Mới đêm qua còn hối hả những giây phút cuối cùng của tháng chạp – tháng củ mật của không ít người, tháng tạ lễ, tri ân với cả ba cõi, thế mà sớm nay, sau một đêm lạnh giá bất ngờ, tháng giêng đã ùa đến. Muốn hay không chúng ta vẫn chẳng thể khước từ mùa xuân.

Mùa xuân là khi sau một đợt rét dài của sương muối, những cây bàng héo lá, đồng loạt rơi rụng những chiếc lá xoăn vênh váo và sẫm màu. Cảm giác thích thú khi ngắm nhìn những cây bàng áo đỏ, đưa chổi quét đi những thảm lá đỏ vàng cuối đông mà cứ ngỡ đang thu, cảm giác đưa tiễn những diệp lục cuối cùng của sự sống vào vòng chuyển hóa luân hồi dường như bị thay thế. Lá xanh chưa kịp chuyển vàng và rực đỏ đã bị chết yểu ngay giữa thân cành.

Mùa đông giá rét là bạn của một số loài rau mùa lạnh. Như mọi năm, tháng chạp sẽ là cơ hội khoe xanh, khoe mỡ màng tươi trẻ nhất của xà lách, cải xanh, khoe độ ửng hồng căng mượt của những quả cà chua chín không kịp hái và tỷ lệ thuận với sự được mùa của rau là những mơ ước của người trồng vườn vào một tấm áo mới, những xấp tiền mới tinh được cất kỹ dành để mở hàng cho lũ trẻ xúng xính áo hoa… Giản dị thế thôi thế mà bao ước mơ lương thiện lại đặt cược cả vào mùa đông.

Lượn quanh chợ Tết để tìm dăm nải chuối bày mâm ngũ quả cũng chẳng dễ gì. Những nải tròn quả, già chuối, hy vọng sau mấy ngày ấm hương là chín vàng thì nhiều nhưng phần lớn đều bị điểm những mảng đen như những vết thâm nám trên da mặt của một phụ nữ đã quá độ xuân thì, dấm để ăn thì ngọt nhưng bày ra để nâng đỡ những thứ sang quý như phật thủ, cam Canh, nho Mỹ khó hài hòa. Những nải còn xanh, nguyên râu thì non nớt chưa tròn cạnh, khó ngồi chung với những quả bưởi già dặn uy nghi. Đặt chúng bên cạnh nhau chẳng khác gì lũ trẻ ranh ngồi mâm trên với các cụ. Tháng chạp củ mật vừa qua làm khó không chỉ với người trồng cấy, chăn nuôi mà khó luôn với cả mấy bà nội trợ. Trời mưa nhiều, miến dong không kịp khô. Khan hàng, tăng giá. Hoa đào năm nay cũng muộn dậy thì. Nhiều cây không kịp bén duyên, khoe sắc trước mùa xuân.

Mùa xuân vẫn đến đấy thôi. Rét mấy pháo hoa vẫn nổ giòn. Tết đến, nhà nào cũng có bánh chưng, lủng lẳng vài quả giò và tủ lạnh chất đầy đồ nhậu. Cái sự "ăn Tết” vẫn đầy ắp trong dân ta.

Hôm trước, đi chúc Tết, gặp một trò cũ, em hỏi: Năm nay ăn Tết to không cô? Hình như đây là câu xưa nay chúng ta thường hỏi nhau thì phải. Cả năm dồn vào cái Tết. ăn Tết to là nhiều bánh chưng, lợn các nhà kêu eng éc, gà quang quác bị hóa kiếp liên hồi từ mùa đông sang mùa xuân, là mâm cỗ đầy, là rượu lên men theo một chu kỳ khép kín từ nồi đến chai và tràn ra, hồng hào khuôn mặt.

Nghĩa của từ ăn Tết chắc phải hiểu khác hơn cái sự nâng rót là những gặp gỡ, đoàn viên. ăn Tết là cùng chia sẻ, kết nối những sợi dây tình cảm của dòng tộc để ngày thêm bền chặt. ăn Tết, hơn nhau ở không khí, tinh thần Tết do mỗi cá nhân, mỗi gia đình tạo nên. Có được không khí ấm cúng, tươi vui trong những ngày đầu xuân là chúng ta đang có Tết.

Cho nên cái câu mà ta hỏi nhau phải là "ăn Tết vui không”, "Tết này vui nhé”...

Mùa xuân về, ai cũng hào phóng với chính mình, từ trang phục đẹp nhất đến cái bắt tay chặt nhất và nụ cười rạng rỡ nhất. Mùa xuân là sự khởi đầu. Hãy bắt đầu những giây phút đầu tiên của một mùa xuân mới với tất cả sự hứng khởi. Hãy thu nhận nguồn sống dồi dào của năng lượng mùa xuân vào con người kỳ diệu của chúng ta các bạn nhé.

"Có là bao, ba vạn sáu ngàn ngày được trăm cái Tết

ước gì nhỉ, một năm mười hai tháng có bốn mùa xuân”.

 

                                                                                       Nguyễn Thị Kim Cúc

Các tin khác


Nở rộ... “ca sĩ” mạng xã hội...

(HBĐT) - Giữa trưa nắng nóng, đang ngủ thì nghe âm thanh tin nhắn… teng, teng… Gì đấy, sao lại có tin nhắn vào lúc này vậy? Tin nhắn của anh bạn cùng học phổ thông. Nghe có vẻ mùi mẫn đây: Đã nhận được đĩa CD ca nhạc của cậu H.H. chưa? Cả thị trấn nhà mình đang rôm rả nghe đây này. Trên "Iu -Tu-bì” và " Phây búc” cũng có đấy… xem đi…

Mùa hoa phượng tháng năm

(HBĐT) - Hạ về, hoa phượng đỏ ối khắp nơi, hình ảnh gợi nhớ trong ký ức chúng ta về mùa thi đã đến và những dấu ấn kỷ niệm về tuổi thơ. Tuổi học trò trong trắng tinh khôi, đầy ắp hoài bão, ước mơ. Kỷ niệm sâu sắc nhất trong tôi là quãng thời gian là học sinh sư phạm, học nghề dạy chữ, dạy người. Hoài bão lớn lao đó đã đưa tôi về với mái trường trung học sư phạm 7 + 3 Hòa Bình. Cái tuổi 17, 18 chập chững bước vào đời tập làm người lớn đầy bỡ ngỡ, khó khăn… Khi xa gia đình để tự lập, tự lo. Đó là dấu ấn đầy ý nghĩa không thể nào quên của cuộc đời mỗi con người mà không ai có thể làm lại được.

Hoa xuyến chi và mẹ

(HBĐT) - Mỗi lần nhìn thấy những người lao động bươn chải trên mọi nẻo đường, tôi lại nghĩ đến những bông hoa nhỏ với màu trắng mong manh. Loài cây dại mọc ở khắp nơi thật thân thuộc và có vẻ đẹp bình dị. Hoa xuyến chi.

Chuyến đi cuối cùng

(HBĐT) - Nắng lên, chỗ tường ấy là một khoảng trống mênh mông. Thì bao năm bộ quân phục ông Lãm vẫn treo ở đấy, gài thêm cái mũ cối. Bà Lãm thường kể với con cháu, hôm xuất ngũ ông về, tiện tay. Mà nhà vắng bàn tay đàn ông, cả bốn bức tường cũng chỉ có mỗi cái đinh ấy.

Nồng nàn giây phút tháng tư

(HBĐT) - Những tia nắng tháng tư đã đổ xuống cánh đồng quê nứt nẻ. Ngày nắng tháng tư ùa về trong tiếc nhớ xa xôi, đám trẻ quê lại rong ruổi trên những cánh đồng, gieo mình xuống dòng sông xanh mát, cùng nhau trèo cây hái trái… Tất cả đã làm nên những ngày tháng tư diệu kỳ trong tôi.