn vì tiền đâu… "Bu” yên tâm đi…

Đương nhiên là yên tâm rồi. Nhưng ông bà cũng canh cánh chuyện đi lại vất vả của con gái. Vả lại còn chuyện học hành nữa chứ. Nhưng thôi, nó cũng đã hứa: Vẫn học tốt và vẫn đi làm. Con gái mẹ không hư đâu mà lo.


                                                                                     Bùi Huy

Các tin khác


Nỗi niềm tháng mười hai

(HBĐT) - Tháng mười hai mang theo hơi lạnh luồn qua khe cửa, khẽ đánh thức nỗi nhớ trong tim những người xa quê. Làn mưa rơi lấm tấm, gốc bàng già chơ vơ khẳng khiu, lặng lẽ trút những chiếc lá cuối cùng, làm lòng ta sao hoang hoải, mông lung đến lạ.

Lạc vào miền cổ tích

(HBĐT) - Giữa dòng đời bộn bề lo toan, những lúc thấy bước chân mình mỏi mệt, tôi chỉ muốn lạc vào miền ký ức tuổi thơ yên bình. Ở đó có bóng mẹ hao gầy, ngồi dưới ngọn đèn dầu hiu hắt, mẹ ân cần kể cho con gái nghe những câu chuyện cổ tích xa xưa. Cả một miền cổ tích bao la nơi lòng mẹ, là khoảng trời ngọt ngào dung dưỡng tâm hồn thơ ấu, để giờ đây lòng tôi lại đau đáu trong nỗi nhớ khôn nguôi...

Những đóa hoa không tàn

(HBĐT) - Cứ đến độ này, anh H. lại thấy mẹ - một bà giáo già về hưu thật vui, sôi nổi hơn dạo trước. Người già hay sống bằng hoài niệm hay sao ấy… Ngăn kệ của bà cơ man là thư, bưu thiếp, hoa khô ép của các thế hệ học trò… được sắp xếp lại. Có lần nắng to, bà mang những kỷ vật ẩm mốc lên tầng thượng hong nắng. Sợ gió thổi bay, bà ngồi ở hiên che, chờ hàng tiếng đồng hồ… Bao lần cả nhà được mẹ khoe, kể về những học trò, những câu chuyện cũ… Nhiều đến nỗi, bố anh, người đàn ông ít nói nhất nhà phải gàn: "Bà để các con, các cháu nghỉ ngơi tý đi…”. Anh lại phải can để nghe hết các câu chuyện của mẹ. Tuổi già mà…

Rét đầu đông

(HBĐT) - Tôi đã vượt 2 km đến với căn phòng ấm áp của mình. Thu mình trong chiếc áo ấm của mùa trước, tôi cứ thấy lần vải cứng queo, dằm dặm. Chắc lâu ngày thiếu hơi người hay làn da quen tiếp xúc với nắng gió, giờ bị bó buộc. Ờ, mà tôi nghĩ khác, hình như rét mới, rét mới quá, chẳng phải rét nào cũng giống nhau, ai bảo giá rét chỉ là tàn tạ, cắt da, cắt thịt và khô hanh.

Về lại mùa đông

(HBĐT) - Tạm biệt mùa thu, tôi về lại mùa đông. Nghe rét mướt, gió luồn qua khe cửa. Thuở đói nghèo, bên mâm cơm chiều muộn, ánh đèn dầu vụt tắt, còn lại bóng tối lặng thinh. Thương mẹ cha, thương những phận người nghèo khó, thương quê nhà, mỗi độ đông sang muôn vàn nỗi sợ. Nằm chắp tay lên trán, lòng tự hỏi bao giờ mới hết mùa đông?