(HBĐT) - Nhìn bộ mặt bác X. vào nhà đã thấy có chuyện. Mắt ngầu đỏ, bác thốt lên: - Không thể chịu nổi… cái thái độ... - Cái gì thế, bác gái đuổi ra khỏi nhà à? - Biết là bác đang bực, ông Nhân vẫn cố trêu để xoa dịu.

- Là cái chú hàng xóm mới nhà tôi… Hôm nay, "nhà nó” động thổ. Trước đó, mình rất thoải mái bảo khi chưa kéo được điện, nước cứ dùng, đừng lăn tăn. Có việc gì khó, mắc mớ cứ trao đổi, dễ thì giúp, khó thì cùng bàn. Hàng xóm mà…

Trước khi đi làm đã dặn để ý thợ máy xúc, làm cho cẩn thận, đừng "móc” vào móng nhà. Thế mà… cái máy múc cứ thúc thật lực vào móng nhà. Tôi có ý kiến thì "nó” sửng cồ lên định vào tấn công tôi…

- Lý ra, lúc múc móng, máy xúc không nên táp quá sâu. Giáp với móng hàng xóm, thợ phải dùng xẻng để xúc và chỉnh. Dùng máy xúc… toác móng nhà hàng xóm thì sao - ông Nhân đỡ lời.

- Tôi nói một, nó nói mười rồi còn dọa dẫm là sẽ cho người "xử” nếu tôi làm khó dễ mà tôi làm khó dễ gì chứ. Hàng xóm với nhau cần sự chia sẻ, thông cảm thôi. Nó "nổ”: Quen biết rộng, toàn "VIP”, tiền không thiếu nên chẳng sợ gì cả. Thích thì làm thế đấy... Lúc đó, bà con hàng xóm can ngăn, phân giải mà nó vẫn gân cổ lên đòi "làm thịt” tôi. Nó bảo: Cư xử phải biết điều. Đừng có đùa…

- Thôi bác ạ. ăn ở thế nào, bà con làng xóm, lân bang biết hết. Đừng nghĩ ngợi sâu làm gì. Họ cạn nghĩ, không chấp bác ạ. Đời còn dài, có ai nắm tay từ sáng đến tối đâu. Rồi họ sẽ phải ân hận về cách hành xử đó thôi - Thấy bác X. chưa nguôi, bác Nhân chỉ có thể nói thêm như vậy…

Cũng may, mọi chuyện rồi cũng dừng ở đó, vì tuần sau bác X đến nhà chơi, ánh mắt, nụ cười đã thấy thoải mái hơn. Gợi lại chuyện cũ, bác X. thổ lộ:

- Tôi cứ tưởng mọi chuyện xấu thêm nhưng hôm kia, anh ta có đến nhà tôi và có ý xin lỗi. Nói hôm đó ăn uống động thổ nên quá chén. Nói năng hồ đồ mong bác bỏ qua. Tôi chỉ hỏi lại: nếu vào trường hợp như tôi, anh sẽ làm gì? Anh ta im lặng.

- Thôi bác ạ, người ta có lời như thế mình cũng nên bỏ qua. Bây giờ quan hệ không thể tự nhiên như hồi đầu mới quen nhưng rồi mọi chuyện sẽ tốt lên thôi…

- Đương nhiên chứ. Ai lại muốn gây thù chuốc oán với người ở sát nách mình. Cực chẳng đã đấy chứ. Hôm đấy ông mà nhìn thấy cảnh máy xúc nó "táng” vào móng nhà thì không chịu nổi. Mà tôi chỉ góp ý nhẹ nhàng, chân thành thôi đấy chứ - bác X. như nói lòng mình.

Nhìn ra mảnh vườn đang ngập nắng xuân, ông Nhân và Bác X. bỗng thấy lòng như nhẹ nhõm hơn. Bao lần nói về chuyện hàng xóm mà chưa bao giờ có hồi kết. Ai chẳng muốn có những gia đình hàng xóm tử tế, tốt bụng, đừng lắm chuyện, bụng dạ hẹp hòi.

Nhưng nếu "vớ” phải điều không mong muốn cũng phải tìm cách hóa giải chứ để trong lòng bức bách lắm.

Như chuyện ứng xử của anh bạn trẻ kia, tuy ban đầu có vẻ hồ đồ, nóng vội nhưng biết đâu sau này lại là người dễ gần, hòa đồng, sống chân thành với mọi người. Quan trọng nhất vẫn là cố gắng lắng nghe, tìm hiểu, nắm bắt "thông điệp” từ mỗi người. Từ đó có cách tiếp cận, tìm hiểu và thông cảm, bỏ qua.

Nếu chuyện gì về hàng xóm cũng "găm” trong lòng thì mệt quá!

Bùi Huy


Các tin khác


Hương xuân

(HBĐT) - Mùa xuân là mùa đẹp nhất trong năm, đẹp như hương thầm của cô gái mới lớn, nhẹ nhàng và quyến rũ. Mùa xuân, tiết trời trong lành, mát mẻ nhưng sáng sớm hay đêm về vẫn cảm nhận được cái se lạnh mơn man. Nơi thôn quê - những "khu phố” của làng quê ta thường tìm được cảnh yên ả, thanh bình mỗi sáng mai thức dậy. Sương xuân dịu dàng đọng lại nơi cỏ cây, hoa lá, trên ngọn lúa xanh mướt đang bén rễ vươn mình đón ánh bình minh. Và đâu đó, những người con xa quê thường nhớ nhung, lưu luyến và trở về mỗi khi có dịp để được thả hồn với "bờ ao, giếng nước, sân đình”, tìm về với tuổi thơ và sự bình yên nơi tâm hồn.

Tình làng, nghĩa xóm

Nhà tôi ở khu tập thể được cơ quan phân cho từ những năm 80 của thế kỷ trước. Ngày đó, cách đây ngót nghét gần 30 năm, 2 dãy nhà tập thể cấp 4 quay mặt vào nhau. Trước mặt là khoảng sân rộng chừng 5 m, nhà nào tổ chức cưới hỏi hoặc có việc gì thật thuận tiện vì không phải thuê mượn địa điểm mà tình làng, nghĩa xóm lại trở nên khăng khíthơn. Trẻ con thời đó tha hồ vui đùa, chơi những trò chơi dân gian chúng thích dưới khoảng sân rộng của khu tập thể. Những gia đình sinh sống ở đây đều công tác cùng cơ quan. Nhớ lại những ký ức đã qua mà lòng thấy xao xuyến.

Những khúc ca còn mãi

(HBĐT) - Mùa xuân… khơi gợi, tạo niềm vui, cảm hứng cho con người bởi những hạt mưa bụi nhè nhẹ phủ lên những cây đào, cây mận đang nở hoa góc vườn. Chút se lạnh trong nắng sớm khi bắt gặp chồi non của hàng cây bên con đường ngày ngày đi qua. Không khí chộn rộn, tất bật của các gia đình trước mỗi dịp Tết đến, xuân về. Và còn nữa là những khúc ca xuân gắn với những mùa xuân tuổi trẻ, mùa xuân kỷ niệm mà không ai không từng một lần xao động, trân trọng…

Hú vía..., giải thưởng trên mạng...

(HBĐT) - Vừa đi làm về, đang lúi húi nấu cơm trong bếp, chị H. giật nảy người vì tiếng chuông gọi cửa. Ai thế? Tiếng chuông gắt nên có thể đoán người bấm đang có việc gấp, vội. ôi giời, cô Mẩy. Em họ của bố. Có việc gì mà cô có vẻ bồn chồn, mắt lại có điều gì đó lấp lánh vui và hy vọng…