Mới đêm qua còn hối hả những giây phút cuối cùng của tháng chạp – tháng củ mật của không ít người, tháng tạ lễ, tri ân với cả ba cõi, thế mà sớm nay, sau một đêm lạnh giá bất ngờ, tháng giêng đã ùa đến. Muốn hay không chúng ta vẫn chẳng thể khước từ mùa xuân.

Mùa xuân là khi sau một đợt rét dài của sương muối, những cây bàng héo lá, đồng loạt rơi rụng những chiếc lá xoăn vênh váo và sẫm màu. Cảm giác thích thú khi ngắm nhìn những cây bàng áo đỏ, đưa chổi quét đi những thảm lá đỏ vàng cuối đông mà cứ ngỡ đang thu, cảm giác đưa tiễn những diệp lục cuối cùng của sự sống vào vòng chuyển hóa luân hồi dường như bị thay thế. Lá xanh chưa kịp chuyển vàng và rực đỏ đã bị chết yểu ngay giữa thân cành.

Mùa đông giá rét là bạn của một số loài rau mùa lạnh. Như mọi năm, tháng chạp sẽ là cơ hội khoe xanh, khoe mỡ màng tươi trẻ nhất của xà lách, cải xanh, khoe độ ửng hồng căng mượt của những quả cà chua chín không kịp hái và tỷ lệ thuận với sự được mùa của rau là những mơ ước của người trồng vườn vào một tấm áo mới, những xấp tiền mới tinh được cất kỹ dành để mở hàng cho lũ trẻ xúng xính áo hoa… Giản dị thế thôi thế mà bao ước mơ lương thiện lại đặt cược cả vào mùa đông.

Lượn quanh chợ Tết để tìm dăm nải chuối bày mâm ngũ quả cũng chẳng dễ gì. Những nải tròn quả, già chuối, hy vọng sau mấy ngày ấm hương là chín vàng thì nhiều nhưng phần lớn đều bị điểm những mảng đen như những vết thâm nám trên da mặt của một phụ nữ đã quá độ xuân thì, dấm để ăn thì ngọt nhưng bày ra để nâng đỡ những thứ sang quý như phật thủ, cam Canh, nho Mỹ khó hài hòa. Những nải còn xanh, nguyên râu thì non nớt chưa tròn cạnh, khó ngồi chung với những quả bưởi già dặn uy nghi. Đặt chúng bên cạnh nhau chẳng khác gì lũ trẻ ranh ngồi mâm trên với các cụ. Tháng chạp củ mật vừa qua làm khó không chỉ với người trồng cấy, chăn nuôi mà khó luôn với cả mấy bà nội trợ. Trời mưa nhiều, miến dong không kịp khô. Khan hàng, tăng giá. Hoa đào năm nay cũng muộn dậy thì. Nhiều cây không kịp bén duyên, khoe sắc trước mùa xuân.

Mùa xuân vẫn đến đấy thôi. Rét mấy pháo hoa vẫn nổ giòn. Tết đến, nhà nào cũng có bánh chưng, lủng lẳng vài quả giò và tủ lạnh chất đầy đồ nhậu. Cái sự "ăn Tết” vẫn đầy ắp trong dân ta.

Hôm trước, đi chúc Tết, gặp một trò cũ, em hỏi: Năm nay ăn Tết to không cô? Hình như đây là câu xưa nay chúng ta thường hỏi nhau thì phải. Cả năm dồn vào cái Tết. ăn Tết to là nhiều bánh chưng, lợn các nhà kêu eng éc, gà quang quác bị hóa kiếp liên hồi từ mùa đông sang mùa xuân, là mâm cỗ đầy, là rượu lên men theo một chu kỳ khép kín từ nồi đến chai và tràn ra, hồng hào khuôn mặt.

Nghĩa của từ ăn Tết chắc phải hiểu khác hơn cái sự nâng rót là những gặp gỡ, đoàn viên. ăn Tết là cùng chia sẻ, kết nối những sợi dây tình cảm của dòng tộc để ngày thêm bền chặt. ăn Tết, hơn nhau ở không khí, tinh thần Tết do mỗi cá nhân, mỗi gia đình tạo nên. Có được không khí ấm cúng, tươi vui trong những ngày đầu xuân là chúng ta đang có Tết.

Cho nên cái câu mà ta hỏi nhau phải là "ăn Tết vui không”, "Tết này vui nhé”...

Mùa xuân về, ai cũng hào phóng với chính mình, từ trang phục đẹp nhất đến cái bắt tay chặt nhất và nụ cười rạng rỡ nhất. Mùa xuân là sự khởi đầu. Hãy bắt đầu những giây phút đầu tiên của một mùa xuân mới với tất cả sự hứng khởi. Hãy thu nhận nguồn sống dồi dào của năng lượng mùa xuân vào con người kỳ diệu của chúng ta các bạn nhé.

"Có là bao, ba vạn sáu ngàn ngày được trăm cái Tết

ước gì nhỉ, một năm mười hai tháng có bốn mùa xuân”.

 

                                                                                       Nguyễn Thị Kim Cúc

Các tin khác


Ký ức xanh

(HBĐT) - Cỗ xe ngựa cũ kỹ màu thời gian chợt đưa anh đi về cuối con đường, nơi có thể ngắm ngã ba sông. Nắng cuối ngày đã nhạt dần trên các triền đê. Nhưng phía xa kia, dưới tán phượng hồng rực, đám học sinh đang chí chóe vừa trêu nhau, vừa chụp ảnh lưu niệm. Màu áo trắng học trò… tinh khôi, sáng trong. Anh bỗng thở dài khi nhìn sang bên kia sông… Nhà người ấy còn ở đó hay đã chuyển nơi nào?

Dốc Cun

(HBĐT) - Miền núi nước ta có nhiều đèo, dốc. Nếu đèo là đường đi qua ngọn núi thì dốc là đường đi lên, xuống giữa hai đầu cao, thấp của một ngọn núi. Dốc Cun có những nét đặc trưng khá nổi tiếng của xứ Mường nói riêng, vùng Tây Bắc Tổ quốc ta nói chung.

Đi dọc đất Mường

(HBĐT) - Đứng giữa đất Mường, ta cảm nhận rõ những điều thiêng liêng và huyền diệu bởi đâu đây vẫn còn những dấu tích được nhắc đến trong những áng mo. Tiếng chiêng ngân vang kể cho ta nghe những điều bí ẩn trên mảnh đất này. Nhưng, xứ sở này cũng vô cùng bình dị và mộc mạc như bông lúa chín vàng dưới chân núi Cột Cờ, ruộng vườn biếc xanh bên dòng sông Bôi, những mái nhà sàn yên ả trên đất Mường Vang... Thật khó để lý giải về cội nguồn văn hóa của một dân tộc.

Người cô họ

(HBĐT) - Bố tôi là con một và ông trẻ chỉ có 1 con là cô Leng nên cô cũng được coi như thành viên của gia đình tôi. Từ nhỏ, cô đã ăn ở nhà tôi nhiều hơn nhà cô ở cuối vườn. Nhiều người lầm tưởng bố tôi và cô là anh em ruột. ông nội thấy thế chỉ cười cười.

Làm từ thiện

(HBĐT)- Được nhóm cử là trưởng nhóm các thành viên đi làm từ thiện ở xã P, ông XX phấn khởi lắm. Lần này, chắc chắn được phát biểu, được lên ti-vi, báo đài. Vì thế, ông mất 5 đêm để soạn sẵn bài phát biểu khoảng 3 trang khá lâm li, thống thiết. Cuối bài còn có một chùm lục bát khoảng 10 câu nói về quá trình quyên góp, ủng hộ của tổ của các gia đình. Ông cũng quan tâm đến phần "khánh tiết”: Nào chuẩn bị quần áo của nhóm, có lô-gô, sắc màu rực rỡ; tóc tai, giày dép cũng được tề chỉnh. Rồi mất 2 ngày để tính toán mua bán các mặt hàng nhu yếu phẩm cần thiết cho bà con, nay cả nhóm đã hòm hòm công việc. Cứ thế là lên đường thôi…Nhưng ông thấy vẫn chưa ổn. À, suýt nữa quên mất, còn công tác tuyên truyền nữa nhỉ…Đã mời báo đài chưa?